Mưa chiều

Phần 24
Phần 24

Tôi đạp hết tốc lực để đến trường, đến đèn đỏ còn chẳng thèm dừng. Suýt nữa mấy lần húc vào người ta, mặc kệ lời chửi bới đằng sau. Bởi vì lúc đó người đi đường chửi cũng không ái ngại bằng việc đến trễ bị nhốt ở ngoài cổng trường. Đến nơi, thấy ông bảo vệ đang kéo cảnh cổng vào, ba hồn bảy vía lên mây, tôi hét lớn lên.

“Bác Dũng đừng đóng cổng… hộc… hộc” – Tôi thắng cái kít ngay trước ánh mắt sững sờ của bác bảo vệ.

“Trời, thằng Hiếu, sao đi trễ vậy con? Mà mày ở bán trú mà, sao giờ còn lêu bêu ở đây hử? ” – Bác bảo vệ trợn mắt hỏi tôi.

“Dạ con em con nó bị bệnh, mà mẹ con thì không liên lạc được nên con phải về, giờ mới lên đến trường. Hộc hộc” – Tôi vừa thở dốc vừa thanh minh.

“Thôi vào trường đi, hên cho bay là tao mới nghe điện thoại nên đóng cổng hơi trễ, chứ không là nay mi được khỏe rồi”

“Dạ, con cảm ơn, bác khỏi ghi thẻ xe đi, đỡ mất công” – Thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không bị nhốt ở ngoài.

“Ừm, vào đi, vừa có chuông rồi đấy”

“Dạ, con đi”

Chào bác bảo vệ xong tôi quẳng xe vào một chỗ trống, bay ngay lên lớp. Hết hồn, may cô chưa vào, chứ không thì có chuyện rồi.

Về chỗ ngồi, lúc này mồ hôi mới túa ra. Cả người ướt đầm đìa. Thằng Vũ lại quay sang đía.

“Sướng ha anh giai, cúp bán trú đi xông hơi mát – xa này nọ ha! ”

“Mày câm cái mồm coi! Cái quái gì cũng nói được thế, mày tin giờ tao tầm quất cho mày không? ” – Tôi trừng mắt.

“Giỡn thôi mà làm gì căng vậy cha” – Nó rụt cổ nói.

Lúc này cô Huyền dạy Văn cũng vào lớp, cả lớp đứng lên chào. Tôi đang chán nản vì lúc trưa chạy khắp nơi, chưa kịp ăn gì. Bụng đang réo ầm ĩ lên, thằng Hưng ngồi đằng sau cũng nghe thấy, nó đập đập tôi hỏi.

“Trưa nay mày đi đâu mà không ăn gì hay sao, giờ bụng réo ghê vậy ku? ”

“Ờ, Thảo bệnh nên trưa tao chạy về chăm nó” – Tôi trả lời qua loa.

“Có nặng không, có cần tí về cả đám ghé qua thăm không? ”

Lúc này tôi mới nhớ ra, hình như thằng ôn này cũng có ý với bé Thảo nhà tôi. Tôi phản ứng ngay.

“Không cần, nãy tao nấu cháo giải cảm cho nó rồi. Ngủ dậy là khỏe, không sao đâu! ”

Thằng Hưng chưa kịp nói tiếp, thằng Mạnh kế bên đã nhảy bổ vào.

“Thế thì càng phải đi thăm, nó ăn đồ mày nấu xong không lăn ra bệnh nặng thêm thì cũng hơi phí rồi” – Thằng Mạnh gật gù.

“Biến ngay! Tao đang mệt, không có giỡn à” – Tôi trầm giọng nói.

“Cái xóm nhà lá dưới kia có chuyện gì lại ồn ào thế? ” – Cô Huyền cau mày hỏi.

“Dạ, không có gì đâu cô, tụi em hỏi bài thôi! ” – Thằng Hưng rụt cổ nói. Lúc này cả đám hết ham đấu láo rồi, cắm mặt vào quyển sách chứ không tí lại bị hỏi gì thêm thì bỏ xừ.

Ra chơi, đang chuẩn bị xuống cantin xem có gì bỏ bụng không. Thì em Thùy lại lò dò xuống chỗ tôi. Tôi đang hú vía, chẳng lẽ giờ em ấy lại kiểm tra Anh văn nữa, bữa giờ lấy xấp giấy kia về, hình như nó vẫn nằm yên trong cặp, chưa từng được tôi động tới. Đang lo lắng không biết đối phó sao thì…

“Xuống cantin không Hiếu? ” – Em ấy lại nở nụ cười ngây ngất hỏi tôi.

