Mưa chiều

Phần 33
Phần 33

Lên lớp quăng cái cặp xuống đất, liếc nhìn sang thấy thằng Vũ lại ôm quyển truyện gì đó ngấu nghiến đọc.

“Học hết Sử chưa mày? ” – Tôi hỏi nó.

“Mày khinh tao hay sao mà hỏi tao câu này? ” – Nó nói xanh rờn, làm tôi đang hí hửng thì bỗng nó phán lại cái độp – “Tất nhiên là chưa rồi! ”

“Tổ bà mày, vậy mà còn to mồm? ” – Tôi chửi ầm lên.

“Thế mày học chưa? ” – Nó nheo mắt nhìn tôi.

“Mới học phần I, phần II chưa học. ” – Tôi nhún vai.

“Ế tao cũng thế. ” – Nó chưng hửng.

“Thôi lật qua xem nhớ tí gì hay tí đó đi. ” – Tôi lắc đầu ủ rũ.

“Thôi mày học đi, giờ nhìn mất công tí lại… loạn chữ lên quên mất những gì đang học thì xong rồi. ” – Nó nói tào lao xong cắm mặt vào đọc truyện tiếp.

Tôi cũng hết để ý nó, cắm mặt vào quyển vở Sử để tranh thủ tí nào hay tí ấy. Lúc sau vào lớp, nghe qua loa là thầy chủ nhiệm khen ngợi thành tích đội bóng, sau đó hỏi thăm tình hình tôi, rồi hỏi tình hình văn nghệ. , Tiếp đó nhắc nhở là cuối tuần sau kiểm tra tập trung nên cố gắng học tập đầy đủ, cuối cùng cũng vào dạy bài mới. Tôi một bên để vở Toán, kế bên là vở Sử liếc qua liếc lại. Thằng Vũ ngồi bên cạnh vẫn đang xoay bút vèo vèo, thằng Hưng thì ngồi nhìn… chằm chằm bé Thảo. Tôi liếc sang thấy thằng Tú đang cắm cúi chép Sử ra… 1 tờ giấy. Thằng Mạnh thì đập đập vai tôi.

“Hả? ”

“Mày học Sử chưa? ”

“Chưa xong hết, khó học quá. ” – Tôi nhún vai đáp.

“Tí kiểm tra chắc làm 2 câu. Tao với mày cùng đề chia ra mỗi đứa một câu, sau đó chép thêm đáp án ra nháp rồi đưa nhau. ” – Nó hiến kế.

“OK luôn, thế nhé. Chứ tao nản quá rồi. ” – Tôi cũng gật gù.

“Ờ rồi, thôi im đi ông thầy chú ý kìa. ”

2 Tiết Toán trôi qua nhàn hạ, ra chơi tôi cũng ngồi chết dí một chỗ vì chân đau. Em Thùy có xuống nói chuyện với tôi vài câu sau đó đi lên. Tôi vẫn thắc mắc không biết em có ý với mình không, lúc thì lạnh nhạt, lúc thì…

Và rồi tiết Sử cũng đến, vì cô đã dặn trước nên khi cô nói cả lớp cất sách vở để kiểm tra cũng không ai ngạc nhiên. Tôi thầm khấn hi vọng đề… ra hết ở phần I mà tôi học.

“Chết cha tao quên mất, mày học phần nào rồi? ” – Thằng Mạnh đằng sau hỏi với lên.

“Hả? Phần I. ”

“Tao cũng mới học phần I… ” – Nó cắn răng đáp.

“Giờ sao… ” – Tôi cũng hơi lo lo, hỏi.

“Thôi có gì nếu có phần II thì tao làm, mày ngồi thằng thẳng lưng lên để tao quay là được. ”

“Ừm, cẩn thận đấy. ” – Tôi cũng nhỏ giọng nói.

Đề ra gồm cả 2 phần, tôi thì cắm mặt làm phần I. Bên tai vẫn nghe tiếng loạt soạt từ đằng sau của thằng Mạnh đang lật sách. Đang viết liên hồi, mừng thầm vì có thể thành công thì…

“Cậu Mạnh quay bài phải không? Lên đây cho tôi… ” – Tiêng cô Châu vọng xuống mà tôi nghe như tiếng từ âm tào địa phủ vang đến, rùng hết cả mình.

