Mưa chiều

Phần 59
Phần 59

Tôi cứng đờ người lại, mọi giác quan trong cơ thể vẫn chưa thể hoạt động như bình thường. Tôi chỉ biết chăm chăm nhìn vào nhân ảnh đang ở trước mặt. Sao nàng lại ở đây, tưởng rằng nàng sẽ không nói chuyện với mình nữa chứ. Rồi sau đó tôi hất văng cái suy nghĩ kia ra khỏi đầu, rồi thầm nghĩ cái khác – “Hình như mình vẫn còn đang ngủ, chưa có tỉnh… Đúng rồi, mình đang bệnh cơ mà, đây chắc chắn là hoa mắt rồi. ”

Và để chứng minh rằng tôi bị ảo giác sinh ra làm mờ đi… ý chí. Tôi không ngại ngần mà đưa tay lên khẽ nhéo, nhưng không phải nhéo vào người tôi để xem có phải mơ hay không, mà tôi lại đi… nhéo má nhân ảnh trước mặt trước mặt xem có đúng do… ảo giác sinh ra hay không.

“Đau… ” – Nàng hơi nheo đôi mi lại, khẽ gắt nhẹ.

“Tía má ơi… ” – Tôi hoảng hồn co rụt tay về – “Ta vừa làm gì thế này… Nếu không phải mơ, thì đây là… ”

Một lát sau đầu óc mới kịp thích nghi với tình huống ở hiện tại, thì lúc này một trận choáng váng ập tới, đồng thời cơ thể tôi rét run bần bật. Tôi khẽ rùng mình một cái…

“Hiếu nằm nghỉ đi, đang sốt cao lắm đó! ” – Nàng khẽ nói.

“Ừa. ” – Sau khi nhận ra tình trạng cơ thể cực kỳ bất ổn, tôi liền nằm xuống cuộn tròn chăn lại rồi tiếp tục run lên…

“Linh tới lâu chưa? ” – Tôi khẽ hỏi nàng, lòng lại thầm thắc mắc rằng sao mấy tuần nay không nói chuyện. Sao giờ nàng… lại mò qua đây.

“Mình tới từ 5h hơn rồi kìa. ” – Nàng một tay khẽ vén lại vài sợi tóc đang loạn nhịp, tay còn lại đang… xoa xoa má – “Hiếu ăn cháo nhé, mình xuống dưới nhà lấy cho. ”

“Thôi tí đi, miệng đang đắng nghét khó chịu lắm. ” – Tôi lắc đầu như trống bỏi, rồi mới nhận ra hình như mình còn quên điều gì đó – “Ủa 6 rưỡi rồi, sao Linh không đi học? ”

“Hả? ” – Nàng giật mình rồi khẽ nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái – “Mình vừa học về mà, trời sắp tối rồi còn gì nữa. ”

“Hả 6 rưỡi tối. ” – Tôi giật mình, ngay sau đó là toát mồ hôi – “Ông trời ơi ta ngủ mê mệt gần 1 ngày rồi… ”

“Chứ Hiếu tưởng giờ là buổi sáng à? Nếu là sáng thì làm gì có chuyện mình đến đây lúc 5h cơ chứ, ôi… ” – Nàng lắc đầu thở dài.

“Ừa… ” – Tôi gật gù.

“Để mình lấy cặp nhiệt độ, Hiếu đo thử nhé? ” – Nàng khẽ cắn môi nói.

“Thôi khỏi đi, đằng nào cũng trên 39 độ rồi. ” – Tôi thở dài cảm khái.

“Sao Hiếu biết? ” – Nàng ngạc nhiên hỏi lại.

“Thì lần nào Hiếu mà sốt thì đều thế mà. ”

Nàng gật đầu nhẹ nhàng, rồi cũng không đi lấy cặp nhiệt độ nữa mà đưa mắt lơ đãng nhìn qua cửa sổ… Tôi cũng không biết nói gì đành co người trong chăn rồi run tiếp, thỉnh thoảng khẽ liếc sang nhìn nàng. Rồi cứ thế hai người cũng không ai nói chuyện với ai, trong đầu lặng lẽ đuổi theo từng mạch suy nghĩ của mình. Tôi cắn răng nghĩ xem nếu nàng đến đây rồi, có nghĩa là không còn giận nữa, nên nhân cơ hội xin lỗi chuyện hôm nọ luôn…

“Linh… ”

“Hiếu… ”

Cả 2 âm thanh khẽ vang lên đồng thời, rồi 2 đôi mắt cũng đang ngạc nhiên nhìn nhau… Trong giây phút nhìn vào đôi mắt đó, tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập lại.

“Sao vậy? Hiếu tính nói gì à? ” – Nàng mỉm cười rồi hỏi tôi.

“Ừm… ” – Tôi khẽ đảo tròng mắt suy nghĩ, rồi tặc lưỡi thôi thì nói luôn vậy. Dù gì mình cũng đi xin lỗi nàng, nên dù gì cũng phải chiếm lấy tiên cơ trước…

“Hiếu… xin lỗi chuyện hôm nọ nhé. ”

“Chuyện hôm nọ là gì chuyện gì? ” – Nàng lấy 1 tay khẽ chống cằm rồi hỏi.

“Thì… chuyện hiểu lầm rồi nhắn tin hôm bữa đó… ”

“Chỉ vậy thôi à? ” – Nàng cau mày hỏi.

“Ừm… ừm… ” – Tôi gật đầu lia lịa.

Nàng nhìn tôi một lát rồi khẽ lắc đầu.

“Ơ sao vậy? ” – Tôi ngạc nhiên hỏi.

Nàng lại lắc đầu rồi nhìn tôi nhẹ nhàng nói – “Hiếu… đáng ghét lắm! ”

“Là sao? ” – Tôi thắc mắc khó hiểu, càng nghĩ càng không hiểu ý nàng muốn nói gì… Đợi đến khi cơ thể khẽ run lên thì tôi mới sực tỉnh…

“Lạnh lắm hở? ” – Nàng lo lắng nhìn tôi hỏi.

“Ừa, đang run bần bật nè, không thấy à? ”

“Đâu, để xem nào? ” – Nàng nhẹ nói rồi khẽ đưa bàn tay đưa lại phía tôi.

“Thôi không cần đâu. ” – Tôi lắc đầu nói, đồng thời hơi lùi người về sâu hơn phía đầu giường.

Nhưng khi tôi vừa lùi người lại thì đồng thời cùng lúc đó, bàn tay nàng cũng khẽ với tới. Thay vì tay nàng áp vào trán tôi như thường lệ, thì giờ lại… áp sát vào má tôi. Rồi cả 2 lại cùng đờ người ra và… giữ nguyên tư thế.

“Ơ… mình… ” – Nàng giật mình rụt tay về.

“… ” – Tôi cũng không biết nói sao với trường hợp này, lòng thì thầm than tiếc hùi hụi.

“Thôi, Hiếu nằm đây nhé, mình xuống lấy cháo cho. ” – Nàng lúng túng nói, gò má đã đỏ bừng lên từ lúc nào.

“Ừm, thế làm phiền nhé. ” – Tôi cũng không phản đối vì thực sự lúc này bụng đang réo inh ỏi lên rồi.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147