Mưa chiều

Phần 23
Phần 23

Sáng thứ 2 dậy, tôi đang ú ớ ngáp rồi đi xuống cầu thang. Thấy nhà im lặng, đoán chừng nhị vị bô lão đã đi làm. Vừa vào bếp thấy bé Thảo vẫn còn mặc bộ đồ ở nhà, đang ngồi chống cằm ở bàn ăn, tôi ngạc nhiên:

“Ơ sao giờ này còn ngồi đó, bình thường em đi học sớm cơ mà? ”

“A… Ơ anh dậy rồi à? Giờ em đi này? ” – Bé Thảo giật mình, quay qua nói với tôi xong đi lên trên phòng.

“Con bé này nay làm sao vậy kìa? ” – Tôi nghi hoặc, lúc bé Thảo quay đi tôi chợt nhìn thấy cái gì đó ở đằng sau vành tai.

“Thảo, chậm đã! ” – Tôi gọi ngay.

“Sao anh? ” – Bé Thảo nhìn tôi nghi hoặc.

Tôi không nói gì, chỉ lại gần đưa tay lên trán xem thử.

“Biết ngay mà, bị từ lúc nào? ” – Tôi thở dài hỏi.

“Từ chiều hôm qua, lúc ở sân bóng đã thấy hơi mệt rồi, nhưng em nghĩ không sao nên cũng kệ. Mà sao anh biết? ” – Thảo nhìn tôi ngạc nhiên.

“Mỗi khi em sốt thì sau vành tai thường đỏ lên, hồi bé anh đã thấy mấy lần rồi, có gì đâu” – Tôi nhún vai – “Mà nay em nghỉ ở nhà đi, tí anh lên trường nói mẹ xin phép cho”

“Ơ nhưng mà chỉ sốt nhẹ, có 38 độ thôi”

“Không nhưng nhị gì hết, ở nhà là ở nhà. Giờ em mà đi ra ngoài là thể nào cũng nặng thêm, lúc đó còn mệt nữa… ” – Tôi sầm mặt nạt.

“Ơ… ”

“Quyết định thế, em lên phòng nghỉ đi. Tí anh khóa cửa ngoài luôn, em khỏi xuống cho mất công” – Tôi khoát tay rồi đi lên phòng.

Lên đến trường, điều đầu tiên tôi làm là đi gọi mẹ Hòa để báo tình hình. Chả biết sao lúc ở nhà gọi điện mãi mà không ai nghe máy, đành tặc lưỡi thôi thì lên trường nói vậy. Lên đến nơi hỏi ra thì mới biết nay mẹ Hòa đi sang bên Sở giáo dục có việc gì đó. Tôi cau mày đi lên trên lớp, không biết là trưa nay con bé kia ở nhà thì như nào.

“Mới sáng ra thằng nào chọc mày hay sao mà nhìn mày khó chịu thế? ” – Thằng Vũ hỏi khi thấy bộ mặt cau có như khỉ của tôi.

“Chẳng có gì, mày làm mấy câu hỏi Giáo dục công dân chưa, cho tao mượn” – Tôi nhún vai.

“Làm rồi mà tao để ở nhà, chiều mới học nên không mang đi. ”

“Ơ mày cũng ở bán trú, thì chiều mang lên thế quái nào được” – Tôi chưng hửng.

“Có gì đâu, trốn dễ ẹc. Nhờ thằng Hưng nói lại mấy bà bảo mẫu là nhà mình có việc, kêu mấy bả nói lại vài lời dễ nghe với ổng giám thị là qua hết” – Nó khoát tay.

“Liệu có ổn không? ” – Tôi nhíu mày nghi hoặc.

“Có gì mà không ổn, trưa tao ra ngoài chơi game hoài mày không thấy hả? ” – Nó trừng mắt.

Nó nhắc mới nhớ, hèn gì lúc đi ăn thì thấy nó. Còn đến lúc nghỉ trưa thì hôm có hôm không, nhưng tôi cũng không quá để ý tưởng nó vào sau. Ai dè ông nội này chơi trò trốn bán trú. Tôi vỗ tay cái bốp.

