Mưa chiều

Phần 119
Phần 119

“Ở đâu? ” – Tôi ngẩng phắt đầu dậy, mở miệng hỏi. Nhưng ngay khi vừa thốt ra, tôi lập tức nhận thấy mình đã phạm vào một sai lầm cực kỳ to lớn, tôi than thầm – “Rồi, mày xong rồi đấy Hiếu. ”

“… ” – Đôi mắt của Thùy lạnh nhạt nhìn tôi. Không phải tức giận, không phải đau buồn, cũng không hề oán trách… Nhưng chính sự lạnh nhạt, trực tiếp bỏ qua vấn đề tình cảm đó, tôi càng cảm thấy khó xử hơn.

“Ở trong hành lang, nhưng mình không chắc lắm. ” – Thùy chỉ khẽ cười nhạt rồi mở miệng nói.

“À ừm.” – Tôi lúng túng trả lời, rồi sau đó im bặt. Dõi mắt nhìn lên trên sân khấu. Nhưng tôi chả bận tâm đến toàn bộ khung cảnh vui vẻ, náo nhiệt của buổi bế giảng đang diễn ra xung quanh. Đầu óc xoay chuyển đủ loại suy nghĩ nhưng ngay sau đó phải gạt bỏ ngay vì nó chẳng giúp được gì cho tôi lúc này. Thằng Đức ngồi ngay bên trên tôi, cũng nghe thấy câu chuyện của tôi với Thùy. Nó chỉ vỗ vỗ trán, quay lại nhìn tôi rồi lắc đầu.

Suốt buổi lễ bế giảng hôm đó, tôi như ngồi trên đống lửa, không biết phải xử lý làm sao cho thỏa đáng. Xin lỗi sao, tại sao phải xin lỗi, xin lỗi vì lý do gì? Chỉ vì hành động của tôi vừa rồi sao? Nếu như trong lòng tôi không có quỷ, vậy thì lý do giải thích cho sự thất thố ở đây là gì? Tôi biết giờ cho dù nói thế nào đi nữa, cũng khó có khả năng vãn hồi tình hình, thậm chí còn khuấy cho vũng nước đục hơn, lúc đấy thì càng vui rồi.

Càng suy nghĩ, tôi lại càng toát mồ hôi về Thùy. Bao nhiêu lần tôi nhắm mắt nói dối, thậm chí bịa chuyện tới mức để em ấy phải khóc. Nhưng cuối cùng, sự nghi ngờ Thùy dành cho tôi vẫn chưa bao giờ giảm. Lúc này, tôi cũng không trách em vì sao lại không tin tôi. Phải rồi, tôi đã dối trá vậy, còn muốn em tin tôi, trên đời nào có chuyện tốt vậy. Và tôi cũng nhận ra rằng, nàng chẳng có đến đây như lời Thùy nói. Nếu như bình thường, Thùy “buột miệng” nói là nàng đang ở gần, tôi cũng chỉ khẽ cười nhạt rồi bỏ qua. Nhưng hôm nay, đúng lúc tâm trạng tôi đang vui, cộng thêm thái độ hời hợt của tôi trước câu hỏi của nàng. Câu thứ nhất nàng hỏi với mục đích chỉ như là một câu vô thưởng vô phạt, và tôi trả lời cực kỳ mờ nhạt. Câu thứ hai, Thùy đã lôi kéo thêm sự tập trung của tôi bằng cách nhắc lại câu đó, khiến tôi có cảm giác tò mò. Nhưng nếu nhắc lại thêm lần thứ 3, tôi sẽ chuyển ngay sang trạng thái tập trung cực độ, rồi chính sự tập trung đó sẽ khiến tôi có khả năng xoay chuyển câu chuyện. Cho nên, câu thứ ba cũng như một dấu chấm kết thúc, sau khi nhận thấy tôi đã buông lỏng và đã có phần tập trung vào câu chuyện. Em ấy biết tôi đã… cắn câu, một câu hỏi lạnh lùng, cực kỳ đơn giản nhưng đã đủ kết thúc vận mệnh của tôi.

Kết thúc buổi lễ bế giảng, lớp tôi tụ tập lại một chỗ, rồi chả biết đứa nào đầu têu, cuối cùng hơn 2/3 lớp kéo nhau đi… sở thú. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là Thùy cũng đi. Nhưng hơn 30 mạng kéo đi sở thú, thì kêu bà nó taxi đi cho nó ngon cơm. Nhưng không, thằng Hưng quả thật là thằng trời đánh. Nó hứng chí khoa chân múa tay, chỉ thẳng ra ngoài đường hét lớn.

“Không có taxi, xe ôm gì hết. Vác hơn hai chục cái xe đạp ra đây, cày nát cái Sài gòn cho tao. ”

Cả đám ồ lên ngạc nhiên, nhưng chả mấy khi có dịp đi đông như vậy. Đứa nào cũng tưởng tượng ra cảnh, một… tiểu đội xe đạp nối đuôi nhau như đi hội, nghênh ngang giữa Sài gòn. Thế nên đa phần là đồng ý, đứa nào không có xe thì đi ké, đứa nào có xe mà không muốn đi thì… cũng ủ rũ gật đầu sau khi bị đám quan chức trong lớp hăm he.

