Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 22
Phần 22

Phía trong phòng bệnh đèn chợt bật sáng, Thạch Ái Quốc từ trên giường ngồi dậy, không biết ông cần cái gì, Đinh Nhị Cẩu không kịp suy nghĩ nữa, vội vàng đẩy cửa vào trong phòng bệnh.

– Lãnh đạo cần gì vậy?

– Uả… tiểu Đinh, cháu đã trở lại à, còn Tiểu Hồ đâu rồi?

Nhìn thấy bước vào là Đinh Nhị Cẩu, Thạch Ái Quốc kinh ngạc hỏi.

– Cháu nói an hấy đi về nghỉ ngơi, mấy ngày nay anh ta cũng đã ở đây trực đêm rồi, cháu thay anh ấy một chút.

– Ừ… vậy cháu trở về lúc nào vậy?

– Cháu vừa về trong tối nay.

– À… thế hả… vậy cháu đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai đến cũng không muộn, ngồi đây chờ chú đi vệ sinh một chút.

Thạch Ái Quốc nói xong đi vào toilet.

Đinh Nhị Cẩu cũng không còn thời gian suy nghĩ về chuyện của Chu Hồng Diễm nữa, nếu hắn đã đến đây giờ này, chắc thế nào Thạch Ái Quốc cũng sẽ hỏi mình tình hình trên tỉnh, sắp xếp lại suy nghĩ, hắn đang suy tính báo cáo như thế với Thạch Ái Quốc đây, Kiều Dương đột nhiên thay đổi không còn nâng đỡ, đối với Thạch Ái Quốc là một đả kích to lớn, có thể nói làm trong lòng ông ta chỗ dựa duy nhất đã bị mất đi, giống như là buổi tối Trọng Hải đối Đinh Nhị Cẩu nói những lời như vậy, một khi mất đi thì sẽ rất lo lắng, có nhiều băn khoăn do dự trong tính toán, như vậy sẽ lo trước lo sau, vô tình đánh mất rất nhiều cơ hội.

Quả nhiên, Thạch Ái Quốc sau khi đi toilet xong trở về, tuy rằng ngồi ở trên giường, nhưng vẫn không có ngủ tiếp được, Đinh Nhị Cẩu kê cái gối lên thành đầu giường để cho Thạch Ái Quốc ngồi được thoải mái một chút.

– Chủ tịch, chú không muốn tiếp tục ngủ nữa sao?

– Không cần, đã lớn tuổi, cũng không có ngủ được nhiều, cháu lên tỉnh công việc như thế nào rồi?

– Vâng… thông qua chút ít quan hệ cháu đã gặp được Chu tư lệnh, nhưng Chu tư lệnh lại không muốn xen vào chuyện nội bộ của địa phương.

Đinh Nhị Cẩu thành thật nói, hắn liền thấy trong ánh mắt Thạch Ái Quốc hiện lên một tia sắc thất vọng, xem ra là ông đành phải chấp nhận cam long với vận mệnh của mình rồi.

Nơi nào cũng vấp phải trắc trở, vốn thấy đoạn đường này cũng không có ôm bao nhiêu hy vọng sau khi bị Kiều Dương cự tuyệt, bây giờ chỉ còn có Đinh Nhị Cẩu là hy vọng cuối cùng duy nhất, cho nên bây giờ Thạch Ái Quốc quá thất vọng là điều tất nhiên.

– Đung như suy đoán của chú, nếu bên quân đội nhúng tay qua mức vào chuyện của địa phương, thì ngay bên trong nội bộ địa phương và trung ương cũng sẽ khó chịu.

Thạch Ái Quốc chết lặng nói.

– Vâng… đúng vậy, nhưng Chu tư lệnh cũng không hoàn toàn đoạn tuyệt, ông lại cho chỉ một con đường, có nói với cháu là chủ tịch nên đến gặp An bí thư trên tỉnh ủy báo cáo công tác thường xuyên hơn, suy cho cùng, An bí thư mới là người quyết định chủ yếu nhất.

– An bí thư? Nói thì dễ như thế, nhưng từ khi An bí thư đến tỉnh Trung Nam về sau, chú chỉ gặp qua ông ta có một lần, ông ta đối với chú có ấn tượng hay không là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, với lại không có chuyện gì, bỗng nhiên đi báo cáo công tác, thì có vẻ quá đường đột kỳ lắm…

Thạch Ái Quốc đôi mắt vừa sáng lên, lập tức lại ảm nhạt đi, Đinh Nhị Cẩu đoán không lầm, thật sự là Thạch Ái Quốc buông xuôi, nhưng như thế này là không được, Thạch Ái Quốc sau này sẽ là lực lượng cùng với Đinh Nhị Cẩu đó là điều hắn lo lắng nhất, cho nen hắn phải tìm cách nâng Thạch Ái Quốc đưa lên.