“Thế này ngon rồi, đang lo không có cách! ”

“Hả, mày sao thế? ” – Thằng Vũ ngạc nhiên.

“À, trưa nay mày chịu khó ở lại. Để tao trốn về 1 hôm, có gì chiều tao bao mày nước” – Tôi bắt đầu quay sang dụ nó.

“Mày trốn, mày là con em giáo viên trong trường mà cũng dám trốn à? ” – Nó trợn tròn mắt nhìn tôi.

“Có gì đâu, tao có lý do chính đáng cả. Cứ thế đi, tí tao nhờ thằng Hưng” – Tôi khoát tay.

“Ờ thì cũng được. Dù gì ở lại ngủ cũng khỏe, mà lại có nước uống, lại đỡ tốn tiền game. Một mũi tên trúng 3 con chim, hề hề” – Nó cười hềnh hệch.

Lắc đầu ngán ngẩm trước miệng lưỡi thằng này. Lúc sau thằng Hưng cũng lò dò đến lớp, tôi lại phải bấm bụng hứa hẹn sẽ trả tiền game 2 ngày cho nó để nó giúp tôi cúp bán trú với khuôn mặt tươi cười, trong bụng thì thầm rủa nó là thằng lợi dụng bạn bè. Quay qua quay lại cũng vèo cái xong 5 tiết. Tôi biến ngay ra khỏi lớp rồi dắt xe phi về.

Về đến nhà, tôi gõ cửa phòng bé Thảo. Đứng ngu người 1 lúc không ai mở cửa, đang thắc mắc không biết con bé này đi đâu mà gõ rát cả tay cũng không mở cửa. Thôi thay đồ đã, chứ cứ quần tây sơ mi thế này cũng mệt. Vừa mở cửa phòng thì tôi hết hồn, khi thấy bé Thảo đang cuộn tròn như một con mèo ngủ trên giường tôi, miệng vẫn hơi mỉm cười. Lắc đầu cười khổ, tôi đến sờ trán thử xem có hạ bớt sốt chưa. Vừa chạm vào thì…

“Ơ sao anh lại về giờ này? ” – Bé Thảo mở mắt ra nhìn tôi.

“Sặc, làm giật mình, hết cả hồn! ” – Tôi thót tim. Các bạn thử tưởng tượng cảnh xung quanh im lặng, 1 người đang nhắm mắt, mình thì từ từ tiến lại. Vừa chạm vào người ta thì bỗng nhiên người ta mở tròn mắt ra nhìn mình. Ôi lạy hồn…

“Sao anh lại về giờ này? ” – Bé Thảo vẫn tiếp tục hỏi.

“Mẹ nay không có trên trường nên anh không báo được, vậy nên anh cúp bán trú” – Tôi nhún vai.

“Ơ cúp có sao không? ”

“Không sao đâu, mà đây là phòng anh mà, sao em lại ở đây” – Tôi nhíu mày hỏi.

“Thì… em nằm không ngủ được nên… em sang đây. Em tưởng trưa anh không về nên… ” – Thảo cúi đầu lí nhỉ, mặt bắt đầu ửng đỏ lên.

“Thôi em nằm đi, anh xuống nấu đồ ăn cho em” – Tôi thở dài, thầm thắc mắc sao con bé này thái độ lạ lạ.

Xuống bếp lục ra cũng còn ít tía tô hôm thứ 7 nhà nhậu bê thui còn dư, gừng cũng còn 2 3 củ. Tôi mừng hết lớn. Vo gạo, bật bếp, băm thịt nấu ngay nồi cháo. Rồi đợi cháo nhừ, tôi chạy ra hiệu thuốc gần nhà mua 3 ngày thuốc cảm sốt về. Nhìn ông dược sĩ bốc cả đống thuốc, tôi choáng váng hết mặt mày. Bình thường tôi ốm thì cứ 2 viên paracetamol 500 mg mà nốc tới, nào có thấy nhiều thuốc như vậy bao giờ. Thầm tặc lưỡi uống nhiêu đây muốn bệnh tiếp cũng không bệnh nổi nữa rồi. Về nhà cắt hành rồi tía tô xong, đợi nồi cháo chín rồi tắt bếp. Liếc nhìn đồng hồ cũng là 12 rưỡi rồi. Bê tô cháo lên, thấy con bé lại nằm ngủ. Tôi cười khổ. Đang định lay nó dậy thì…

