Mưa chiều

Phần 87
Phần 87

Rẽ vào cái cửa hàng quen thuộc, sau đó là dừng ngay trước cửa cái tủ chè, bà bán chè nhìn thấy tôi thì hơi cau mày lại. Lý do ư, rất đơn giản. Bởi vì thỉnh thoảng tôi với bé Thảo đến đây, chỉ có nói ngồi ăn như cái máy còn tôi thì chỉ ngồi nhìn, không bao giờ gọi món gì, nên không ấn tượng cũng hơi phí. Mất chút thời gian lảm nhảm rồi đợi mua bán xong xuôi, thì tôi lại chở nàng về. Về đến nhà thì thấy cũng đã 9 giờ hơn, tôi quay sang hỏi.

“Giờ Linh về luôn à? ”

“Ừa, về coi qua bài xíu rồi ngủ, hì. ”

“Giờ 9h hơn rồi, con gái chạy xe một mình ngoài đường… ” – Tôi nhìn nàng ái ngại.

“Có gì đâu, đường phố sáng mà, với vẫn đông người có gì mà sợ chứ. ”

“Linh đợi mình tí, mình vào đưa ly chè cho Thảo với nói bố mẹ vài câu rồi mình đưa Linh về. ”

“Thôi, Hiếu ở nhà đi, không có chuyện gì đâu. ”

“Không lằng nhằng, cấm cãi. Đứng yên ở đó đấy. ” – Tôi lừ mắt nạt một tiếng, rồi nghênh ngang đi vào nhà.

Vào đến nhà thì thấy nhị vị huynh đang yên vị xem tivi, bé Thảo thì không thấy, tôi đoán chừng nó đang ở trên phòng… tự kỷ.

“Con chào ba mẹ, con mới về. ”

“Về rồi à, học bài thi cử sao rồi mà đi suốt thế hả con? ” – Mẹ Hòa quay lại nhìn tôi cười.

“Con học xong hết rồi mẹ, mấy hôm nay có bạn qua giảng hộ con chút bài nên con dẫn bạn đi chơi cảm ơn thôi. ” – Tôi gãi gãi đầu.

“À con bé Linh đó hả, nó về rồi hả con? ”

“Bạn ấy đang ở ngoài, giờ con đưa bạn ấy về. Sợ thân con gái, đi trễ có chuyện gì thì không hay cho lắm. ” – Tôi cười hề hề.

“Ừm cũng được, đi nhanh rồi về sớm mà nghỉ ngơi đó. ” – Mẹ Hòa khẽ gật đầu.

“Dạ, giờ con mang ly chè lên cho em rồi đi. ” – Tôi nói nhanh rồi chạy huỳnh huỵch lên trên lầu. Đẩy ly chè cho bé Thảo xong, lại tốn thời gian lải nhải về vu đưa nàng về. Xong đâu đó tôi lại phi như bay xuống dưới.

“Chào bố mẹ con đi. ”

“Hiếu, từ từ mẹ hỏi đã. ”

“Dạ, sao vậy hả cơ? ”

“Con đã gọi điện cho mẹ con chưa. ”

“Dạ nay… bận học nên con quên mất. ” – Tôi toát mồ hôi gãi đầu, có vụ gọi điện từ qua đến nay cũng quên béng đi mất.

“Ừm, tí về gọi cũng được. ”

“Con bé đó đang đứng ngoài phải không? ” – Lúc này ba cũng lên tiếng hỏi.

“Dạ Linh đang đứng ngoài. ”

“Ta cũng biết một số chuyện trên lớp của con, ta không ngăn cản gì nhưng ta chỉ nói rằng. Con bé Linh nó đối xử với con như vậy, con nghĩ xem nên như nào mới phải. Làm con trai, nắm được thì buông được, đừng để đến lúc mất rồi thì lại hối hận. ”

“Dạ, con biết rồi. ”

“Ừm, từ từ mà suy nghĩ. Thôi con đi đi không người ta đứng chờ đấy. ”

“Chào ba mẹ con đi. ” – Tôi cúi người chào rồi phi như bay ra ngoài, đầu thì đang loạn như cào cào.

“Ba mẹ Hiếu có nói gì không? ” – Lúc tôi dắt xe ra, thì thấy ngay khuôn mặt đang nở nụ cười của nàng.

“Không, mình con ngoan trò giỏi mà. Có gì để nói chứ. ” – Tôi khoát tay.

“Ừa đúng rồi, ngoan nên giờ mới ở Sài gòn ha. ” – Nàng nhìn tôi tủm tỉm.

“Mình có phải con ve đâu mà cứ câu trước câu sau đã móc họng người ta hoài vậy. ” – Tôi trợn mắt lên nạt.

“Người gì mà thô lỗ, hơi tí là cáu. ” – Nàng chun mũi nói.

“Thế người đẹp có về không, hay là thích đứng đây tán dóc. ”

“Mình phải về thôi, người ta đuổi rồi mà còn ở lại thì kỳ lắm. ” – Nàng cúi đầu thở dài.

“Tiểu ny tử, bớt nói một câu thì có sao không? ” – Tôi búng trán nàng trêu chọc.

“Hì, đi thôi. ”

“Hiếu dừng ở đây đi, mình tự về được rồi. ” – Khi đến khúc đường hôm qua mà tôi thả nàng xuống, nàng khẽ dừng lại rồi nhẹ nhàng nói.

“Ừa, vậy mình về nhé. ”

“Mai nhớ làm bài đàng hoàng nha, đừng có làm ẩu đó. ”

“Linh cũng vậy nha. ” – Tôi cười, rồi đưa… nắm đấm tới trước mặt nàng.

“Gì vậy? ” – Nàng nhìn tôi ngạc nhiên.

“Cụng tay, coi như là lời chúc may mắn. ”

Nàng bật cười, rồi cũng cụp tay lại rồi đưa lên chạm vào tay tôi.

“Cảm ơn Linh về 2 ngày nay nhé. ”

“Mình đâu cần Hiếu cảm ơn đâu. ”

“Mình biết, nhưng nếu như mình cứ im im, thì… đến ngay cả chính mình cũng thấy khó chịu. Dù rằng nói ra lời này cũng chẳng khá hơn được, nhưng mình vẫn phải nói. ”

“Nhất thiết… phải sòng phẳng vậy à? ” – Nàng cắn môi hỏi.

“Chưa gọi là sòng phẳng được, vì mình biết mình vẫn còn nợ Linh nhiều, hiện tại thì… mình chưa trả được. Nhưng… mình sẽ cố. ”

“Hiếu cứng nhắc quá vậy, có cần thiết phải thế không? ”

“Có lẽ… nên phải vậy. Thôi Linh về đi. ” – Tôi khẽ thở dài.

“Ừa, vậy mình về, chào Hiếu. ” – Nàng khẽ gật đầu rồi chậm chậm dắt xe về nhà. Tôi tần ngần đứng nhìn theo một lát rồi cũng quay người bước đi.

Tôi nói như vậy chỉ muốn nàng biết được rằng, tôi đang nợ nàng, và tôi sẽ cố gắng để cho mọi việc thật sòng phẳng. Rồi có thể ngày đó xảy ra, tôi và nàng ai sẽ đi đường nấy. Nhưng tôi không trực tiếp nói ra được, chỉ đành nói bóng nói gió như thế, nhưng tôi biết… có lẽ nàng cũng hiểu.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147