Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 8
Phần 8

Những ngày qua nằm trong bệnh viện, Thạch Ái Quốc nghĩ tới rất nhiều khả năng, nếu Tương Văn Sơn đi rồi, thì ông sẽ không còn phải bị rời khỏi Hồ Châu nếu như không có tình huống đặc biệt, không có khả năng đồng thời toàn bộ cán bộ lãnh đạo đều bị điều đi, như vậy thi so với người thành phố này, chức vụ bí thư ông có được ưu thế tuyệt đối, trước mắt những cán bộ lãnh đạo thành phố còn lại mà nói, phó bí thư chuyên trách Thường Hải Long thường xuyên nằm ở bệnh viện, đến bây giờ còn đang ở tại Bắc Kinh chữa trị, cho nên có thể loại trừ, vậy thì lãnh đạo thành phố không còn ai nữa, nếu có thì chỉ ở trên tỉnh điều xuống mà thôi.

Không biết là trên tỉnh đưa xuống một chủ tịch để thay thế hay là bí thư đây?

Bởi vì xe của Đinh Nhị Cẩu còn bị giữ tại đội cảnh sát hình sự, cho nên hắn nhờ thư ký trưởng Đào Thành Quân, báo với bộ phận chuyên trách về đội xe của ủy ban thành phố, cho mượn một chiếc xe hơi, tự hắn lái xe đi lên tỉnh, để có việc gì qua lại đi đâu cũng tiện.

Không ngờ trên đường cao tốc lại xảy ra phiền toái, phía trước lại có kẹt xe, nửa giờ trôi qua nhưng tình hình kẹt xe cũng không có dấu hiệu giảm nhiệt, nên có vài lái xe đi lên phía trước xem chuyện gì xảy ra, trong chốc lát các lái xe đã lục tục trở lại.

– Này anh bạn, chuyện gì xảy ra vậy? Chừng nào mới thông xe đi được…

– Ặc… còn lâu đấy, xem ra hôm nay ở đây náo nhiệt, là lực lượng chống buôn lậu của cục Hải Quan đàng cản lại xe của tập đoàn Vệ Hoàng xe, đang giằng co ở phía trước…

– Ủa… chống buôn lậu của cục Hải Quan, thì cùng tập đoàn Vệ Hoàng có quan hệ gì, chẳng lẽ tập đoàn Vệ Hoàng còn có đi buôn lậu?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Ai… việc này ai biết thật giả ra sao, chó cắn chó. Con bà nó… các người cắn với nhau thì cắn, lại làm ảnh hưởng đến đường đi, làm kẹt xe ở giữa đường, ai cũng không thể chạy được.

Người lái xe kia bực bội mắng rủa…

Đinh Nhị Cẩu cũng muốn xuống xe đến xem một chút, nhưng lại nhớ ra là xe của tập đoàn Vệ Hoàng, nói không chừng sẽ gặp phải Triệu Cương, chính hắn còn nợ Triệu Cương một chuyện tình, nếu gặp lại ở đây, thật sự là khó mà nói chuyện.

Đinh Nhị Cẩu lo lắng cũng đúng, Triệu Cương đang ở ngay tại đây thương lượng cùng với người của cục Hải Quan, nhưng dường như nhóm ngươi của cục Hải Quan này đã quyết tâm, chính là không chịu thả bọn họ đi qua, hơn nữa lại còn đòi mở container ra kiểm tra.

Triệu Cương không có cách nào khác, đành phải gọi điện thoại cho Triệu Khánh Hổ, để cho lão ta vận dụng mối quan hệ, cùng với người chống buôn lậu cục Hải Quan thương nghị, tha bọn họ một lần.

Lại nửa giờ trôi qua, phía sau các xe bị dừng lại đã không nhịn được, Triệu Cương cũng bắt đầu nôn nóng, nếu đường cao tốc bị bế tắc lâu thì cũng không phải là chuyện đùa giỡn, nếu chuyện này làm lớn chuyện ra, đối với tập đoàn Vệ Hoàng chả có gì tốt, nhưng về phương diện khác, hôm nay những xe này quyết không thể để cho người của cục Hải Quan kiểm tra, tại vì bên trong không phải là đồ buôn lậu đơn giản thông thường, trước kia lực lượng chống buôn lậu của cục Hải Quan cũng không dám xuống tay đối với tập đoàn Vệ Hoàng, không biết lần này tại vì sao lại ra mặt, rất rõ ràng là có người đang muốn chọc giận tập đoàn Vệ Hoàng.

Đột nhiên, tiếng còi hụ của cảnh sát vang đến mãnh liệt, một chiếc xe cảnh sát thật nhanh bám theo ven đường khẩn cấp chạy tới, xe dừng lại, từ trên xe xuống một người, tuy rằng không phải đứng gần, nhưng Đinh Nhị Cẩu vẫn nhận ra tên đó là ai, chính là cục trường cục công an TP Hồ Châu: Lý Pháp Thụy.

Mặc dù ở cục cảnh sát TP Hồ Châu, Đàm Quốc Khánh nếu so với Lý Pháp Thụy thì nổi danh hơn nhiều, nhưng rất kỳ quái là, Đàm Quốc Khánh luôn ở bên ngoài kiêu ngạo, nhưng đối với Lý Pháp Thụy, Đàm Quốc Khánh luôn luôn đứng từ xa mà nhìn, chưa bao giờ nghe nói Đàm Quốc Khánh dám nhe nanh với Lý Pháp Thụy.

Bối cảnh của Lý Pháp Thụy rất thần bí, cho tới bây giờ không có ai biết ở sau lưng của Lý Pháp Thụy là ai, hắn rốt cuộc đại diện cho lợi ích của người nào, không có ai biết đến cả.

– À… chú Lý đến rồi.

Triệu Cương từ xa vừa nhìn thấy là Lý Pháp Thụy tới, liền đi nhanh đến chào hỏi.

– Triệu Cương, cậu hãy nói thật, là có hàng cấm hay không?

Lý Pháp Thụy nhỏ giọng hỏi, chính là vừa đi vừa hỏi, người ngoài nhìn vào, thì thấy giống như là Triệu Cương đang đến gặp Lý Pháp Thụy nói cái gì, nhưng Lý Pháp Thụy thì không có muốn nghe vậy…

– Chú Lý… không có vấn đề gì quan trọng, chuyến hàng này chỉ là thông thường để thăm dò đường đấy, tuyệt đối không có vấn đề gì.

– Ừ… như vậy thì tốt rồi, cậu không cần nói gì, để tôi xử lý.

– Vâng… cháu nghe theo lời chú…

– Xem ra việc này hôm nay không phải là đơn giản như vậy, lão Dương hói trước kia không phải là như thế, hôm nay có chuyện xảy ra cắn không buông tay rồi, xem ra là có người đã muốn phá rối đến tập đoàn Vệ Hoàng, cậu lúc trở về nói với chú của cậu, hãy kiềm chế lại, đừng để cho thế cục biến thành không thể vãn hồi đấy nhé.

Lý Pháp Thụy có vẻ lo lắng nói.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183