Thằng Mạnh cúi đầu ủ rũ mang bài lên, cũng may là cô dễ tính không cho nó 0 điểm luôn mà cho nó ngồi… bàn giáo viên rồi làm tiếp. Tôi làm xong câu 1 cũng thở dài chán nản, thằng Vũ kế bên cũng làm một câu xong bỏ dở, nằm gục ra ngủ. Đang nghĩ xem có nên quay hay không, thì có tờ giấy quăng qua chỗ tôi. Nhanh chóng lấy tay mở ra, thì thấy chi chít bên trong toàn chữ nhỏ… Tôi ngạc nhiên quay sang thằng Tú, thấy nó hất mặt ra hiệu. Cắn răng nhanh chóng chép luôn câu 2, sau đó vỗ vỗ thằng Vũ đưa cho nó chép luôn. Thế là 2 ông kễnh yên lành vượt qua bài kiểm tra…

“Sao không mày? ” – Lúc sau thằng Mạnh về chỗ, tôi quay xuống hỏi.

“Xui vãi ra, đang chép được nửa câu 2 thì bị túm. Hên bà vẫn du di tính khúc đó, với lúc sau tao làm được câu 1, chắc tầm 6 7 điểm. Mày thì sao? ” – Nó hỏi lại.

“Tao cũng làm được câu 1, mà thằng Tú lúc sau quăng phao sang nên tao với thằng Vũ cùng sống. ” – Tôi cười hề hề.

“Ôi đệch… ” – Nó than vãn xong nằm bò xuống bàn.

Đang chăm chú… vẽ linh tinh lên mặt bàn. Lại có một tờ giấy quăng xuống chỗ tôi, mở ra thì thấy lèo tèo vài chữ – “Dám dùng phao ha? Tối về em nói với Linh nè… ”. Tôi đọc xong mà rùng hết cả mình rồi thằm thắc mắc sao con bé nó biết được hay vậy kìa, rồi chợt nhớ ra gì đó, tôi quay phắt lại nhìn thằng Hưng. Nó cùng nhìn tôi nở nụ cười khoái trá, sung sướng khi người khác gặp họa.

“Tổ bà mày thằng bán bạn cầu vinh. ” – Tôi gằn giọng.

“Để tán được gái thì phải có hi sinh chú ơi. ” – Nó gật gù.

“À ra thế, hay cho một câu hi sinh. Mày cũng quên là tao ở cùng nhà với Thảo à, cứ để đó. Gì chứ đốt nhà thiên hạ là tao khoái lắm. ” – Tôi lừ mắt.

“Ế… ” – Mặt nó đần ra – “Thôi tao lỡ dại, mày cũng hiểu là nếu em ấy biết tao nhìn thấy mà không nói lại với em ấy thì thế nào cũng có chuyện mà” – Nói xong nó lại cúi đầu, ra vẻ tội nghiệp lắm.

“Mày mới nói hay lắm mà, sao giờ cụp đuôi rồi” – Tôi vẫn đốp chát, mặc dù thấy mặt nó cũng… tội tội thật.

“Thì lần sau… mày làm kín kín đừng để tao thấy là ổn rồi. ” – Nó liếm môi nói.

Tôi suýt cười phá ra trước câu nói của nó, thằng Vũ ngồi kế bên cũng rung lên bần bật, sau đó nó đía một câu – “Thằng nào trong nhóm riết rồi cũng dại gái, trước là thằng Hiếu, giờ là mày đấy Hưng. ”

“Thế mày thì sao? ” – Thằng Mạnh cũng ham vui chen mỏ vào hỏi.

“Tao thì… chậc chậc… anh em sao thì tao vậy” – Nó chậc lưỡi xong chốt một câu.

Xóm nhà lá có khả năng sắp tới chuyển thành xóm… dại gái hay không thì tôi không biết. Chỉ biết là cả ngày hôm đó, từ trường về nhà bé Thảo không nói với tôi câu nào. Và điều tôi lo nhất cũng xảy ra, đó là nhắn tin cho nàng mà nàng không thèm hồi âm, gọi cũng không nghe. Sau khi mỏi cả tay soạn cái tin dài tổ chảng, kèm lời hứa hẹn sẽ không tái phạm cùng với học hành đầy đủ thì nàng mới chịu nhắn lại. Trách cứ vài ba câu sau đó lại lo lắng hỏi chân cẳng tôi thế nào. Sau đó tin nhắn cuối cùng mà nàng nhắn khiến tôi… khóc không ra nước mắt.

“Chủ nhật này mình qua kèm Hiếu học Lý với Anh. Còn lười nữa thì đừng nhìn mặt mình… ”

Cả tuần được ngày chủ nhật phè phỡn, giờ thì hay rồi. Không biết là nên mừng hay chán. Mừng vì nàng sang đây, còn chán vì nàng kèm gì không kèm lại nhè vào 2 môn củ chuối đó. Càng nghĩ càng cáu, dứt khoát gọi cho thằng Hưng.

“Tổ bà mày thằng khốn nạn, mày hại tao rồi. ” – Tôi ôm điện thoại gào ầm lên.

“Ế, cái quái gì thế? ” – Tiếng thằng Hưng ngạc nhiên ở đầu dây bên kia, không hiểu ất giáp gì hết.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147