– Trước khi rời khỏi tỉnh, cháu đã thông qua người bạn nhờ liên lạc với thư ký của An bí thư thư ký là Để Khôn Thành, nhờ hắn khi nào có cơ hội thích hợp sắp xếp chủ tịch được gặp mặt với An bí thư, trước mắt công việc của thành phố hiện nay là chủ yếu khôi phục trùng kiến sau cơn lũ lụt, chúng ta làm báo cáo, chỉ cần trên tỉnh chú ý tới nỗ lực của chúng ta, hy vọng sự tình sẽ có chuyển biến, với lại từ trên tỉnh cháu cũng không có nghe được lời đồn là trên tỉnh sẽ phái ai xuống đây nhậm chức.

Thạch Ái Quốc mở to hai mắt nhìn tên thư ký của mình, ngay cả thư ký của An bí thư hắn cũng với tới, vậy thì hắn thật đúng là một thư ký có bản lãnh thông thiên rồi, chẳng qua làm lãnh đạo, ông không thể biểu hiện quá mức sự tán thưởng kinh ngạc của mình lộ rỏ trên khuôn mặt…

– Ừ… cháu nói cũng đúng, ưu tiên số một hiện nay là trùng kiến, trước mắt phải đem thế cục ổn định lại cái đã, như vậy đi, tiểu Đinh, cháu đi giúp chú làm công việc thủ tục xuất viện, chú phải lập tức xuất viện…

– Chủ tịch… bây giờ là nửa đêm rồi…

– Chú biết… nữa đêm thì nữa đêm, tại vì sáng sớm ngày mai là phải đi làm lại rồi, gọi điện thoại cho tiểu Hồ, báo hắn sắp xếp chuẩn bị công việc trước, sáng sớm đưa chúng ta đến ủy ban thành phố.

Tiếng nói Thạch Ái Quốc mạnh mẽ vang dội, tư thái của ông thay đổi cũng làm cho Đinh Nhị Cẩu bị cuốn hút theo, hắn biết là lời nói của mình nổi lên tác dụng, bởi vì trên tỉnh chắc chắn là sẽ không chọn một vị chủ tịch còn nằm ở trong bệnh viện tiếp nhận chức vụ bí thư đấy, đây là tin tức Đinh Nhị Cẩu truyền đạt cho Thạch Ái Quốc vô cùng trọng yếu.

Ban đêm ở trên đường đi bốc lên mùi nước bùn đọng hôi thối tràn ngập khắp nơi, đây là do lúc lũ lụt tràn qua thành phố, các đường cống đều bì tràn ra trên đường, mặc dù nước lũ đã rút đi, nhưng toàn thành phố đến nay vừa mới bắt đầu dọn dẹp.

– Tiểu Đinh, cháu nhớ thông báo, đúng chín giờ sáng, tại ủy ban thành phố mời dự họp tất cả lãnh đạo các ban ngành, phải đều có mặt đến họp.

– Vâng… trở về cháu lập tức thông tri.

– Ừ… đêm nay quá muộn rồi, vào lúc bảy giờ sáng ra thông báo cũng được.

Thạch Ái Quốc mặt âm trầm nhìn khung cảnh hỗn độn ở tại các ngã tư đường, những ngày qua ông ở tại trong bệnh viện, tuy rằng tránh thoát được trách nhiệm chính về cơn lũ lụt vừa qua, nhưng đương nhiên tránh không khỏi trách nhiệm liên quan, mà đây cũng là việc ông cần phải làm, hơn nữa nhanh chóng phải lập ra thành tích.

Sau khi về đến văn phòng ủy ban thành phố mà không về thẳng nhà, Thạch Ái Quốc vào phòng làm việc của ông, ánh mắt của ông nhìn về phía tấm bản đồ trên tường, nhìn vào phía đông thành phố, nơi khu công nghiệp kỹ thuật cao, lần này bị hồng thủy, nơi đó là chỗ gặp tai hoạ nghiêm trọng nhất, có vài xí từ bên ngoài đầu tư vào toàn bộ bị ngập nước, các ông chủ xí nghiệp đã đưa ra yêu cầu bồi thường.

– Xin mời chủ tịch uống ly cà phê.

Đinh Nhị Cẩu đem một ly cà phê nóng hổi đặt ở trên bàn làm việc Thạch Ái Quốc.

– Ừ… để đó đi tiểu Đinh, mấy ngày nay cháu chạy loanh hoanh cũng đủ mệt rồi, cháu vào trong phòng nghỉ ngơi một chút đi, còn chú thì xem một số báo cáo cái đã.

Thạch Ái Quốc ngồi trên bàn làm việc của mình nói.

– Vâng có gì cần, thì chú cứ bảo cháu nhé.

Đinh Nhị Cẩu nói, đêm nay hắn vốn định ở trong bệnh viện tranh thủ ngủ một chút, nhưng chẳng ngờ Thạch Ái Quốc bản tính cũng thất thường, nói cái gì là làm ngay cái đó, nữa đêm xuất viện, còn tới văn phòng làm việc, làm cho Đinh Nhị Cẩu cảm thấy sức khỏe của mình đến giờ này thật là mỏi mệt.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183