Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 43
Phần 43

– Cháu đã lớn như vậy, mà hành động như đứa trẻ con vậy đấy, lần sau có chuyện giống như vậy, cũng đừng lỗ mãng, cháu là nhân viên công vụ chính phủ, chứ không phải tên côn đồ đầu đường xó chợ, không phải là gặp chuyện gì bị kích động thì xông tới, đó không phải là chuyện tốt đâu.

Triệu Hinh Nhã lên ngồi trên giường bên cạnh Đinh Nhị Cẩu, thật cẩn thận dặn dò.

– Cám ơn thím… lời của thím, cháu nhớ kỹ rồi, về sau một khi có đụng chuyện, sẽ cẩn thận hơn.

– Về sau không cần kêu là thím, giữa chị và Khấu Đại Bằng đã không còn có bất cứ quan hệ gì nữa, từ giờ trở đi cứ gọi là chị thì được rồi, ngoại trừ khi có mặt mọi người để khỏi mắc công giải thích.

Triệu Hinh Nhã thản nhiên nói.

Đinh Nhị Cẩu nhìn ngoài cửa, chốt trong Triệu Hinh Nhã đã khóa lại, bên trong nói chuyện bên ngoài hẳn là nghe không được, cho nên lá gan hắn lập tức lớn lên, thừa dịp Triệu Hinh Nhã không chú ý, dùng tay phải nắm lấy tay của Triệu Hinh Nhã.

– Chị Hinh Nhã, tâm tư của em chắc chị có biết, cho em một cơ hội được không? Em nhất định sẽ đối xử tốt với chị, về điểm này thì em cam đoan.

Đinh Nhị Cẩu biết cơ hội khó mà có được, cho nên vội vàng tỏ rỏ tâm tư của mình, đối với một người đang bà đang cơ khổ không chỗ nương tựa mà nói, không thể nghi ngờ đây là một lời hứa hẹn dễ làm cho người ta cảm động, nhưng Triệu Hinh Nhã thì hoảng sợ.

Cô khẩn trương nhìn ngoài cửa, lo lắng con gái Khấu Oánh Oánh của mình về tới, cho nên mang theo ánh mắt cầu xin nhìn Đinh Nhị Cẩu.

– Trường Sinh, em làm cái gì vậy, mau buông ra, coi chừng người ta nhìn thấy.

Triệu Hinh Nhã cuống quit nói.

– Em thật sự là thích chị, ngay lần đầu tiên khi nhìn thấy, em đã thích chị rồi, nhưng lúc ấy chị là thím của em, em không thể làm gì khác hơn được, nhưng bây giờ chị đã ly hôn, thì chị có gì mà sợ, hãy cho em một cơ hội đi…

– Trường Sinh, cứ dưỡng bệnh cho tốt vào, đừng nên suy nghĩ lung tung, em còn trẻ tuổi, với lại em cũng biết là Oánh Oánh thích em, chị là mẹ Oánh Oánh, em nói những lời này có thích hợp không?

Triệu Hinh Nhã rùng mình, làm như không vui nói, thật ra trong lòng cô cũng đang mâu thuẫn vô cùng.

Tuy rằng cô và Khấu Đại Bằng đã có mười mấy năm vợ chồng, nhưng Khấu Đại Bằng đã phản bội cô vài lần, đó là chưa kể có chuyện cô còn chưa biết, cho nên tình cảm vợ chồng dần dần phai lạt hầu như không còn nữa.

Phương diện sinh hoạt cuộc sống tạo nên áp lực, nên khiến cho cô đối với việc dạy học cji3 còn công tác cho có lệ, đến cuối cùng thì xin nghỉ dạy học để đi bán hàng đa cấp, lần này thất bại cơ hồ hại chết cô, toàn bộ hậu quả bất hạnh rơi xuống ở trên người, cho nên dẫn đến việc cô chẳng còn thiết sống nữa, cũng là nhờ Đinh Nhị Cẩu xuất hiện đúng lúc cứu cô, lại tìm mối quan hệ đem quay trở về công tác trong trường học, được đứng lại trên bục giảng, ân tình của hắn tình, cô ghi nhớ rất rõ.

Mục đích của hắn, nàng cũng biết rất rỏ, không nói đâu xa, từ ngày đó tại nhà của cô, trên chiếc ghế sofa suýt chút nữa thì thân xác của cô đã thuộc về hắn, tuy rằng cô không có nói cho Khấu Đại Bằng biết, nhưng cô đã bắt đầu cố ý lãng tránh hắn, nhưng hình như là ông trời đã sắp xếp vận mệnh, đi dạo qua một vòng, cuối cùng cũng vẫn là về đến bên cạnh của hắn.

Hỏng bét là cô cũng nhìn thấy ra được, con gái của mình cũng thích này gã trai trẻ này, chẳng lẽ mình lại cùng con gái tranh đoạt một người đàn ông? Cô biết, chỉ có Đinh Nhị Cẩu mới có thể bảo hộ chu cấp cho con gái của mình, đây cũng nguyên nhân mà cô muốn khắc chế tâm tình của mình, đời này của cô đã bị hủy, cô không thể lại hủy đi cả đời con gái của mình được.