“Ơ? Là sao? ” – Tôi ngây người hỏi.

“Là xuống cantin chứ sao ông? Ông bị cái gì vậy? ” – Em ấy cũng ngạc nhiên hỏi lại.

“À ừ thì đi, mình cũng đang định xuống kiếm gì ăn” – Tôi lúng búng nói.

“Ừa mình biết mà. “ – Thùy gật đầu cười nói.

“Hả? Sao Thùy biết? ”

“Thì Thùy biết thôi” – Nói rồi em ấy quay người đi trước.

“Ơ… Là sao? ” – Tôi đang ngẩn người ra không hiểu tại sao, liếc qua thằng Vũ thì nó đang lắc đầu ngán ngẩm.

“Thùy ăn hay uống gì không, Hiếu vào mua luôn? ” – Lúc xuống cantin, tôi quay sang hỏi em ấy.

“Thế Hiếu mua cho Thùy li 7 – up được rồi, Thùy ra ghế đá ngồi trước nha” – Em ấy cười nói.

“Ừa, đợi Hiếu tí! ” – Tôi nói xong lủi ngay vào đám đông. Sau một hồi vật vã cũng mua được cái bánh ngọt với 2 li nước.

Lúc ra, tôi thấy em Thùy đang ngồi tha thẩn ở ghế đá. Môi khẽ mấp máy hát, đôi tay đưa lên nhẹ vuốt những sợi tóc không yên ổn. Khuôn mặt vẫn mang những nét lạnh lùng đó. Tôi thầm thở dài, thật là sắc đẹp hại nước hại dân. Dường như nhận ra tôi đang đứng đần mặt ra, em quay qua nhìn tôi rồi khẽ cười. Lúc này tôi mới giật mình, lại gần nàng rồi ngồi xuống.

“Nãy giờ nhìn kỹ quá hen? ” – Nàng trêu tôi.

“Ừ ừ” – Tôi gật đầu liên tục như con gà đang mổ thóc.

“Hì hì. Thế như vậy, Hiếu đang nghĩ gì? ” – Em ấy lại hỏi.

“Một bài thơ” – Tôi ngước mặt lên nhìn trời nói.

“Hả? Thơ gì? ” – Lúc này em ấy cũng ngạc nhiên – “Đọc cho Thùy nghe”

“Ừm” – Tôi hít sâu một hơi rồi khẽ ngâm bài “Giai nhân ca” của Lý Nghiên – Lý phu nhân.

“Bắc phương hữu giai nhân.

Tuyệt thế nhi độc lập.

Nhất cố khuynh nhân thành.

Tái cố khuynh nhân quốc.

Ninh bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc.

Giai nhân nan tái đắc”

“Ơ, thơ tiếng Hán à? ” – Em ấy hỏi tôi.

“Ừ, lúc trước đọc truyện có thấy, tự nhiên giờ nhớ ra! ” – Tôi cảm khái.

“Thùy không hiểu bài này, nhưng có thấy chữ giai nhân rồi khuynh quốc khuynh thành gì đó, hì hì” – Em ấy che miệng cười.

“Hả? ” – Lúc này tôi mới đờ người, nghĩa bài thơ này thì mà đọc ra thì tán gái có phần hơi quá rồi. Đang cầu rằng nàng không yêu cầu tôi đọc nghĩa ra. Nhưng mà cầu mà chẳng được, ước cũng chẳng thấy. Em ấy nói.

“Hiếu biết bài thơ này, chắc cũng hiểu nghĩa nhỉ, đọc luôn đi cho Thùy nghe” – Em ấy nhẹ giọng nói như rót mật vào tai tôi.

Tôi thầm kêu khổ, cũng thầm chửi mình ngu. Thơ ca mình thiếu gì mà tự nhiên đi đọc cái bài này. Bài này thời xưa tán gái còn được, chứ giờ đọc ra thì chai mặt mấy cũng phải ngượng.

“Thôi, đọc… kỳ lắm” – Tôi co rụt cổ nói.

