Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 53
Phần 53

– Cái gì? Kỷ… ủy… các anh tìm tôi có chuyện gì? Tôi đâu có làm việc gì sai trái đâu?

Khương Hòa Bình lá gan rất nhỏ, vừa nghe đến là kỷ ủy, thì trong lòng đã bắt đầu run rồi, lại nghe nói kỷ ủy tỉnh tìm đến, điều này thì càng thêm hoảng, ông cũng không nghĩ đến, một chủ nhiệm khu hành chánh, lại phải dùng tới người của kỷ ủy tỉnh đến điều tra sao? Cấp bậc của mình thì đâu cần người trên tỉnh xuống?

– Khương Hòa Bình, ông vừa nói có thể lấy ra hai trăm vạn để chuộc mạng, vậy nguồn gốc hai trăm vạn là từ đâu mà có?

– Này… này… đây là tôi nói bậy đấy, tôi đâu nói là có tiền sẵn, mà là nếu quả thật thì tôi sẽ đi vay tiền.

Khương Hòa Bình tái xanh mặt, lời nói bắt đầu không mạch lạc.

– Chuyện này trước tôi sẽ không xoáy đến, nếu ông trả lời trung thực phối hợp với tôi, nói không chừng chuyện này tôi sẽ làm như không biết, tùy theo biểu hiện của ông.

Hà Phong liền lấp lại lỗ hổng, trì hoãn để cho Khương Hòa Bình có lại hy vọng.

– Vậy… thì chuyện gì?

– Lũ lụt lần này, khu vực ngã tư đường Long cương của ông quản lý đã chết bao nhiêu người?

Hà Phong sau khi nói xong, ánh mắt chăm chăm nhìn Khương Hòa Bình, lúc tiếp xúc ánh mắt của Hà Phong, thì Khương Hòa Bình lảng tránh, bởi vì ánh mắt Hà Phong quả thực giống như là một cây đao, dường như lúc nào cũng có thể chém người.

– Tôi cũng không nhớ rõ lắm, hình như có mười mấy người…

Khương Hòa Bình tuy rằng lúc mới bắt đầu bởi vì sợ chết, tưởng người của kỷ ủy là bọn bắt cóc tống tiền, nhưng hiện tại đầu óc đã dần dần tỉnh táo lại, chỉ cần tánh mạng của mình tạm thời không gặp nguy hiểm, như vậy thì ông có thể cùng người của kỷ ủy sấp ngửa nói chuyện rồi.

– Mười mấy người? Khương Hòa Bình, chúng tôi lần này đến Hồ Châu, là mang theo mục tiêu, tại Hồ Châu nào bất cứ là cá lớn hay tôm nhỏ, cũng đều cân đo đếm đến, ông đừng nghỉ rằng mình chỉ là con tôm nhỏ, cho nên không bị ảnh hưởng, chúng tôi mặc kệ, tôm nhỏ cũng là thịt, cho nên vấn đề giống như vậy, ta sẽ không hỏi lại ần thứ hai, bởi vì tôi không có thời gian cùng với ông nói chuyện phiếm.

Hà Phong nói xong, không nhắc lại, nhưng vì như vậy, cho nên không gian trong phòng càng thêm áp lực.

Khương Hòa Bình đang lo lắng tự hỏi mình phải trả lời như thế nào, khái quát qua nội dung, cũng nhìn ra được người của kỷ ủy tỉnh đến đây không phải là vì mình, một cán bộ cấp nhỏ như ông thì không thể nào mà người của kỷ ủy tỉnh cần phải đích thân động vào, nhưng nếu như mình không trả lời, hoặc trả lời không chính xác, thì cũng có thể lại trở thành mục tiêu cho những người này phát tiết.

Với lại người của kỷ ủy tỉnh đã đem mình đến đây, như vậy chuyện giấu giếm tại khu hành chính Long cảng muốn giấu cũng không được, cho dù bí thư Tương lợi hại đến đâu chăng nữa, thì cũng khó mà cùng người của kỷ ủy tỉnh đối nghịch, lúc này đây người của kỷ ủy tỉnh rõ ràng cho thấy đang tập trung về phía của bí thư Tương đến, như vậy thì mình còn đối cứng để mà làm gì…

– Um… Chúng tôi nhận được báo cáo là bảy mươi ba người tử vong.

Hà Phong nhướng mày, chỉ mới có một khu hành chính Long cảng đã chết bảy mươi ba người, chỉ riêng một chỗ này đã vượt qua số liệu lãnh đạo thành phố Hồ Châu công bố về nhân số tử vong của thiên tai của toàn vùng, lần này thì còn có cái gì để mà nói được nữa.

– Ông nói là sự thật?

– Ừ… đều là ở cấp dưới báo lên đấy, chắc chắn là không có sai, số lượng người tử vong này chúng tôi cũng đã báo, nhưng qua không lâu thì lãnh đạo trong khu đã đưa xuống thông báo, chuyện số lượng người tử vong phải tuyệt đối giữ bí mật, không được tiết lộ ra phía ngoài, tình huống căn bản chính là như vậy.

Khương Hòa Bình sau khi nói ra, thì cũng không còn gì để mà cố kỵ, mọi chuyện ở trong khu hành chánh Long cảng có sao đều khai ra hết.

– Những người tử vong thuộc các thành phần nào?

– Bởi vì bên trong khu hành chính Long cảng có cái nhà ga bỏ hoang, cho nên có một số người lưu lạc ăn xin vô gia cư trú ngụ, những người này bình thường thì nằm ngủ gần dưới gầm cầu, cho nên tối hôm đó khi cơn lũ lụt tràn về không có kịp chạy, một phần là những ông bà lão sống cùng với cháu nhỏ vì con cái đã đi làm ăn ở xa nên không có ai cứu giúp trong cơn lũ, công tác thống kê của khu hành chính làm rất rõ ràng chi tiết.

Khương Hòa Bình lúc này đã rất phối hợp nói.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183