“Ông trời ơi, giờ mới để ý con nhỏ này cũng dễ thương quá” – Tôi nghĩ thầm. Lúc này Thảo đang nhắm mắt ngủ say, không biết mơ hay nghĩ gì đôi môi khẽ cười. Do sốt nên má hơi đỏ lên, trông đáng yêu cực kỳ.

Tôi đang chăm chú nhìn thì Thảo bỗng mở mắt ra, rồi cứ thế 2 người chỉ im lặng nhìn nhau. Một khoảng lặng yên giữa 2 người, chỉ còn lại là 2 ánh mắt đang nhìn thẳng. Thảo nằm cuộn tròn trong chăn, như một con mèo đáng yêu. Tay tôi thì đang trong tư thế đưa ra, chuẩn bị chạm vào người… Yên lặng cũng phải hơn 20 giây. Lúc này tôi mới giật mình.

“Anh nấu cháo xong rồi, em ăn đi cho nóng, xong còn uống thuốc” – Tôi bối rối nói.

“Dạ… ” – Thảo cũng lí nhí vâng dạ.

Ăn cháo, uống thuốc xong xuôi. Do không khí ngượng ngùng ban nãy, nên giữa 2 đứa hiện tại vẫn chỉ là sự im lặng. Thảo chỉ cúi đầu ăn rồi sau đó uống thuốc tôi đưa, tôi thì ngồi nghịch vu vơ cây sáo. Thảo ăn xong, tôi cũng chỉ lẳng lặng mang chén li xuống rửa dọn. Thầm nhớ lại tình cảnh ban nãy, rồi tự cười khổ, không hiểu mình đang nghĩ cái gì.

Dọn dẹp xong xuôi, nhìn lên đồng hồ. Tôi tá hỏa tam tinh khi thấy gần 1h, phi ngay lên trên phòng lấy quần áo để thay rồi chuẩn bị đi học. Lúc này lên thấy Thảo vẫn đang nằm ôm gối, đôi mắt hoe hoe đỏ. Tôi vơ đại quần áo chui tọt vào nhà tắm. Lúc sau ra, tôi lại gần mới gãi gãi đầu nói.

“Em ở nhà nghỉ đi, anh đi học đây. Chiều anh về sớm! ” – Tôi nói xong mới toát mồ hôi. Đi học thì đi học cần gì nói dài dòng như vậy. Nói như kiểu chồng dặn vợ ở nhà ngoan ngoãn, đợi chồng đi làm về không bằng…

“Dạ… ”

Tôi vừa quay đi, thì cảm giác có một bàn tay mềm mại đang khẽ níu lấy tôi. Tôi giật mình, chưa kịp quay lại thì…

“Anh… ”

“Hả? ”

“Ừm… anh sẽ mãi là anh của em chứ? ” – Vẫn là giọng nói nhẹ nhàng đó, nhưng sao tôi nghe lại cảm giác có sự cay đắng chua chát trong lời nói.

“Tất nhiên rồi, em nghĩ gì vậy nhóc! ” – Tôi quay lại cười, đưa tay búng nhẹ vào trán Thảo.

“Người ta đang ốm mà còn bắt nạt. ” – Thảo xoa xoa trán bĩu môi nói.

“Thôi, em nghỉ đi, anh đi đây… ” – Tôi đưa tay vỗ vỗ đầu nó.

“Dạ… ”

Tôi quay người ra khỏi phòng. Cũng thầm thở phào vì không có chuyện gì xảy ra. Mãi cho tới tận năm 2014, nghĩa là 8 năm sau, tôi mới hiểu được ra ngày đó cô gái nhỏ bé này đã đau khổ như nào khi nghe thấy câu nói vô tình của tôi. Nhưng sự đời thì… cũng không thể nào mà lường được.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147