Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 48
Phần 48

– Bây giờ không nói cũng được, nhưng nếu đưa cậu đến nơi khác thì cũng sẽ phải nói.

Đàm Quốc Khánh vụt tắt nụ cười nói.

– Đàm phó cục trưởng, ông đang uy hiếp tôi sao? Ông có biết là đang nói chuyện với ai không vậy? Ông đang dựa vào cái chức vụ phó cục trưởng công an của ông phải không?

Đinh Nhị Cẩu khinh thường nói.

– Được… được… hãy đợi đấy, tôi cho cậu biết, chuyện này chưa có ai biết, bí thư Tương bị người đánh, tôi được sự ủy thác của bí thư Tương bí mật điều tra chuyện này, tôi hy vọng cậu có thể chủ động tự thú, nếu không… tôi sẽ làm theo trình tự của pháp luật. Đinh thư ký, chắc cũng đâu có muốn chuyện này càng thêm nghiêm trọng chứ?

Đàm Quốc Khánh lạnh lùng nói.

– Ưm… vấn đề này ông cũng đã đoán đúng, tuy rằng không phải tôi là người gây chuyện trước, nhưng cũng không phải là người sợ phiền phức, hừ… bí thư Tương, đúng là quan lớn đấy. À… Đàm phó cục trưởng, tôi có nói đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt, ông có còn nhớ lần đầu tiên lúc chúng ta gặp mặt là ở nơi nào không?

Đinh Nhị Cẩu lời nói xoay chuyển, từ chuyện này dời qua một chuyện khác.

– Không nhớ rõ… trí nhớ của tôi không có tốt như Đinh thư ký đâu.

Đàm Quốc Khánh giễu cợt nói.

– Lần đầu tiên gặp mặt là lúc tôi chưa có điều đến công tác ở TP Hồ Châu ở một nơi hoang vắng tôi đã cứu được một cô gái, tên là Cố Hiểu Manh, chắc là ông còn nhớ rõ, cô gái đó là con của Cố Thanh Sơn nữ trưởng phòng tổ chức cán bộ TP Hồ Châu, lúc đó ông dẫn đội cảnh sát đến cứu viện, tuy rằng hơi chậm một chút, Đàm phó cục trưởng, có nhớ chưa?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Ừ… cậu nhắc qua như vậy thì tôi hơi có chút ít ấn tượng, hình như là có chuyện như vậy, nhưng Đinh thư ký… chuyện này và chuyện của bí thư Tương không liên quan gì cả đâu.

Đàm Quốc Khánh nói.

– Đúng là không có liên quan đến chuyện của bí thưtương, nhưng đối với ông thì có đấy, tôi nhớ rõ tình cảnh lúc đó, lúc mới bắt đầu thì ông muốn bắt sống nghi phạm, nhưng sau khi ông nhận được một cuộc gọi điện thoại, ông đã quay qua nói với tay súng bắn tỉa vài câu, kết quả là tên nghi phạm kia vừa lộ diện đâu hàng thì đã bị bắn chết, chuyện này có chứ?

Đinh Nhị Cẩu ngồi dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đàm Quốc Khánh.

Lời này vừa nghe vào tai, Đàm Quốc chợ cảm thấy lùng bùng, chuyện này không có người thứ hai biết, nhưng tại vì sao thằng này lại nắm được, chẳng lẽ chỉ là suy đoán?

– Tôi không rõ cậu nói vậy là có ý gì, có chứng cớ không?

– Đàm phó cục trưởng, tôi không biết là ông không rõ hay là giả bộ không biết, sự an nguy của con gái trưởng phòng tổ chức cán bộ, Đàm phó cục trưởng cho là ông ta sẽ bỏ qua chuyện này sao? Tôi không biết người nào đã ngăn cản điều tra đối với chuyện này, nhưng tôi tin rằng, chỉ cần bí thư Tương Văn Sơn rời đi khỏi TP Hồ Châu ngày nào, thì ngày đó sẽ là ngày xui xẻo của Đàm phó cục trưởng đấy, không tin thì ông cứ chờ xem.

Đinh Nhị Cẩu cũng chẳng cần phải nói dông dài với Đàm Quốc Khánh, trực tiếp đưa ra tình huống thực tế trước mắt.

– Ha ha, Đinh thư ký, chuyện của tôi không cần nhọc đến cậu quan tâm, tôi bây giờ trở về trong cục công an là có thể tiến hành lập án đối với chuyện bí thư Tương bị đánh, chuyện này trước cứ làm cho rõ ràng rồi chuyện khác tính sau.

