Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 116
Phần 116

Đã là hơn mười một giờ khuya, một chiếc xe hơi âm thần chạy vào nội thành Hồ Châu, trên ghế lái có một gã đàn ông cảnh giác nhìn quanh bốn phía, nơi đây đã từng là chốn quen thuộc, nhưng bây giờ lại thấy rất là xa lạ.

Chiếc xe lái vào cái khu vực nhà ga, tại đây mặc dù đã bắt đầu giải tỏa, nhưng đại đa số người dân vẫn còn đang kiên trì bám lấy, có thể nói công tác phá bỏ và di dời đến nơi khác khó khăn dị thường, cho dù là đến từng nhà thuyết phục, nhưng tiến triển vẫn rất chậm chạp.

– Anh Hổ, bên trong mời…

Chiếc xe chạy tới, từ phố nhỏ xuất hiện ra một bóng đen ra đón, cũng thấy được kẻ xuống xe chính là Cát Hổ.

– Lão Mã, không có vấn đề chứ?

Cát Hổ cảnh giác nhìn chung quanh, đối với người đối diện hỏi.

– Yên tâm đi… nơi đây vẫn an toàn, đã nhận được điện thoại trước của anh, tất cả đều chuẩn bị xong rồi.

Tên đang nói chuyện với Cát Hổ chính là kẻ cầm đầu đám lưu manh tai khu nhà ga Mã Kiều Tam, từ lúc khu nhà ga bắt đầu giải tỏa, Tưởng Hải Dương thì muốn nhúng tay vào vào việc làm ăn này, nên Cát Hổ đã tìm gặp Mã Kiều Tam tiến hành bàn bạc dựa theo ý của Tưởng Đại Dương gây nên lộn xộn khu vực này, có thể nói, đây cũng là nguyên nhân mà việc giải tỏa và di dời khu nhà ga tiến triển không thuận lợi…

Xuyên qua cái hẻm nhỏ tối tăm nhỏ, đi vào một căn phòng nhỏ kín đáo nghiêm mật, bên trong thì đèn đuốc sáng trưng, nhưng không có một bóng người, Mã Kiều Tam cùng Cát Hổ liên hệ vẫn luôn chỉ có riêng hai người, Cát Hổ không muốn gặp mặt những tên lưu manh khác, cho nên Mã Kiều Tam đã sắp xếp cho huynh đệ của mình đi ra ngoài.

– Tình hình theo dõi đối tượng đến đâu rồi?

– Tin báo là đối tượng đã về nhà, mấy ngày nay hắn đều về nhà sớm, rất khác trước kia.

– Ừ, kêu người của lão rút về đi, không cần theo dõi nữa.

– Anh Hổ, nhưng chúng ta vẫn chưa có nắm được nhược điểm gì của đối tượng mà?

Mã Kiều Tam nhanh nhẩu hỏi.

– Lão Mã, việc gì nên hỏi thì hỏi, còn việc không nên hỏi thì không nên hỏi, đây là quy tắc, tiền một phân cũng không thiếu cho lão, đây là năm vạn, một ngày theo dõi một vạn, đủ số đấy nhé…

Cát Hổ cười cười hỏi.

– Xin lỗi anh Hổ… tôi hiểu rồi, lập tức báo người rút về.

– À… chuyện phá bỏ và rời đi của khu nhà ga đã tiến triển như thế nào rồi?

– Haha… tôi làm việc anh cứ yên tâm đi, những hộ dân đã bị tôi dọa sợ mất mật, tôi không có gật đầu, thì bọn họ không dám cùng chính phủ ký hiệp nghị…

Mã Kiều Tam tự tin nói.

– Lão cũng phải chú ý, chuyện này phải làm thật kín đáo, đừng để cho người phát hiện, xảy ra chuyện thì tôi cũng không cứu được lão đâu.

Cát Hổ cảnh cáo nói.

– Tôi nắm chắc mà…

– Vậy được rồi, tự giải quyết cho tốt đi, tôi đi đây, không biết lúc nào mới quay trở lại…

Cát Hổ vừa đi, Mã Kiều Tam liền gọi điện thoại báo đàn em của mình là Hầu Hai và Tiểu Long không theo dõi nữa mà quay trở về…

– Anh Hầu… đại ca nói không cần theo dõi nữa, trở về đi, đêm nay muốn chết cóng rồi.

– Ừ, đối tượng đã trở về nhà cũng không có gì mà canh chừng nữa, chúng mình tới quán mì hoành thánh lót bụng đi…

Hai tên liền leo tường từ trong tiểu khu đi ra ngoài, tới quán mì hoành thánh, đúng lúc này cách đó không xa một chiếc xe hơi lặng yên không tiếng động dừng tại trong bóng tối sát bức tường cư xá, đèn xe đã tắt thì càng khó có thể phát hiện chiếc xe màu đen này.

