Mưa chiều

Phần 64
Phần 64

Thứ 4 thì tôi cũng đã khá khẩm hơn xíu, nhưng mẹ Hòa vẫn ngăn cản con đường chiến sĩ học tập nên hạ lệnh cho tôi ở nhà với lý do – “Con vừa ốm xong, chưa khỏi hẳn ra ngoài mất công bệnh lại nữa. ” Vậy là chiến sĩ ham học như tôi lại phải ở nhà nhàm chán. Thôi thì lôi sách vở ra xem học được gì hay cái đó, dù gì đi nữa tuần sau cũng thi rồi.

Hôm sau thì tôi đã trở lại, vẫn dáng bước oai phong lẫm liệt đi hiên ngang từ bãi gửi xe vào lớp học. Vừa vào lớp thì gặp ngay thằng Lộc “đen” đang chạy tóe khói ra khỏi lớp như bị ma đuổi.

“Hiếu, cứu tao… ” – Thấy tôi thằng Lộc đen rú lên, rồi ngay lập tức trốn đằng sau lưng tôi.

“Cái quái gì thế? ” – Tôi nheo mắt hỏi nó.

Lúc này thằng Đức cũng phi tới, tay đang cầm theo… cái thước kẻ bảng, mặt hầm hầm lên trong như sắp ôm bom đi khủng bố.

“Có chuyện gì vậy? ”

“Thằng khốn này qua chỗ tao chép bài, mà tao thì đang để bức thư trong hộc bàn đợi tí em Huyền đến thì đưa. Lúc tao quay lại thì thấy nó đang nháp đầy bức thư của tao rồi. ” – Thằng Đức vừa thở phì phèo vừa nói.

Tôi ngạc nhiên nhìn thằng Lộc – “Thằng này cũng quá trâu bò rồi, thư tình của người ta mà nó đem ra làm nháp… ”

Thế rồi tôi lách người ra, nhìn Lộc đen hả hê nói – “Chuyện của mày thì mày tự giải quyết đi. ”

“Mày… ” – Lộc “đen” há hốc mồm.

Thằng Đức lập tức nhào vào đánh tới tấp, bọn thằng Hưng ngồi bàn cuối cũng hóng hớt ngó ra. Lúc sau thấy vui nên nhập bọn đè Lộc đen ra dập luôn. Tôi cũng quăng phắt cái cặp lên trên bàn đầu mà nhập bọn. Tôi cầm lấy một chân của thằng Lộc, thằng Minh hiểu ý cầm luôn chân kia lên. Ngay lập tức thằng Mạnh với thằng Tú cũng nhấc 2 tay nó lên, thằng Đức thì vẫn tức giận giơ chân sút bồm bộp vào mông làm thằng Lộc la oai oái.

“Hưng, mày mở thẳng cái cửa lớp ra. Hôm nay cho thằng này biết tội như nào là đâm sau lưng chiến sĩ. ” – Tôi chỉ tay vào cánh cửa rồi nói thằng Hưng đang đứng buồn bực vì không có gì để làm.

“Đừng… ” – Thằng Lộc hét lên thất thanh.

Thằng Hưng cười toét cả miệng, chạy ra giữ cái cửa.

“Rồi khiêng nó lại. ” – Tôi lớn giọng chỉ đạo – “Chuẩn bị… 1… 2… 3… tới luôn bác tài… ”

“Uỳnh… ” – Cái chỗ sâu thẩm nhất của thằng Lộc được nện nhẹ nhàng vào cái cửa làm cho cái cửa rung lên bần bật.

Bọn tôi cười phá ra, rồi quăng phắt nó xuống sàn rồi mỗi thằng tót đi một hướng, bỏ lại thằng Lộc đang ôm “chỗ mà ai cũng biết là gì đó” quằn quại đau đớn, nó gầm lên.

“Lũ khốn nạn, chúng mày ác vừa thôi chứ… ”

“Mày ốm gì mà nghỉ lâu thế, cả tuần trời chứ ít đâu. ” – Lúc sau vào chỗ thì thằng Hưng hỏi ngay.

“Sốt cao thì nghỉ chứ biết sao giờ? ” – Tôi nhún vai – “Bữa giờ trên lớp có gì hoành tráng không? ”

“Chán muốn chết, toàn ôn lại kiến thức với cắm đầu học bài thi cử. ” – Thằng Hưng nhún vai chán nản nói.

“Lại là thi… ” – Nghe đến học là đầu tôi lại lớn như cái đấu.

“Vậy mày sao rồi, mấy hôm sốt cao thì học thế quái nào được. ”

“Kệ đi, tới đâu hay tới đó. ”

“À mà mày mới bệnh hoạn xong, chiều mai đi được không? ”

“Đi đâu? ” – Tôi ngạc nhiên.

“Mày lú à? Tuần trước thằng Đức nói mai cả đám tập trung nhậu nhẹt sinh nhật em Huyền mà. ” – Thằng Hưng cũng chưng hửng.

