Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 176
Phần 176

Đinh Nhị Cẩu chú ý tên cướp vung mạnh côn sắt tới, hắn nghiêng, thuận thế đạp một cước vào đầu gối của hắn, cước này sức nặng cũng đủ lớn, nhưng chưa đủ lực để quật ngã thằng này, chỉ khiến cho thân thể của tên cướp lảo đảo.

Vì thế, thằng này lùi về phía sau mấy bước, la lên lại bắt đầu phóng tới Đinh Nhị Cẩu, đang lúc Đinh Nhị Cẩu chuẩn bị ứng chiến, thì một cảnh tượng khó tin xuất hiện, tên cướp vừa dợm chân có vài bước, đột nhiên quay đầu, vừa chạy vừa kêu:

– Lão Nhị… đi mau, nhanh lên…

Không tới một phút, hai tên cướp chạy không còn thấy bóng dáng tăm hơi, Đinh Nhị Cẩu uống không ít rượu, cũng lười đuổi theo, với lại đêm hôm khuya khoắt, địa hình đối với nơi này cũng không quen thuộc, nói không chừng đuổi theo còn trúng mai phục, máu của hắn dần dần nguội xuống.

– Cảm ơn… cảm ơn em… nếu không có em… thì chị sẽ không biết như thế nào nữa.

Người đàn bà lúc này mới tỉnh hồn lại, đứng lên đi đến trước mặt Đinh Nhị Cẩu, thấy hắn còn trẻ tuổi cúi đầu nói ra.

– Vâng… được rồi, chị trở về đi, nhớ ban đêm đừng có đơn độc một người đến nơi đây rút tiền, không an toàn đâu, tốt rồi, em cũng đi đây, gặp lại.

Nói xong Đinh Nhị Cẩu lảo đảo đi về phía trước, xem ra là uống rượu nhiều quá.

– Ai da… em ở đâu vậy, để chị đưa em đi, vạn nhất bọn chúng quay trở lại trả thù thì em làm sao?

– Không cần… em không sao, cứ đi bộ một chút thì tốt rồi.

Mặc dù là nôn ra cũng lâu rồi, nhưng đúng lúc này rượu đã xông lên trên đầu, có vẻ là không thể đi xuống, Đường Thiên Hà này nói là rượu thuốc đại bổ, làm hắn uống rất hăng hái, Đinh Nhị Cẩu xưa nay tửu lượng cũng không tệ, nhưng hắn không biết là, loại rượu ngâm thuốc này là loại rượu nguyên chất, số độ cũng không phải bình thường…

Nhưng đi được không bao xa, hắn thấy đầu mình lại váng, lần mò tìm đến trên cái gờ ven đường ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, nhưng vừa mới ngồi xuống hơi ngủ gà ngủ gục, thì một chiếc xe chạy đến dừng tại trước mặt của hắn.

– Này… để chị đưa em về nhà, em ngồi ở đây ngủ quên sẽ bị bệnh đấy.

Lái xe đến chính là người đàn bà mà Đinh Nhị Cẩu vừa mới cứu giúp, tính ra cô vẫn còn có lương tâm, một mực lái xe đi theo phía sau Đinh Nhị Cẩu, cho đến khi Đinh Nhị Cẩu ngồi xuống trên đất.

Người đàn bà xuống xe đỡ lấy Đinh Nhị Cẩu lên chỗ ngồi phía sau xe, sau đó chạy xe đi về phía trước.

– Này… em ở ở đâu vậy?

– Um… đến cư xá Ngự Phủ Uyển…

Đinh Nhị Cẩu ngồi nằm ở đằng sau uể oải lè nhè nói ra.

Nhưng khi người đàn bà đem Đinh Nhị Cẩu đưa đến cư xá, Đinh Nhị Cẩu ở đằng sau xe ngủ rồi, cô gọi thế nào hắn cũng không tỉnh, người đàn bà cũng hết cách, đành phải cứ dừng xe như vậy chờ, nhưng chờ đợi ròng rã hơn một giờ, cư xá Ngự Phủ Uyển rộng lớn như vậy, ai mà biết hắn ở trong khu nào…

Lúc này người đàn bà mới hối hận đã mang Đinh Nhị Cẩu lên xe của mình, nhưng lại suy nghĩ, người ta vừa mới cứu mạng của mình, chứ không thì đêm nay đã rơi vào trong tay hai tên cướp kia, sau khi suy nghĩ một chút thì thấy lạnh người…

Bất đắc dĩ, nàng quyết định đem Đinh Nhị Cẩu mang về nhà mình, nhà của cô chỉ có một mình, mà thằng này lại uống say quá, có thể là không nguy hiểm gì, hơn nữa vừa rồi qua ánh đèn đường, thì cô nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu tướng mạo cũng nhã nhặn, cũng không giống là thứ bại hoại, vì vậy nhấn mạnh chân ga, lái xe quay trở về nhà của mình.

