Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 160
Phần 160

Đinh Nhị Cẩu khi bước vào trong phòng thì La Hương Nguyệt đang ngồi cúi đầu làm việc hí hoáy viết văn bản tài liệu gì đó, lúc Đinh Nhị Cẩu gõ cửa thì La Hương Nguyệt tưởng rằng nhân viên nào đó tới báo cáo công tác, nên vẫn cắm cúi làm việc, đợi một hồi, thấy không có người lên tiếng, vì thế ngẩng đầu lên nhìn.

Lúc thấy là Đinh Nhị Cẩu, La Hương Nguyệt kinh ngạc lấy tay che miệng của mình, ngơ ngẩn một hồi mới đứng lên nói lắp bắp:

– Em… em từ đâu chui lên vậy? Tới cũng không lên tiếng chào hỏi…

– Hì… em đang ngắm nhìn mở chủ nhiệm đang làm việc…

Đinh Nhị Cẩu cười nói, tuy bây giờ La Hương Nguyệt là chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, nhưng nàng vẫn chưa có chân trong thường ủy, nghe nói Lâm Xuân Hiểu đang cố gắng sắp xếp chuyện này, nhưng lãnh đạo trên thành phố chưa có đồng ý.

– Hừ… tính tình cũng không thay đổi, mau mau ngồi xuống, uống gì? Trà hay nước lọc?

– Uống gì cũng được, nhìn thấy chị là nước nào cũng ngọt.

Đinh Nhị Cẩu đặt mông ngồi lên trên ghế nói.

– Miệng vẫn ngọt như vậy, chỉ là không biết lại lừa thêm được bao nhiêu cô gái?

La Hương Nguyệt cười nói.

– Ai… dù có lừa bao nhiêu cô gái cũng không thích, em chỉ muốn lừa gạt chị thôi, nhưng vẫn không được, đây là thất bại lớn nhất của em đấy… Chị à… thật sự xin lỗi, em có nói sẽ đến tham gia hôn lễ của chị, nhưng lúc đó thật quá bận, cho nên không có đến, thật có lỗi… thật có lỗi.

– Hừ, còn biết nhắc đến chuyện này, giờ nghĩ lại vẫn còn rất tức giận đấy, lúc ấy thật đúng là trông cậy vào em là một đại lãnh đạo đứng bên cạnh, để cho chị có mặt mũi, nhưng em lại vắng mặt, không thể tha thứ được ah.

– Thôi đi chị ơi… em đến hay không cũng đâu có quan hệ gì, em đâu có phải là chú rể, đúng không, như thế nào đây? Kết hôn thời gian dài như vậy, đã có tin vui chưa?

– Này… nói đi, tới đây có chuyện gì, chắc chắn không phải là đến xem thăm chị để xem có tin vui hay chưa chứ?

– Chị đã đoán sai, em đúng tới đây để thăm chị, thuận tiện xử lý chút chuyện khác mà thôi.

– Chị vẫn khẳng định là có việc, đã biết rõ em không có hảo tâm như vậy, nói đi… chuyện gì?

– À… là có chút chuyện, nhưng việc này hơi khó xử lý, nên em không dám làm khó chị, chỉ cần chị giúp em liên lạc với bí thư, em muốn gặp bí thư, cùng chị ấy trao đổi một chút.

Đinh Nhị Cẩu nhẹ nhàng nói, việc này thật đúng là phải tìm gặp Lâm Xuân Hiểu, nếu nhờ đến La Hương Nguyệt ra mặt thì chưa chắc gì người của trấn Lâm Sơn có thể nghe, thứ hai La Hương Nguyệt một mực mưu cầu thượng vị, nếu để cho lãnh đạo trên thành phố mất hứng, nói không chừng sẽ đè ép nàng, cho nên hắn không cần phải làm cho bằng hữu bị ngột ngạt khó xử.

– Thật sự không cần chị hỗ trợ?

– Cảm ơn chị, nhưng việc này thật sự không cần chị hỗ trợ.

– Vậy được rồi… để chị xem bí thư có thì giờ rảnh không?

La Hương Nguyệt nói xong cầm lên điện thoại trên bàn trực tiếp gọi cho Lâm Xuân Hiểu.

– Đi thôi… bí thư nghe nói em đã đến, rất cao hứng, em đã rời khỏi đây một thời gian dài như vậy, mọi người vẫn còn nhớ tới đấy.

– Thật sao? Hay là chỉ có một mình chị thường xuyên nhớ em?

Đinh Nhị Cẩu tiếp tục cùng La Hương Nguyệt liếc mắt đưa tình nói.

– Ai ai… mỗi lần em há mồm, chị thật muốn cầm cây kim khâu lại, để cho em đừng có nhiều lời như vậy.

La Hương Nguyệt cố ý trợn mắt nói.

– Câu này em nghe quá quen thuộc, ngày trước mẹ của em cũng thường xuyên nói như vậy.

