Mưa chiều

Phần 85
Phần 85

Ngừng một lát, sau đó một giai điệu nhẹ nhàng vang lên. Giai điệu thánh thót, ngân nga lan tỏa mọi ngõ ngách trong căn phòng. Tôi không biết đây là bài gì, chỉ cảm nhận được giai điệu khi thì chìm xuống đau buồn, khi thì cao vút như khóc như hờn, khi thì nhẹ nhàng như có một người đang rủ rỉ ở bên tai. Âm thanh trong trẻo tao nhã khiến cho mọi người trong căn phòng nhỏ cũng dừng nói chuyện lại rồi yên lặng lắng nghe. Tôi bỗng nhiên hoảng hốt khi cảm thấy giai điệu giống như ai đó đang oán trách mình, rồi lại u buồn lắng đọng. Đến khi tôi cố đè cái cảm xúc đó xuống thì những cung nhạc cuối cùng khẽ vang lên kết thúc bản nhạc.

Nhưng sau đó tôi vẫn chưa thấy nàng đi ra, thầm thắc mắc không biết nàng còn ngây người trong đó làm gì. Rồi tiếng đàn lại khẽ vang lên như trả lời thay cho câu hỏi của tôi. Nghe qua đoạn đầu tiên thì tôi cũng biết đây là bài gì. Bài này nếu nói về dân chơi sáo thì coi như là bài nhập môn mà ai cũng biết, thậm chí những người không chơi sáo cũng biết nếu như họ xem phim Tây Du Ký. Đây là bài mà lúc Đường Tăng cùng đồ đệ đi qua Tây Lương Nữ Quốc thì xuất hiện, rồi không biết sao mà về sau thì nhiều người gọi bài này là Tây Lương Nữ Quốc luôn, chứ tên đúng của nó là bài Tình Nhi Nữ. Một bài khá đơn giản, giai điệu ngắn và ít nốt nhạc. Nhưng giai điệu của nó thì khá buồn, giống như một người con gái lặng lẽ chờ đợi một người trong vô vọng.

Đàn kêu tích tịch tình tang.

Ai mang chàng dưới âm gian trở về.

Đàn kêu ai oán não nề.

Chàng về bỏ lại lời thề biệt ly.

Tôi khẽ lấy cây sáo ra, đợi cho nàng đánh xong một lượt rồi tôi đưa nhẹ cây sáo lên môi rồi chờ đợi. Khi nàng vừa bắt đầu cung đàn tiếp theo, tôi cũng nhẹ nhàng thổi theo giai điệu nàng. Tiếng đàn bỗng nhiên ngừng lại, tôi đoán có lẽ nàng ngạc nhiên rồi sau đó nàng nhanh chóng lướt từng cung đàn để tiếp tục giai điệu.

Màn biểu diễn sáo – cầm song tấu khiến cho những người ngồi xung quanh càng ngạc nhiên hơn, nhưng họ không thể chiêm ngưỡng giai nhân đánh đàn nên đành quay sang chiêm ngưỡng… mỹ nam chơi sáo. Giai điệu của 2 loại nhạc cụ như hòa quyện vào nhau, khi lên bổng, lúc xuống trầm. Tiếng đàn ai oán bi thương, tiếng sáo êm đềm lặng lẽ như đang vỗ về an ủi. Lúc này tôi chỉ cảm thấy tâm trạng cực kỳ thoải mái, cũng như muốn thay tiếng sáo lại gần vỗ về an ủi thiếu nữ u buồn đang chơi đàn kia. Khi kết thúc bài nhac, xung quanh khẽ vang lên những tiếng vỗ tay cổ vũ. Rồi nàng đi ra, đôi má đỏ hồng rồi nhìn tôi mỉm cười.

“Sao rồi, Hiếu thấy thế nào? ”

“Quá hay chứ còn gì nữa. ” – Tôi cười toét miệng không tiếc lời khen ngợi.

“Nếu so với tiếng sáo của Hiếu thì sao? ”

“Bậy bạ, sao so sánh vậy được. Mỗi loại hay một kiểu chứ. ” – Tôi gạt tay phán xanh rờn.

“Đàn ở đây âm không được như đàn của ba ở nhà đâu. ”

“Vậy ở nhà Linh đàn còn hay hơn à? ”

“Cũng có thể, hì. ” – Nàng cười rồi đưa tay lên khẽ quẹt chút mồ hôi ở trên trán.

“À mà bài đầu tiên là bài gì thế? ”

“Đấy là bài Tương tư khúc, sao vậy? ”

“Không sao, mình hỏi vậy thôi. Linh có sheet nhạc bài đó không, bữa nào cho mình đi. ”

“Cũng được thôi, nhưng với một điều kiện. ”

“Điều kiện gì? ”

“Mình phải là người đầu tiên được nghe Hiếu chơi bài đó. ”

“Vô tư thôi, có gì đâu. ” – Tôi khoát tay.

“Vậy mai mình cầm qua nha, Hiếu nhắm tập chừng nào xong bài đó? ”

“Để coi, chắc cỡ một tuần gì đó. ”

“Nay chủ nhật phải không, vậy chủ nhật tuần sau nhé. ”

“Chủ nhật tuần sau là ngày 24. Ủa bữa đó Giáng sinh. ” – Tôi vỗ trán nghĩ ngợi rồi nói.

“Ừa quên mất ha. ” – Nàng nhíu đôi mi lại.

“Vậy bữa đó Linh đi chơi à? ”

“Không, mình ít bạn nên cũng không đi chơi nhiều. Với lại Giáng sinh đường đông nên mình toàn ở nhà. ”

“Vậy bữa đó… đi với mình được không? ”

“Ơ… ” – Nàng nhìn tôi ngạc nhiên rồi khẽ mỉm cười – “Nếu Hiếu muốn thì cứ vậy đi. ”

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147