Mưa chiều

Phần 92
Phần 92

Từ nhà tôi lên đến trường thì khoảng 20 phút, nên tôi có thói quen trước giờ vào lớp nửa tiếng thì mới đi. Nhưng nay có người quản, nên dù không muốn nhưng tôi cũng phải lên trường sớm, để rồi đến trường tôi nhìn đồng hồ thì còn gần nửa tiếng nữa mới vào lớp. Chán nản đi lên phòng, trong phòng học chỉ có lèo tèo vài đứa đang cắm đầu vào quyển vở Sử, mà toàn là mấy đứa tôi không nói chuyện cùng nên đành đi ra hành lang hóng gió. Vừa ra chưa được bao lâu, khẽ liếc qua cầu thang thì thấy em Thùy lo dò đi lên. Mặt tôi trầm xuống, vì lỡ đóng kịch lúc nãy rồi nên giờ vẫn phải hoàn thành tốt vai diễn. Cũng không nhìn em ấy thêm chút nào mà tôi quay mặt nhìn xuống sân trường.

“Hiếu tới lâu chưa? ” – Em ấy đến bên cạnh tôi nhẹ nhàng hỏi.

“Mình mới tới. ”

“Ừm. ”

“… ”

“… ”

“Cho mình xin lỗi chuyện lúc sáng nhé. ” – Em ấy khẽ nói.

“… ” – Tôi quay sang nhìn em nhưng vẫn không nói gì.

“Mình biết mình làm vậy là không đúng, nhưng… ” – Em ấy nói lí nhí, mặt vẫn hơi cúi xuống. Lúc này làm gì còn bộ dáng của cô nàng mặt mũi lạnh tanh như bao ngày. Trước mặt tôi hiện giờ chỉ là một người con gái yếu ớt, giọng nói run run như thể sắp vỡ òa ra đến nơi. Tôi thấy mủi lòng quá thể, vì người sai rõ ràng là mình, vậy mà giờ chuyện lại thành ra thế này.

“Đừng nói nữa. ” – Tôi khẽ lắc đâu.

“Nhưng… ”

“Đi với mình ra đây. ” – Rồi chưa kịp để em ấy đồng ý, tôi kéo tay em đi xuống lầu. Rồi vòng ra đằng sau dãy nhà học, lựa một chỗ khá kín đáo rồi mới buông tay ra. Sau đó lập tức tôi quay người lại, nhìn trực tiếp vào em, khẽ bước lại rồi ôm em vào lòng.

“Xin lỗi. ” – Tôi nhẹ nói.

“… ”

“Mình cũng sai khi nói nặng với Thùy như vậy, nhưng lúc đó hơi khó chịu nên… ”

“Mình biết… ” – Em khẽ gật đầu rồi khẽ áp má vào ngực tôi, tôi cảm thấy ở lưng có bàn tay nhỏ bé khẽ siết chặt lại.

“Đừng có nghĩ lung tung nữa được không? ”

“Ừm. ”

“… ”

“… ”

“Biết gì không? ” – Khẽ buông Thùy ra, tôi véo nhẹ mũi em ấy rồi hỏi.

“Biết gì? ”

“Nếu như… ừm nếu như phải có ngày chia tay. Thì chắc chắn những lời chia tay đó không phải từ mình nói ra. ”

Em nhìn tôi chăm chú một lúc, rồi sau đó khẽ gật đầu, môi nở nụ cười ngọt ngào – “Mình tin… ”

Tôi và em đứng đối diện với, cũng không cần nói thêm bất cứ lời nào thừa thãi nữa vì tất cả lời nói giờ đây dường như đã trở thành vô nghĩa. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay em, tay kia đưa lên khẽ vuốt nhẹ mái tóc.

“Có gì phải lăn tăn nữa không? ” – Tôi hỏi nhẹ nhàng.

Em chỉ cười rồi khẽ lắc đầu.

“Khờ quá đi. ”

“Thì người ta lo lắng mà. ”

“Còn lo nữa không? ”

“Còn… chút chút, hì. ” – Rồi bỗng nhiên em ấy giật mình nói – “Có người đến kìa. ”

“Ế… ” – Tôi quay ngay người lại, nhưng đằng sau trống hoác chẳng có ma nào.

“Lại giỡn… ” – Tôi quay lại làu bàu, nhưng mới thốt ra được hai chữ thì cảm thấy gò má mình có gì đó mềm mại khẽ chạm vào.

“Đây là cho mình xin lỗi về chuyện lúc sáng nhé. ” – Tiếng em nhẹ nhàng vang lên bên tai.

“Đừng có nhắc tới nữa mà. ”

“Ừa, lên lớp đi. ”

“Ừm. ”

“Mà sao nay Hiếu lên lớp sớm vậy? ”

“À thì, đêm qua mình ngủ mơ thấy chiều nay sẽ có một cảnh sướt mướt ở đằng sau dãy nhà học. Thế nên mình lên sớm để tận hưởng. ” – Tôi nắm tay em ấy đi rồi cười khoái trá.

“Lại bắt đầu ba hoa rồi đó, bài vở thi cử thì không lo. Hừ. ”

“Không lo là thế nào, không thấy trưa mình về nhà học à? ” – Tôi nhún vai.

“Vậy chứ bài chiều nay thì sao? ”

“Ờ thì chiều nay thi Sử, gồng gánh trên 7 điểm là ổn rồi. ”

“Mai thí Lý rồi, có ổn không đó? ”

“Lý hả, giờ chỉ là muỗi. ”

“Bữa nay mạnh miệng quá ha. ”

“Chứ sao, dù gì cũng nắm chắc… trên trung bình, hề hề. ”

“Trên trung bình thì nói làm gì. ” – Em khẽ cau mày.

“Đùa vậy chớ, cũng nhắm trên 7, yên tâm đi. ”

“Ừa, để mình xem Hiếu làm như nào. ”

“À mà… Sao sáng tự nhiên hỏi thế? ”

“Thì… mình thấy Hiếu tự học Anh nên có cảm giác hơi là lạ nên… ”

“Nên tưởng có người kèm? ”

“Ừa. ”

“Rồi hỏi đại câu đó? ”

“Ừa. ”

Tôi thầm thở dài, cũng may là còn cố đấm ăn xôi cầu may rồi đóng kịch. Chứ không ú ớ giải thích một hồi lại bung bét hết, lúc đó thì khỏi gỡ rồi.

“Mà Hiếu tự học thiệt hả? ”

“Ừm. Chứ có ai bày đâu. ” – Tôi cắn răng nói xạo thêm lần nữa.

“Có cần mình chỉ cho không? ”

“Thôi không cần đâu, có gì qua kỳ thì nhờ Thùy sau. ”

“Ừm… ”

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147