Mưa chiều

Phần 79
Phần 79

Nằm phè phỡn chán chê một hồi rồi tôi cũng lết xuống nhà xem có gì phụ không. Xuống dưới bếp thì thấy nàng đang nấu nướng với nói chuyện cùng bé Thảo. Nhìn thấy tôi nàng bỗng nhiên im bặt không nói gì nữa. Bé Thảo trợn mắt ngạc nhiên nhìn nàng, rồi quay sang nhìn tôi đầy thắc mắc. Tôi cũng chỉ nhún vai không nói gì.

Liếc một vòng xung quanh thì thấy cũng không có gì… đáng để tôi phải ra tay. Nếu như chỉ có mình nàng thì tôi cũng không ngại mà ngắm nhìn nàng, nhưng khổ nỗi lại có con em trời đánh đang ở đây. Vì không muốn nàng khó xử nữa, với ngồi đây thì chán ngắt, vậy nên tôi đành đi lên trên nhà xem tivi. Chuyển kênh vèo vèo cũng chẳng có gì hấp dẫn, thôi đành xem “Tom & Jerry” vậy. Lúc sau thì bé Thảo mon men đến cạnh rồi nói nhỏ vào tai tôi.

“Anh này… ”

“Gì? ”

“Anh… vừa làm gì Linh thế? ”

Tôi choáng váng trước câu hỏi vớ vẩn này, trợn mắt nói – “Làm gì là làm gì? ”

“Vậy sao Linh… ”

“Linh làm sao? ”

“Em thấy Linh hơi khác khác. ”

“Chắc… cô ấy bị ốm. ” – Tôi liếm môi nói.

Bé Thảo nhìn tôi soi mói, rồi cũng lắc đầu quay xuống bếp với khuôn mặt như đang nói – “Lời của anh, em tin… mới là lạ. ”

Ăn cơm xong, để cho nàng không phải khó xử mỗi khi trông thấy tôi. Tôi đành phi tót lên trên phòng, nằm khểnh ra giường rồi xỉa răng. Đang đung đưa chân thoải mái, thì cửa phòng tôi lại chợt mở ra.

“Vừa ăn xong đã nằm, đau dạ dày bây giờ. ” – Nàng nhìn tôi nhăn mặt nói.

“Không sao đâu, dạ dày mình… ” – Tôi đang nói thì im luôn, suýt nữa hớ mồm ra là dạ dày mình trâu lắm thì bỏ xừ. Ai đời đang yên đang lành lại đi so sánh với… trâu làm gì.

“Hở? ” – Nàng nhìn thắc mắc.

“Không có gì, mà Linh vào phòng mình sao không gõ cửa. ” – Tôi nổi hứng lên trêu chọc nàng tiếp.

“Hiếu có gì lén lút hay sao mà sợ mình vào bất chợt? ” – Nàng nhíu mày hỏi.

“Có gì đâu, nói vui vậy thôi. ” – Tôi ẫm ờ đáp, cái suy nghĩ làm cho nàng ngượng tiếp bị sụp đổ nhanh chóng – “Ủa mà Linh lên đây có chuyện gì vậy? ”

“Mình tính hỏi xem Hiếu uống cafe không để mình pha? ”

“À thôi, mình hơi mệt nên muốn ngủ xíu. ” – Tôi vân vê cằm nói. Với dự tính là nàng sẽ quan tâm rồi hỏi han xem tôi mệt như nào, có làm sao không…

“Ừa, thế thì Hiếu ngủ đi. ” – Nàng mỉm cười trả lời rồi đi ra khỏi phòng.

Hai lần tính trêu chọc nàng đều không được làm tôi cực kỳ buồn bực, giống như kiểu là gồng hết sức rồi tung quyền, nhưng lại đấm… vào bịch bông làm không có chỗ phát lực. Chán nản ngồi dậy, mở máy tính nghe nhạc cho thoải mái vậy.

Đăng nhập vào yahoo, lướt qua một lượt thì không thấy em Thùy onl, đoán chắc là em đang nghỉ để chiều đi học. Đến đây bỗng nhiên tôi thấy nhớ nhớ, rồi cảm giác ăn năn thoáng qua trong lòng.

“Mình làm như vậy đúng không? ”

“Nếu Thùy biết thì em ấy sẽ như nào, chắc sẽ buồn lắm đây. ”

“Có gì đâu, bạn bè giúp đỡ nhau học tập thôi mà. ”

“Nhưng dường như chính bản thân mình cũng không muốn nó dừng lại ở hai chữ bạn bè”

“Liệu có cách giải quyết nào ổn thỏa không nếu cứ như thế này mãi. ”

“Chấm dứt với một người… thì không nỡ, nhưng cũng không muốn bắt cá hai tay vì như vậy thì hơi khốn nạn rồi. Nhưng cứ như vậy thì… ”

Tôi vừa nghĩ miên man, tay thì lăn con chuột lướt một vòng xem có những ai đang online. Ngay lập tức tôi giật mình rồi vội ẩn nick gấp, cái suy nghĩ lan man kia cũng bay vút ra khỏi đầu.

“Suýt thì toi, quên mất nay chủ nhật. Đám ăn hại kia cũng ở nhà. ”

Đám ăn hại mà tôi gọi chính là đám bạn ở quê, nay chủ nhật tụi nó online cả rừng. Đã online mà không nói chuyện với tụi nó thì không ổn. Mà đang nói chuyện dở bỗng nhiên tắt đi với lý do là đi học bài, chắc tụi nó cười rung nhà mất. Thôi để khi khác vậy. Đúng lúc này thì có khung chat hiện lên.

Đức: Ê mày.

Me: Gì?

Đức: Đang ở đâu thế?

Me: Nhà chứ đâu, hỏi thừa.

Đức: Bida không, giờ tao qua.

Me: Dẹp, tao ôn bài mai còn thi.

Đức: Học nhiều nhức đầu lắm, đi xả stress đê. Chơi tầm 2 3 tiếng rồi về học tiếp.

Tôi đọc xong mà toát mồ hôi, chơi bida mà chơi 2 3 tiếng. Chơi xong về rồi ngủ luôn chứ học hành gì nổi nữa.

Me: Thôi tao không đi đâu.

Đức: Mày bị sốt à mà sao nay chăm thế?

Me: Không chăm cũng không được =.=

Đức: Sao ế?

Me: Linh qua đây, qua giờ kèm tao học thấy mụ nội này.

Đức: Ủa nó đang ở bên mày à?

Me: Ờ, thì sao?

Đức: Rồi, tao qua liền đây.

Me: Ớ, mày qua làm gì: |

Đức: Qua hỏi bài chứ làm gì, mấy đứa học ngon ngon trong lớp thì tao có chơi với ai đâu mà hỏi. Có em Thùy của mày thì lâu lâu nói chuyện vài câu, nhưng mặt cứ lạnh tanh như chùa bà đanh ế hỏi thế quái nào được.

Me: Sao mày biết người ta học giỏi hay không mà sang hỏi, mà mày hỏi cái gì.

Đức: Sang kèm mày thì chỉ Anh văn chứ còn quái gì nữa, giờ tao sang hỏi Anh văn được chưa.

Me: Ờ, cầm tao ít nho khô sang. Hôm nọ mày mang sang ít quá, ăn hết rồi.

Đức: Rồi, à mà khoảng 2h tao mới qua.

Me: Ờ muốn qua lúc nào thì qua, bố out đi ngủ đây.

Đức: Cút.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147