“Kỳ gì, tự Hiếu đọc ra chứ Thùy có ép đâu, giờ Hiếu lại kêu kỳ? ” – Lúc này em ấy đã quăng biến li nước đâu mất tiêu, đang khẽ chống 1 bên má nghiêng đầu qua nhìn tôi mỉm cười. Lậy thánh thần ơi, đây là ma nữ hại người mà. Thôi lỡ rồi tới luôn, biết đâu người đẹp động lòng thì lời to rồi.

“Thế Hiếu đọc, nhưng đọc xong cấm ai đó cười đấy! ” – Tôi rào trước đón sau.

“Ừa chắc chắn sẽ không cười” – Em ấy khẽ gật đầu.

Thở dài một hơi, đọc luôn phần dịch thơ ra.

“Phương Bắc có giai nhân.

Duy mình nàng tuyệt sắc.

Liếc nhìn thành quách xiêu.

Ngoảnh đầu nước nghiêng ngả.

Màng chi thành nước đổ.

Giai nhân gặp mấy lần”

Tôi đọc xong liếc qua nhìn nàng. Thấy gương mặt lạnh lùng kia hơi ửng đỏ lên, môi khẽ mím. Tôi lập tức đưa ánh mắt sang chỗ khác, nhìn một hồi lại đọc ra mấy bài nữa chắc tôi chỉ có nước độn thổ. Lúc sau em ấy khẽ cười.

“Ôi, cái này có gọi là tức cảnh sinh tình không nhỉ? ” – Em ấy trêu tôi.

“Ừm cũng có thể. Người xưa có câu nhìn cảnh nhớ người. Chắc Hiếu là thuộc dạng nhìn người nhớ thơ” – Tôi gật gù.

“Vậy là ý Hiếu là khen mình đẹp hở” – Ai dè đâu em ấy đốp lại một câu khiến tôi mém nữa té lật ngửa. Thầm thắc mắc bình thường con nhỏ này trong lớp mặt lạnh như quan tài, sao nay mồm mép thế.

“Nếu Thùy nghĩ vậy, thì cứ cho là vậy đi” – Tôi nói lảng cho xong chuyện.

“Ừa, hì hì. Thế cuối tuần này lớp có đá bóng không? ” – Em ấy hỏi tôi chuyện khác.

“Có chứ, vào tứ kết rồi mà. Chiều thứ 7 này đá này. À mà nhắc mới nhớ quên mất hỏi tụi nó xem đối thủ là ai rồi? ” – Tôi vỗ vỗ trán.

“Chiều thứ 7 này đá 10A4 đá Hiếu”

“Hả, sao Thùy biết? ” – Tôi chưng hửng.

“Ôi ông ơi, đám con trai sáng giờ bàn rần rần lên, có ai mà không biết chứ” – Em ấy thở dài ảo não nói.

“À thế à, thế thứ 7 Thùy đi cổ vũ nhé” – Tôi quay sang cười nói.

“Không được rồi, thứ 7 chủ nhật Thùy phải đi học thêm đủ thứ môn. Làm gì có thời gian đi chứ” – Em ấy nhẹ giọng, khuôn mặt hơi rầu rầu nói.

“Tiếc nhỉ, mà mới đầu lớp 10 thôi, sao mà học nhiều thế? ” – Tôi hỏi ngu.

“Thì nhà Thùy bắt học, cả nhà ai cũng muốn sau này Thùy vào học Khoa học tự nhiên hoặc Kinh tế, nên bắt Thùy học đủ thứ… “

Đúng lúc này thì chuông reo vào lớp vang lên. Tôi thầm chửi mấy ông giám thị, đang nói chuyện với vui vẻ với người đẹp thì lại bấm chuông cắt ngang. Nhưng gì thì gì vẫn phải vào lớp, và tôi vẫn vui vẻ khi nay được ngồi kế bên người đẹp, rồi chứng kiến từng ánh mắt ghen tức đang đổ về phía mình. Lòng khoái trá chí tử, đang hớn hở thì tôi nghe bên tai có tiếng sét đánh ngang trời.

“Thôi vào lớp đi Hiếu, tối Hiếu về học Anh văn nhé. Mai Thùy dò. Cũng sắp kiểm tra tập trung đợt 2 rồi, đừng để điểm thấp như trước… ”

“Ta kháo… ” – Tôi buột miệng chửi, nhìn sang thì em ấy đã đi trước tôi cả khúc rồi.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147