Mưa chiều

Phần 96
Phần 96

“Anh văn làm sao rồi, có được không? ” – Vừa thi xong, tôi đi khỏi phòng thì đã nghe thấy tiếng Thùy vang lên.

“Nè, coi đi. ” – Tôi chìa cái tờ đề ra cho em xem.

“Ừa, xuống dưới sân đi mình coi. ” – Em liếc qua rồi gật đầu, môi hơi khẽ cười. Có lẽ nàng nhìn qua thấy số câu đúng của tôi có vẻ khả quan.

Xuống dưới sân, để cái cặp bên cạnh chỗ em đang ngồi rồi tôi chạy đi mua ly nước. Lúc sau quay lại thì thấy em đang cầm cái bút dò, môi chúm chím nhìn cực kỳ vui mắt. Cũng không làm ảnh hưởng đến em, tôi nhấc cái cặp sang một bên rồi ngồi xuống, đảo mắt khắp sân trường một lượt.

Lúc này cũng thì sân trường đầy ắp học sinh đang lũ lượt đổ xuống. Từng tốp thì tụ lại hỏi han bài nhau, đâu đó vang lên những tiếng hú hét ăn mừng vì làm đúng, ngược lại cũng có những câu thở dài chán nản vang lên. Những tiếng cười vang, tiếng cãi nhau, tiếng bộp bộp của mấy ông mãnh cầm quả bóng rổ nện uỳnh uỳnh xuống mặt sân. Tôi thu tất cả những khung cảnh đó vào tầm mắt của mạnh, nhoài người ra vặt lấy một cọng cỏ ở bồn cây cảnh kế bên, lau qua đi rồi… cho vào miệng ngậm. Tôi ngẩng lên trời nhìn từng đám mây đang hờ hững trôi, thả tâm hồn đi theo những cơn gió nhẹ đang vi vu thổi.

“Ngậm cái gì kia? ” – Tiếng Thùy nhẹ nhàng hỏi kế bên.

“Cỏ. ” – Tôi nói rồi chỉ tay về bồn cây cảnh.

“Dơ quá, ai lại ngậm cái đó. ” – Em khẽ nhăn mặt.

Tôi nhún vai – “Kết quả sao rồi? ”

“Bài làm của Hiếu có đánh đúng như trong này không? ”

“Có chứ sao không? Hỏi gì kỳ cục vậy? ”

Em khẽ cau mày nhìn tôi một lượt, làm cho tôi thấy nổi cả da gà – “Gì thế? ”

“Nếu mình không nhầm thì Hiếu được 7. 8” – Em thở dài rồi trả tờ đề lại cho tôi.

“Gì ghê vậy? ” – Tôi ngạc nhiên.

“Hiếu làm cơ mà, sao giờ còn ngạc nhiên. ” – Em cũng kinh ngạc nhìn tôi.

“Ừ thì làm thôi, có vài câu đánh lụi đó. ”

“Tự học mà điểm cao vậy à? ” – Em nhìn tôi chăm chú dò hỏi.

“Tự học thì sao? Không lẽ cứ tự học là điểm phải thấp à? ”

“Nếu vậy sao trước Hiếu học Anh văn kém vậy? ” – Em vẫn chưa buông tha.

“Thì trước có học đâu mà chả thấp. ” – Tôi khoát tay, ngay sau đó mở miệng chặn họng em lại ngay – “Lại bắt đầu có ý gì phải không? ”

“Không, hì. Mình hỏi thôi. ” – Em lắc đầu cười tình.

“Còn mai nữa là khỏe rồi. ” – Tôi cảm khái.

“Ừa, quay qua quay lại là Tết lại sắp tới rồi. ” – Em cũng gật đầu, khuôn mặt lại hơi rầu rầu.

“Sao vậy? ”

“Không có gì, vậy Tết này Hiếu có về quê không? ”

“Lại là chuyện này. ” – Dù tâm trạng mấy hôm nay cũng khá vui vẻ, nhưng giờ nghĩ lại vài hôm nữa lại phải lên Ban Mê, tôi lại bực bội – “Bữa nào rảnh mình kể cho. ”

“Ủa, có gì nữa hả? ”

“Vài chuyện tào lao thôi. ” – Tôi uống ngụm nước rồi nhai đá rạo rạo.