Thùy lẳng lặng nhìn cái đám bát nháo đang hò hét, vẫn là bộ mặt lạnh tanh như thường lệ. Tôi liếm môi, đến kế bên em nói nhỏ.

“Kệ chúng nó, để tí mình chở Thùy nhé. ”

“Ừm. ” – Thùy lạnh nhạt gật đầu.

Tôi bối rối đứng ngu người một chỗ, chả biết nói gì tiếp. Chân khẽ đá đá mấy viên sỏi nhỏ trong sân trường, một lát sau mấy viên sỏi xung quanh cũng bị tôi sút bay sạch bách. Chần chờ một lúc, tôi cắn răng nói.

“Thùy nè, chuyện lúc nãy đó. Mình… ”

“Đi thôi, cả lớp đi rồi kìa. ” – Thùy lạnh nhạt cắt ngang câu nói của tôi, rồi bỏ đi cùng đám con gái trong lớp.

Tôi ú ớ một hồi, cảm giác như nuốt phải một con ruồi. Đến khi thằng Đức đá tôi một cước, thúc giục thì tôi mới chịu đi.

Vì hơi… mất mặt nên suốt quãng đường từ trường đến sở thú, tôi không nhắc lại một chút gì về chuyện trước đó. Thỉnh thoảng tôi cũng có gợi chuyện, nhưng đáp lại trước sự nhiệt tình của tôi chỉ là thái độ hờ hững. Có khi em ấy còn không buồn trả lời. Về sau tôi dứt khoát ngậm miệng, nói lải nhải thế chi bằng im luôn cho nó đẹp trời.

Đến sở thú, thì Thùy cũng chen vào giữa đám con gái. Tôi mơ màng suy nghĩ xem mình có nên học tập, chen vào như em ấy không. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui một hồi, tôi dứt khoát bỏ qua suy nghĩ này. Cái xóm nhà lá bình thường thấy em Thùy trên lớp, đứa nào đứa nấy cũng tránh như tránh tà. Hôm nay em ấy còn mang thêm cái khuôn mặt hàn băng, nên cả đám dứt khoát đi phía sau cho lành. Thằng Mạnh kéo tôi hỏi nhỏ.

“Mày làm gì mà bà la sát kia mặt như kiểu cả thiên hạ thiếu nợ bà ấy thế? ”

“Mày đừng có hỏi nữa, tao đang điên đầu lắm rồi. ” – Tôi vò đầu than thở.

“Tao thấy bọn mày giận nhau, được vài hôm thì mày lại ngoạc cái mồm ra cười, như thể sợ thiên hạ không biết mày có bồ không bằng. Cứ bình thường đi, mấy nữa lại đâu ra đó cả thôi. ” – Thằng Mạnh cười hề hề, vỗ vai tôi bốp bốp “an ủi”.

“Im ngay, mày thích răng môi lẫn lộn à. ”

Thấy bộ dáng hùng hổ như ông trời con của tôi, nó bĩu môi rồi chạy lại bên cạnh thằng Lộc, 2 thằng bá vai bá cổ nhau vừa đi vừa chỉ trỏ lung tung.

“Lần này có vẻ căng đấy. ” – Thằng Đức lại bên cạnh tôi, nói nhỏ.

“Ờ. ” – Tôi cười khổ.

“Mày định thế nào? ”

“Thì đang tìm cách xin lỗi. ” – Tôi chán nản nói.

“Có cần anh em giúp gì không? ”

“Thôi khỏi đi, qua vài hôm nữa đã. Giờ tao cũng chả nghĩ được gì. ”

“Mà khi nãy mày bị dụ chắc luôn rồi. Tao có thấy Linh tới lúc nào đâu. ”

“Ờ, chính vì thế nên mới khổ. ”

“Vậy sao mày còn hỏi câu kia? ”

“Lúc đó không để ý, lúc sau nghĩ thì mới nhận ra. ” – Tôi thở dài, kể lại cách tôi bị Thùy dụ vào bẫy cho thằng Đức nghe.

“Gì phức tạp vậy? ” – Thằng Đức nghe xong cũng ngạc nhiên.

Tôi nhún vai, từ chối cho ý kiến.

Cả đám đi lòng vòng nhìn ngó chán chê, sau đấy thì bày trò ném dép, ném dép chán xong chuyển sang ném lon, mệt thì đi kiếm mấy đồ ăn linh tinh vào dụ mấy con khỉ. Mãi đến gần 4h chiều thì tụi nó mới chịu đi về. Tôi chở em về trường, trong lúc đợi em vào trong lấy xe. Tôi suy nghĩ xem tí nữa nên nói thế nào, dù không làm Thùy nguôi giận được nhưng ít ra cũng… cải thiện được một chút nào đó. Nhưng đứng đợi dài cả cổ cũng chả thấy em ấy đi ra, tôi đạp xe lòng vòng quanh hàng rào, mắt nhìn dáo dác vào bãi xe. Nhưng cũng không thấy ai, tôi vòng ra cổng sau hỏi mấy ông bảo vệ thì mấy ổng cho biết, em ấy về từ đời tám hoánh nào rồi…

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147