Khang Minh Đức đang ngồi trong phòng khách xem tivi, đứa bé đã ngủ, vợ thì đang tắm, không biết vì sao trong thời gian gần đây, Khang Minh Đức lại rất ưa thích cuộc sống đơn giản như vậy, không có ngươi lừa ta gạt, không có lục đục đấu đá với nhau, nếu có thời gian rảnh thì chơi đùa với bé con cùng với vợ mình, nhưng Khang Minh Đức cũng biết, cuộc sống như thế này sợ là không được kéo dài bao lâu nữa, chỉ cần có kiểm kê ở cục tài chính, thìh mình coi như tiêu rồi, bây giờ Khang Minh Đức chỉ còn có hy vọng mong manh là cầu xin Tưởng Hải Dương sẽ giữ lời hứa.

Hắn đứng dậy đến phòng tắm, cánh cửa khép hờ, liếc mắt nhìn qua, thì thấy bên trong phòng vợ mình đang khom lưng về phía hắn lau khô thân mình chỗ tư mật hiển lộ ra, chính giữa hai chân của nàng là một mảng lông đen nhánh rậm rạp, bởi vì vừa mới tắm xong, chưa kịp lau đến, mặt trên trên đám lông còn đọng lại những giọt nước trong suốt, cái khe thịt âm hộ của nàng hơi có mở ra, thấy được cả hai mép nhỏ màu nâu đậm…

Khang Minh Đức đột nhiên cảm giác được thân thể mình có một loại khác thường, tựa như là đang đói bụng đối mặt món ngon mỹ vị đưa tới miệng vậy, ẩn ẩn cảm thấy có một loại tham luyến dục vọng, hắn muốn bước vào cúi xuống giữa hai chân vợ mình bú liếm cho thỏa, lúc này cũng không quản cái gì đến những chuyện lo lắng rồi…

Bị ép chặt lấy, vợ của Khang Minh Đức vươn đôi cánh tay tuyết trắng dùng sức phụ giúp đầu của hắn ép sát vào âm hộ của mình, Khang Minh Đức giờ thì mọi phiền não đã vứt phía sau, xông lên phía trước, dùng đầu lưỡi đẩy ra đám lông mu, miệng ngậm chặt lấy âm hạch của nàng.

Nhìn thấy trong nhà Khang Minh Đức đèn vẫn còn sáng, Cát Hổ biết là không phải thời cơ tốt, nhưng gã cũng không đợi được đến lúc bọn họ ngủ, vì vậy đứng ở ngoài gõ cửa.

Khang Minh Đức đang tận tình bú liếm cái âm hộ của vợ mình trong phòng tắm thì nghe tiếng gõ cửa làm giật mình, linh cảm có chuyện hắn đành bỏ dở hoan ái quay người đi ra, vừa nhìn qua mắt mèo cánh cửa thấy là Cát Hổ, toàn thân chợt toát mồ hôi lạnh.

Hầu Nhị cùng Tiểu Long ăn chưa xong tô mì hoành thánh, thì nghe thấy phía khu cư xá một tiếng nổ vang thật lớn, đúng lúc này nhìn thấy một người từ hướng tiểu khu chạy ngang qua, Hầu Nhị liếc nhìn từ xa xa bóng đen đang phát động nổ máy xe hơi, trong đầu cũng không có suy nghĩ nhiều gì chuyện xảy ra.

Mấy phút đồng hồ sau, trong khu cư xá người nhốn nháo, trong chốc lát, xe cứu hỏa cùng xe cảnh sát vội vã chạy vào cư xá, thừa dịp đám người hò hét om sòm, Hầu Nhị kéo Tiểu Long cũng đến xem là chuyện náo nhiệt gì, nhưng vừa đến hiện trường…

– Anh Hầu… đây không phải là…

Tiểu Long lời còn chưa nói hết, thì đã bị Hầu Nhị che miệng lại, sau đó thừa dịp lộn xộn kéo Tiểu Long rời khỏi cư xá sau đó đón một chiếc xe taxi đi ngay.

Cho đến khi về đến khu nhà ga, bọn chúng vẫn còn bàng hoàng, việc này thật là quỷ dị, đối tượng là do đại ca sắp xếp bọn chúng đi theo dõi, vừa nhận được điện thoại nói không cần giám thị đối tượng nữa, rồi trong chốc lát, cả nhà đối tượng bị nổ tung tan tác…

– Sau trở về muộn vậy? Ăn cơm chưa? Trên bàn còn có chút đồ ăn đó, mang đến lò vi ba hâm nóng thức ăn đi.

Thấy Hầu Nhị cùng Tiểu Long về, Mã Kiều Tam vừa chơi game trên máy tính vừa nói.

– Đại ca… đã xảy ra chuyện… xảy ra chuyện lớn rồi.

Tiểu Long nhịn không được thốt ra…

– Xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì?

Mã Kiều Tam cũng không có quan tâm đến lắm…

– Đại ca… vừa rồi có một tiếng nổ thật lớn, đại ca có nghe không?

– Ừ, có nghe được, có phải là nhà ai làm đám cưới nên đốt pháo?

– Đại ca, đây không phải là đốt pháo, mà là do chất nổ làm nổ tung.

– Nổ tung? Chỗ nào nổ?

Mã Kiều Tam nghe nói là do chất nổ, liền dừng tay bấm con chuột máy tính hỏi.