“Ừa, thứ 7 này vẫn thế chứ. ”

“Qua đón người đẹp chứ gì? ” – Tôi nhìn em trêu chọc.

“Tầm 6h ghé nhé, trễ hơn là người đẹp ở nhà ngủ đấy. ” – Em cũng tủm tỉm cười.

“6H. ” – Tôi buột miệng nói.

“Sao vậy? ”

“Không, hỏi lại cho chắc thôi. ”

“Ừa 6h, đi sớm không lên đó đông lắm. ”

“Bữa đó đâu phải Giáng sinh đâu, làm sao mà đông? ”

“Thì cũng là ngày nghỉ, sát kề ngày Giáng sinh nữa nên người ta đi sớm cũng được vậy. ”

“Trời thì lạnh, không ở nhà mà ngủ đi còn mò ra đường mà chơi với chả bời. ” – Tôi lẩm bẩm.

“Vậy Hiếu ở nhà ngủ đi. ” – Ai dè đâu em nghe thấy được.

“Đấy là nói… người ta, mình thì còn có nhiệm vụ hộ tống người đẹp mà. ” – Tôi cười hề hề.

“Chỉ có ba hoa là giỏi. ”

“Vậy mà có người vẫn thích đó. ”

“Thèm vào, hứ. Mà nay không về sớm nữa à? ”

“Không, xong Anh văn rồi về sớm làm gì nữa. ”

“Ừa, mà Giáng sinh thích quà gì đây? ” – Em nhìn tôi, môi khẽ nở nụ cười dịu dàng.

“Tặng quà ai lại đi hỏi thẳng thế chứ. ”

“Thì tính Hiếu khó đoán lắm, nên tốt nhất mình hỏi cho nhanh. ”

Tôi liếc nhìn qua em, nhẹ nhàng nói – “Không cần gì cả, chỉ cần nhìn thấy Thùy vui là được rồi. ”

“… ”

Kết thúc ngày thi cuối cùng, đứng nói chuyện với em Thùy chán chê thì tôi với thằng Đức lại lang thang các cửa hàng bán đồ lưu niệm để mua quà tặng em Thùy.

“Mày tính mua gì? ” – Tôi quay sang hỏi nó.

“Coi đã, xem có gì hay thì mua, còn mày? ”

“Chắc mua tặng em Thùy cái chuông gió, tao đang không biết tặng Linh cái gì? ”

“Tặng nhiều vậy? ” – Thằng Đức chưng hửng.

“Thì cô nàng kèm tao cả tuần nay rồi, không lẽ cứ im im. Ít ra cũng phải có cái gì đó gọi là cảm ơn chứ. ” – Tôi quắc mắc nói.

Đi lòng vòng chán chê, tôi chọn được một cái chuông gió màu xanh nhạt nhìn có cảm giác thoải mái, dễ chịu. Đi lang thang vào khu vực bán thú bông thì thấy con ếch xanh Keroppi đang nhe răng cười, ngay lập tức tôi nghĩ đến bé Thảo. Từ lúc vào Sài gòn hình như chưa mua gì cho nó, thôi mua con này tặng nó vậy. Nhưng nghĩ nát cả đầu tôi cũng không biết mua gì để tặng nàng, chuông gió thì không được, gấu bông thì không thấy con nào thích hợp. Đi lòng vòng chán chê mà cũng không có ý tưởng nào ra hồn, liếc ngang liếc dọc tôi chợt nhìn thấy một chiếc xe kéo mô hình, bên trên là những bông hoa bằng nhựa. Thầm tặc lưỡi thôi thì mua cái này vậy, có gì về gỡ hết hoa nhựa ra cắm hoa thật vào nhìn cũng có vẻ hoành tráng. Gật gù với ý tưởng đó, tôi khoái trá ôm đống đồ ra tính tiền trước con mắt ngạc nhiên của thằng Đức.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147