Đinh Nhị Cẩu cười đùa hí hửng nói.

– Hừ… em nói là chị giống như mẹ của em? Chị già như vậy sao?

– Hì hì… nếu mẹ của em mà còn trẻ như vậy thì thật tốt quá, em hận không thể mỗi ngày để cho mẹ dùng châm khâu miệng của em lại…

La Hương Nguyệt lườm Đinh Nhị Cẩu, không nói gì thêm, bởi vì nàng biết rõ tính của Đinh Nhị Cẩu, cho nên không muốn quay lại cái đề tài này…

La Hương Nguyệt không có gõ cửa mà trực tiếp đẩy vào gian ngoài phòng làm việc của bí thư huyện ủy Lâm Xuân Hiểu, một cô gái rất xinh đẹp vội vàng đứng lên, nhưng La Hương Nguyệt đưa tay đè xuống, ra hiệu cô gái đó cứ ngồi im:

– Chị mới vừa liên hệ với bí thư rồi, có một bằng hữu tới bái phỏng bí thư.

– Vâng… vậy mời vào…

Cô gái đứng lên nói.

La Hương Nguyệt gõ cửa phòng làm việc Lâm Xuân Hiểu môn, đi vào.

– Bí thư… Tiểu Đinh đến rồi.

La Hương Nguyệt cười cười nói.

Lâm Xuân Hiểu đứng lên, từ xa liền đưa tay ra, lúc này Đinh Nhị Cẩu vội vàng bước nhanh tiến đến, nói:

– Bí thư, xin lỗi, đến quấy rầy công tác của chị.

– Ha ha… bây giờ chị phải xưng hô như thế nào đây? Có nên gọi em là Đinh phó cục trưởng?

Lâm Xuân Hiểu mím môi cười nói.

– Bí thư… chị đừng có làm khó em như vậy chứ, cứ gọi là tiểu Đinh để em thoải mái một chút, nếu không thì về sau em cũng không dám tới cửa.

Đinh Nhị Cẩu vội vàng khách sáo nói.

– Bí thư… chị nói gì vậy? Đinh Trường Sinh này lại lên chức đổi công tác rồi hả?

La Hương Nguyệt chen miệng vào nói, vừa rồi nghe Lâm Xuân Hiểu gọi là “Đinh phó cục trưởng” lại khiến cho La Hương Nguyệt giật mình kinh hãi, tiểu tử này giấu kỹ như mèo giấu cứt, thăng quan mà lại không khoe với mình.

– La Hương Nguyệt, em còn chưa biết… tiểu Đinh bây giờ là phó cục trưởng cục công an thành phố Hồ Châu rồi đấy, Tiểu Đinh… chị nói không sai chứ?

Lâm Xuân Hiểu nhìn thoáng qua Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Ai cha… xem ra tin tức của chị thật linh thông a, bất quá là em mới nhận công tác tại cục công an mới có vài ngày, mà bí thư tại đây lại biết rõ như vậy…

– Xem em nói, làm như chị làm đặc vụ vậy, chẳng qua là bí thư La Bàn Hạ gọi điện thoại nói mới biết, bí thư La Bàn Hạ mặc dù đã rời khỏi thành phố Bạch Sơn, nhưng dù đi tới chỗ nào thì cũng vẫn là cấp trên cũ của chị…

– Chà chà… em đã quên vụ này…

Đinh Nhị Cẩu lại nghĩ đến mối quan hệ của La Bàn Hạ cùng với Lâm Xuân Hiểu trước đây.

– Thế nhưng theo chị được biết, em dù đang công tác tại Hồ Châu cũng không có liên lạc với La bí thư, sao vậy? Hay là bây giờ mình đã có chức quan, ngay cả bằng hữu cũ cũng không cần đến.

Lâm Xuân Hiểu như là chế giễu nhìn Đinh Nhị Cẩu nói.

– Hì hì… bí thư, chị cũng đừng có nói móc em, chuyện khó xử của em tin rằng chị cũng biết, đây là chuyện không có cách nào khác, bất quá em biết mình sai rồi, sau này sẽ sửa đấy, sẽ sửa…

– Trường Sinh… chị cũng không phải ra mặt cho La bí thư nói cái gì, càng không có ý vùi oán em, chẳng qua là chị cảm thấy bất luận nói như thế nào đi nữa, em và La bí thư đều là người của thành phố Bạch Sơn, về điểm này em nên nhớ rõ, đồng hương là một tài nguyên thiên nhiên, người bình thường có muốn cũng trèo không lên đâu.

Lâm Xuân Hiểu tuy vẻ mặt tươi cười, nhưng Đinh Nhị Cẩu lại cảm thấy hàn ý bức người, xem ra La Bàn Hạ cùng Lâm Xuân Hiểu đã trao đổi qua không ít sự tình, có phải là ông ta muốn qua miệng của Lâm Xuân Hiểu nhắn nhủ với mình điều gì đó?

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183