“À quên mất. ” – Tôi gãi gãi cầm – “Vậy mai đi đâu? ”

“Mai mang đồ lên, học xong thay đồ rồi phi xe sang bên công viên 23/9 gửi bên đó. Rồi bắt xe qua quận 7 nhậu. ” – Thằng Hưng gật gù.

“Gì? Học xong mới 4 rưỡi mà đã đi rồi. Giờ đó nhậu nhẹt gì? ”

“Chứ không mày tính cho cả đám về nhà rồi mới đi hả, thế thì xác định 8h mới bắt đầu là vừa. ”

“Ờ cũng được. ” – Tôi gật gù.

“Tạm thời thế đã, mai tính tiếp. Em của mày tới kìa… ” – Nó hất mặt về phía cửa lớp nói.

Tôi quay lại nhìn thì thấy Thùy đang ôm cặp nhẹ nhàng bước vào lớp, em nhìn tôi hơi ngạc nhiên rồi khẽ cười. Chả phải đợi thằng Hưng thọc mỏ nhắc thêm lần nào nữa, tôi quay phắt lên đợi người đẹp giáng lâm.

“Khỏe hẳn chưa thế? ” – Thùy vẫn nhìn tôi với đôi mắt đầy lo lắng.

“Khỏe như voi, đủ sức… cõng Thùy đi vòng quanh trường. ” – Tôi khẽ búng trán nàng trêu chọc.

“Vừa bệnh xong đã linh tinh ngay được. ” – Nàng khẽ lườm tôi trách cứ.

Mỗi khi thấy Thùy như vậy, tôi lại bật cười ha hả. Làm cho Thùy càng nhăn nhó hơn, mà càng nhăn nhó thì tôi… càng khoái chọc.

“Tuần sau thi rồi, còn vài ngày thôi đó. Hiếu tính như nào? ” – Em nhìn tôi chăm chú rồi hỏi.

“Toán với Hóa thì vô tư, Lý cũng ổn rồi, Anh thì vẫn… hơi căng, Văn với Địa thì chém gió thôi, Sử thì… chắc học tủ quá. ” – Tôi nhún vai kể lể một thôi một hồi.

“Hơi căng là sao. Với lại Sử học tủ nhỡ không ra trúng thì ngồi nhìn à? ” – Em nhìn tôi cau mày, ra vẻ không đồng ý.

“Học tủ cũng lựa tủ mà học chứ, với lại mấy bài kia cũng xem qua để nắm bắt ý chính mà. Nếu không ra thì vẫn chém gió được. ” – Tôi khoát tay.

“Học hành vậy đó. ” – Em khẽ thở dài nhìn tôi với đôi mắt đầy… bất lực.

“Thôi tha mình đi, vừa ốm xong mà. ” – Tôi cười hề hề, rồi kéo tay nàng đi ra ngoài – “Đi xuống cantin nào. Hôm nay trẫm sẽ dẫn hoàng hậu đi vi hành thị sát dân chúng. ”

“Nói cái gì thế? ” – Nàng khẽ đập vai tôi cười sau đó cũng vui vẻ đi theo.

Ngày hôm sau, cả đám đã đạp bay thằng Đức ra ngoài để bàn luận chính sự. Nội dung chính là cuộc tụ tập đàn đúm vào tối hôm nay.

“Sinh nhật em Huyền mà không mua quà gì à? ” – Tôi rút kinh nghiệm lần trước vụ của em Thùy, nên cứ ai nhắc tới sinh nhật là tôi nghĩ ngay đến quà.

“Bọn tao mua hết rồi. À đúng rồi share đều tiền ra, còn mày chưa đóng. ” – Thằng Hưng gãi gãi cằm xong quay sang nhìn tôi nói.

“Mua rồi? Mua cái gì? Mà mua lúc nào sao không ai nói gì với tao? ” – Tôi ngạc nhiên.

“Bố đạp cho cái bây giờ, mày nghỉ mấy hôm nay thì nói thế quái nào được. ” – Thằng Vũ cũng mở mồm đía vào.

“Ờ mua tặng em ấy con gấu bông, mà to quá nên để nhà thằng Tú rồi. Tí nữa nó có việc nên đến sau rồi mang tới. ” – Thằng Hưng khoát tay.

“Ừm… ” – Tôi gật gù, rồi lòng chợt trầm xuống – “Hôm nay cũng là… mà thôi quên đi. Con trai cũng không cần gì cái này nên khỏi nói đi. ”

“Vậy chiều nay vẫn như kế hoạch cũ hả. ” – Thằng Vũ nhấc cái gọng kính ở trán lên rồi hỏi.

“Ờ thì vậy chứ sao, ế thằng Đức kìa. Giải tán đi. ” – Thằng Hưng gật đầu nói rồi nhướn cổ lên cao nhắc cả bọn.

Nghe thấy 2 từ giải tán là cả đám tản hết ra, tôi thì tót sang chỗ em Thùy kéo nàng xuống sân trường ngồi hóng mát.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147