– Nhưng em vẫn xem Oánh Oánh như là em ruột của mình, thì chuyện giữa chị và em cũng đâu có việc gì chứ? Với lại Oánh Oánh đang bước vào tuổi dậy thì có nhiều thay đổi phản nghịch, qua một thời gian ngắn thì sẽ ổn lại, đến lúc đó thì Oánh Oánh cũng hiểu được ai mới là người thích hợp với mình, dù sao thì em không có thích hợp đâu với Oánh Oánh đâu. Chị Hinh Nhã… em nói có trời đất chứng giám…

Đinh Nhị Cẩu vội vàng thanh minh.

– Em thật là không có suy nghĩ qua về Oánh Oánh?

Hắn nhẹ nhàng đẩy nhẹ tay Triệu Hinh Nhã ra, bàn tay giờ thì để trên bắp đùi của cô, cô lại không có để ý đến hắn, lúc này trong lòng Triệu Hinh Nhã đã buông lỏng, cô cũng không biết mình tại sao phải trong lòng buông lỏng, chẳng lẽ cũng bởi vì Đinh Nhị Cẩu khẳng định không có suy nghĩ qua con gái của mình Khấu Oánh Oánh sao?

Đinh Nhị Cẩu bàn tay phải, từ từ dời vói vào trong váy của cô, Triệu Hinh Nhã giật mình, bàn tay của hắn bởi vậy thâm nhập được sâu vào hơn chút, hắn sẵn tiện dùng ngón tay tại bên trong đùi cô vuốt ve…

Chợt nghe mé ngoài truyền đến tiêng bước chân, thừa dịp Đinh Nhị Cẩu quay đầu nhìn ra ngoài, Triệu Hinh Nhã đã đứng dậy đi nhanh đến cửa mở ra thì Khấu Oánh Oánh và Đỗ Sơn Khôi bước vào.

– À… Oánh Oánh, hôm nay không phải là ngày chủ nhật, sao em lại tới đây mà không đi học?

Đinh Nhị Cẩu lúc này mới nhớ tới, nên hỏi Khấu Oánh Oánh vì sao lại đến Hồ Châu.

– Em cũng đang muốn nói với anh đây, em rất nhớ mẹ, ở Bạch Sơn bây giờ em đâu có quen ai, em thấy rất cô đơn, anh có thể chuyển trường cho em về đây, mẹ giờ cũng dạy học ở Hồ Châu này, đến lúc tan học thì em vẫn còn có người trò chuyện…

Khấu Oánh Oánh nhìn thấy tội nghiệp, nói xong nước mắt lại chảy dài.

Đinh Nhị Cẩu nhìn về phía Triệu Hinh Nhã, Triệu Hinh Nhã thì nhìn Oánh Oánh, hắn cũng hiểu, Triệu Hinh Nhã rất muốn Khấu Oánh Oánh cùng tới ở đây, nhưng bởi vì chính cô đã làm phiền hắn trong chuyện chuyển cô tới đây dạy học, cho nên chuyện của Khấu Oánh Oánh, cô ngượng ngùng không dám nhờ thêm nữa.

– Được rồi… đừng khóc, để anh tìm người giúp chuyển em về đây học, nhưng em phải bảo đảm là việc học tập vẫn bình thường chứ không có chểnh mảng, nếu không thì anh không giúp em đâu.

Đinh Nhị Cẩu nói.

– Vâng… em hứa… cam đoan cuối kỳ này sẽ đạt được một trong năm hạng đầu, điều này thì có thể a…

Khấu Oánh Oánh mừng rở lập tức nhảy dựng lên, nhưng lại vấp chân không có đứng vững, lập tức lệch qua trên người của Triệu Hinh Nhã, còn Triệu Hinh Nhã lại lệch qua người của Đinh Nhị Cẩu, hai bầu vú của cô đè nặng trên cánh tay trái của hắn, đau đến mức Đinh Nhị Cẩu hét to một tiếng, trên trán mồ hôi hột liền đổ ra.

– Không có sao chứ… Um… cái con bé chết tiệt này, làm gì mà nhảy nhót như điên vậy?

Triệu Hinh Nhã nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu bộ dạng đau như vậy, quá sợ hãi, vội vàng đỡ lấy Đinh Nhị Cẩu hỏi.

Đinh Nhị Cẩu chật vật cười gượng, so với khóc còn khó coi hơn:

– Không sao… không sao… Oánh Oánh cũng không phải cố ý đâu…

Hắn nói xong cắn chặt răng, tiếp tục chịu đựng cơn đau.

Khấu Oánh Oánh cũng sợ hãi, tuy rằng trong lòng đang rất vủi vẻ, nhưng không dám biểu lộ ra nữa, một cử động nhỏ cũng không động đậy…

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183