– Chính là nhà đối tượng mà chúng ta theo dõi, căn nhà bị nổ tan xác không còn gì cả, rất thảm ah.

Hầu Nhị chen miệng vào nói…

– Mày nói cái gì? Nhà nào nổ?

Mã Kiều Tam nghe xong lời Hầu Nhị, liền ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vì vậy xoay người hỏi gằn tới.

– Đúng là nhà của đối tượng mà chúng ta giám thị bị nổ tung.

Hầu Nhị nói ra.

– Chuyện xảy ra khi nào? Bọn mày làm sao biết được? Trong khi vừa mới theo dõi xong mà…

Mã Kiều Tam loáng thoáng thấy chuyện này e rằng là có liên quan với Cát Hổ trong lòng rét run, vội hỏi.

– Sau khi bọn em nhận được điện thoại của đại ca thì từ trong tiểu khu rút lui ra khỏi khu vực đó, rồi đến ngay tại quán mì hoành thánh đối diện cửa tiểu khu ăn, nhưng khi còn chưa ăn xong tô mì thì bên trong tiểu khu phát ra tiếng nổ long trời, lúc đấy bọn em cũng không biết chuyện gì xảy ra…

– Ưm… chuyện này không có quan hệ gì đến với bọn mày, hiểu chưa? Chúng ta cũng chỉ là nhận lời ủy thác của người theo dõi đối tượng mà thôi, chứ chúng ta chẳng hề làm gì cả, bọn mày đem miệng ngậm cho thật chặt, bằng không mà nói, đừng trách tao không khách sáo.

Mã Kiều Tam dặn dò nói, nhưng trong đầu nghỉ thầm “90% là do Cát Hổ thi hành, thằng này thật sự là dân liều mạng, ngay cả cục trưởng tài chính cũng dám cho nổ chết, về sau phải hạn chế tiếp xúc với thằng này, hắn ra tay quá tàn bạo”

Đinh Nhị Cẩu biết được tin tức này rất sớm ngay lúc Chu Hồng Kỳ dẫn đội hình sự chạy đến hiện trường xảy ra chuyện thì cô đã gọi điện thoại cho hắn.

– Có thể xác định chính là Khang Minh Đức không?

– Vẫn chưa thể xác định, tại hiện trường tìm được ba thi thể đã cháy rụi, phải đợi xét nghiệm DNA mới có thể xác định được.

– Đây là tự sát hay là bị người giết?

Đinh Nhị Cẩu hỏi tiếp.

– Vừa rồi cảnh sát hình sự đang kiểm tra, phán đoán sơ khởi là do bị rò rỉ khí ga nên bị nổ tung, nhưng là tự sát hay là bị giết, cũng phải chờ pháp y giải phẫu thi thể cùng với khám xét hiện trường thì mới có thể biết được, theo ý của chị thì em lập tức báo cho bí thư Thạch, đừng để cho đến lúc từ đường dây khác bí thư Thạch biết được việc này sẽ không tốt đâu.

Chu Hồng Kỳ cũng có chút hoang mang, từ khi tự mình tới đến Hồ Châu đến giờ chưa có gặp được một chuyện tốt, đêm hôm khuya khoắt lại còn xảy ra chuyện này, thật sự là nhức đầu…

– Được rồi, chị ở lại hiện trường chú ý an toàn, em đi báo cáo với bí thư Thạch.

Đinh Nhị Cẩu vừa cúp điện thoại, liền gọi cho Thạch Mai Trinh, vì lúc này đã hơn mười một giờ đêm, không biết là Thạch Ái Quốc đã ngủ chưa.

– Chuyện gì vậy, đêm khuya thèm chị à?

Thạch Mai Trinh nũng nịu nói, lối xưng hô của nàng với Đinh Nhị Cẩu đã thân mật khác trước rồi…

– Bây giờ tôi không có thời gian trò chuyện với chị đâu, cho hỏi thăm cha của chị ngủ chưa?

– Vẫn chưa đâu, bộ định lén lút đến nhà của chị à, coi chừng cha của chị phát hiện đấy.

Thạch Mai Trinh nói còn chưa dứt lời, thì phát hiện Đinh Nhị Cẩu đã cúp máy rồi, vừa rồi nàng cho rằng Đinh Nhị Cẩu muốn tới nhà cùng nàng hoan ái…

Nghe giọng nói của Đinh Nhị Cẩu vô cùng nghiêm trọng, Thạch Ái Quốc lông mày liền nhíu lại.

– Có thể xác định Khang Minh Đức là một trong ba thi thể không?

Thạch Ái Quốc hỏi.

– Bí thư, vẫn chưa thể xác định, tất cả đều cháy rụi không nhận dạng được, phải kiểm tra DNA mới biết, cũng chưa biết là tự sát hay bị hắn giết, bây giờ cháu đến hiện trường, nhìn xem tình huống có gì thì sẽ báo cáo lại cho chú.

Đinh Nhị Cẩu nói, hắn hiểu Thạch Ái Quốc đang vô cùng tức giận.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183