Đinh Nhị Cẩu qua một đêm ngủ ngon, lúc sáng sớm ngày hôm sau tỉnh lại thì đầu của mình giống như là nổ tung vậy, hắn thề không bao giờ… cùng Đường Thiên Hà uống rượu nữa, gã này rắp tâm bất lương cho mình uống rượu say đến chết a…

Đến khi mở mắt ra xem xét, thì chợt nhận ra mình đang ở trong phòng khách tại một nơi xa lạ, không có bất kỳ ai liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thấy khu kiến trúc tất cả đều là biệt thự loại đơn, không cần phải nói, tại đây là khu biệt thự nhỏ.

– Em đã tỉnh?

Đúng lúc này giọng nói của người đàn bà từ trên thang lầu truyền đến, cô mặc trên người một cái váy liền áo bằng vải hoa trong nhà rộng rãi, nhưng nhìn lên thì thấy dáng người của cô cũng không mập mạp, khuôn mặt không trang điểm, nhưng làn da trắng như tuyết cùng đôi môi đỏ hồng tự nhiên tạo cho cảm giác xinh đẹp chân thật còn hơn môi son má phấn gấp bao lần, một đám tóc dài như mây lười biếng xõa dài, bồng bềnh rủ xuống ở phía sau lưng.

– Um… thật ngoài ý muốn, như thế nào…

– Em có còn nhớ tối hôm qua làm cái gì không?

Người đàn bà cười thướt tha đi tới đối diện Đinh Nhị Cẩu rồi ngồi xuống, hắn lúc này mới ý thức được mình nằm trên ghế salon ngủ qua một đêm.

– Tối hôm qua… tối hôm qua em và bạn bè uống rượu, còn những chuyện khác thì không thể nào nhớ.

– Vậy chuyện tối hôm qua em và tên cướp đánh nhau cứu chị, có còn nhớ không?

– Ý chị… nói là tại gần cây ATM rút tiền?

Đinh Nhị Cẩu dần dần nhớ lại tối hôm qua chuyện phát sinh.

– Đúng vậy… chị tưởng rằng em đã quên, chuyện tối ngày hôm qua, chị rất là cảm ơn em, tối hôm qua chị định tìm mấy chị em để chơi mạt chược, do hết tiền mặt, cho nên chị mới đi rút tiền, không ngờ xui xẻo như vậy, đụng phải mấy tên cướp bóc, trị an hiện tại của thành phố Hồ Châu thật sự là quá tệ.

Người đàn bà nói xong, uống lấy một hớp trong chén trà.

– Vâng… không dám quấy rầy thêm nữa, em phải đi.

Đinh Nhị Cẩu đứng lên nói ra.

– Tại đây có ít xe taxi lắm, hay ăn điểm tâm sáng xong rồi hãy đi, chị đã làm xong rồi, sẵn lúc đi làm chị sẽ đưa em về nhà luôn.

Người đàn bà cười cười nói, nụ cười ngọt ngào làm cho hắn không đành lòng từ chối, bởi vì tối hôm qua Đinh Nhị Cẩu không tỉnh táo lắm, nên không chú ý dáng dấp người đàn bà này ra sao, nhưng bây giờ nhìn lại khuôn mặt xinh đẹp cao sang này hình như là có chút quen mặt.

– Lại… làm phiền chị nữa rồi…

– Không có gì, xem như là báo đáp ơn cứu mạng của em đi, em cần rửa mặt vệ sinh thì toilet tại bên kia…

Nói xong cô đứng lên đi về phía phòng bếp, trên bàn trà thấp để lại cái chén nhỏ còn tỏa mùi hương thơm của trà…

Đinh Nhị Cẩu đến trong nhà vệ sinh giải quyết nhu cầu cá nhân, rửa mặt xong, thì người đàn bà đã đem bữa ăn điểm tâm đặt lên trên bàn rồi.

– À quên… chị còn chưa biết tên em là gì?

Ánh mắt sáng ngời của người đàn bà lại làm cho tâm thần Đinh Nhị Cẩu rung động.

– Vâng… em họ Đinh, tên là Đinh Trường Sinh.

– Há, còn chị gọi là Tương Ngọc Điệp, rất vui được làm quen, một lần nữa cảm ơn em.

Tương Ngọc Điệp đứng đối diện bàn trà thấp hướng về Đinh Nhị Cẩu đưa tay ra, Đinh Nhị Cẩu cũng vội vươn tay, trong giây phút này, hắn nhìn thấy được cái không nên nhìn vào.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183