Đàm Quốc Khánh nói xong liền đứng dậy muốn đi.

– Đàm Phó cục trưởng, còn có chuyện chỉ sợ ông chưa biết rõ ràng lắm…

– Chuyện gì?

– Vừa rồi bạn gái của tôi đến thăm, nhưng bị tôi mắng đuổi đi rồi, ông có biết cô ấy là ai không? Biết vì sao bị tôi mắng không vậy?

Đàm Quốc Khánh xoay người, không nói gì, gã muốn nghe xem Đinh Nhị Cẩu còn có ngụy biện gì…

– Bạn gái của tôi tên là Trịnh Hiểu Ngải, nhưng thật bất hạnh, cô ấy bị một lãnh đạo gian dâm, nhưng lại không dám phản kháng, bởi vì thế lực của lãnh đạo này quá cường đại, nhưng làm một người đàn ông, tôi nghĩ, ngay cả bản thân của Đàm phó cục trưởng cũng đâu có muốn trên đầu của mình bị đội cái nón xanh phải không? Cho nên thật tình là tôi muốn lập tức giết người đàn ông kia, nhưng sau khi suy nghĩ lại, tôi thấy mình vì một đôi gian phu dâm phụ mà làm vậy thì không đáng, nhất là vì một lão già hỗn đản sắp tàn đời thì lại càng thêm không đáng, nhưng tôi có một phương thức thích hợp để đối phó, ông thấy tôi có nên đem chuyện này báo cáo cho tổ điều tra vừa mới đến TP Hồ Châu không vậy?

Đinh Nhị Cẩu trong lời nói quả thật có thể đổi trắng thay đen để hình dung, con mẹ nó, hắn bây giờ bắt đầu trả đũa rồi, rõ ràng là hắn cắm sừng người ta, hiện tại nói ngược thì hắn thành người bị hại, nhưng chuyện này thì biết đi đâu để nói lý lẽ đây?

– Đinh thư ký, có một số việc không thể nói lung tung được, chứng cớ đâu?

– Đúng, ông nói rất đúng, chuyện gì đều phải có chứng cớ, không biết phim quay được có tính là chứng cớ không vậy? Đàm phó cục trưởng là cảnh sát thâm niên, tôi cũng từng có thời gian ngắn làm cảnh sát thì thừa biết kết quả ra sao mà…

Đinh Nhị Cẩu không nhường nhịn chút nào.

– Đinh thư ký, có một số việc nếu không làm thì tốt hơn.

– Tôi cũng không muốn đem chuyện làm đến cùng, nhưng nếu thay đổi là ông, người ta cởi trên đầu rồi ỉa ra, thì ông có vừa cười vừa ăn không vậy hả?

Đinh Nhị Cẩu nói ra câu cuối cùng thật ngoan độc chọc giận Đàm Quốc Khánh.

– Đinh Trường Sinh, không nên quá phận đấy!

– Quá phận? Tôi quá phận cũng chưa bằng đám người của các ông quá đáng, làm một lần không được, lại tiếp tục làm thêm lần nữa, Cát Hổ là do ông bảo bọc, bắt cóc bất thành, lại tiếp tục theo dõi Cố Hiểu Manh, ông nghĩ rằng tôi không biết sao? Tốt nhất là bây giờ trở về lập lại án trước đây đã đem kẻ tình nghi phạm tột bắt cóc Cố Hiểu Manh bắn chết để diệt khẩu, nói cách khác, chuyện của ông sớm hay muộn cũng có người tìm đến ông để thanh toán, Tương Văn Sơn không bảo vệ được ông cả đời đâu.

Đinh Nhị Cẩu nói xong, không thèm để ý tới Đàm Quốc Khánh, liền nằm ở trên giường nhắm mắt ngủ.

Đàm Quốc Khánh hung hăng trợn mắt nhìn Đinh Nhị Cẩu, rồi không nói gì, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh, suýt chút nữa là đụng trúng Đỗ Sơn Khôi đang đứng canh chừng ở bên ngoài, tuy rằng bước đi hùng hổ, nhưng khi đi đến góc quanh, Đàm Quốc Khánh chân bước chậm lại, gã cảm giác mình giống như bị đánh trúng vào yếu huyệt, trở nên không còn có khí lực.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183