Mưa chiều

Phần 71
Phần 71

“Ừm. ” – Tôi cũng biết là nàng đùa, nhưng nghe… vẫn tức anh ách.

“Thật đó, muốn Thảo kể xấu về Hiếu thì nghe chừng hơi khó à nha. ” – Nàng nhìn tôi trêu chọc.

“Có chuyện này nữa à? ” – Tôi ngạc nhiên. Con bé đó tốt thế sao, sao trước giờ tôi không biết kìa.

“À đúng rồi, Thảo chỉ nói có mấy lần Hiếu giận cá chém thớt. Tức chuyện gì là quay sang mắng người ta. ” – Nàng vỗ vỗ trán nói.

“Ừa. Thỉnh thoảng thì… cũng có” – Tôi cũng gật đầu thở dài, không thể để nàng tiếp tục trách cứ nữa, tôi quay sang hỏi luôn – “Lúc nãy Linh nói khi nào có chuyện buồn thì ra đây phải không? ”

“Ừm. ”

“Kể mình nghe được không? ”

“Cũng không có gì. Chẳng qua sau này nghĩ lại thì thấy chuyện đó cũng bình thường thôi, nhưng vào những lúc tâm trạng thì cũng hơi khó giải quyết. ”

“Nói rõ mình xem nào. ”

“Thì chẳng hạn như lúc trước có áp lực học tập chẳng hạn, rồi một số chuyện cũ nhưng mình không quên được… ”

“Áp lực học tập? Là sao? ”

“Năm lớp 9 mẹ mình cứ bắt lên cấp 3 phải thi vào bên Lê Hồng Phong để học. Nhưng mình không thích học trường chuyên nên mình có phản đối mẹ. Ba thì bênh mình nhưng mẹ mình vẫn không chịu, lúc đó mình rất khó chịu nhưng cũng không nói cho ai được. Thế là cứ học xong là mình lại ra đây đứng. ”

“Ủa vậy giờ Linh đang học Bùi Thị Xuân mà? ”

“Ừm, mình nghĩ thông suốt hết rồi về nói lại với mẹ. Rồi thêm có ba tác động vào thì mẹ cũng đồng ý thôi. ”

“Cũng mệt ha, mới lớp 9 mà đã… ”

“Rồi một số chuyện quá khứ, mình không biết nói với ai nên mình lại ra đây rồi nghĩ ngợi lung tung, cho đến khi cái cảm xúc đó dịu đi thì mình đi về. ”

“Sao không kể với Huy? ”

“Có chuyện kể được, có chuyện không. Mình biết chắc rằng khi mình nói ra, thì người buồn nhất không phải là mình mà là Huy kìa. ” – Nàng khẽ thở dài nói.

“Gì lằng nhằng vậy. ” – Tôi cau mày khó hiểu.

“Ủa chứ Hiếu thì sao, đang yên lành đang lành ở ngoài Bắc tự nhiên bị đưa vào trong này. Hiếu không thấy khó chịu à? ”

“Mình thi ở trường ngoài quê mà, sắp nhập học rồi thì đùng một cái mẹ mình kêu mình vào đây. Rồi cứ thế mình ù ù cạc cạc có biết gì đâu, vì lúc đó mẹ chuẩn bị hết rồi nhưng giấu nên mình cũng đành chịu. ” – Tôi nhún vai nói.

“Ừm, Hiếu cũng thích nghi môi trường nhanh đó chứ. ”

“Vậy giờ ngoài kia chỉ còn ba mẹ Hiếu à? ”

Tôi sầm mặt lại, cũng không trả lời câu hỏi của nàng mà chỉ lặng yên nhìn về phía trước.

“Sao thế? ” – Nàng thấy mặt tôi khó chịu, khẽ nhỏ giọng hỏi.

“Xin lỗi, chỉ vì… mình không muốn nhắc đến chuyện này thôi. ” – Tôi lạnh nhạt nói.

“Ừm. ” – Nàng cũng khẽ gật đầu. Rồi 2 chúng tôi lại yên lặng đứng cạnh nhau, cũng không ai nói gì nữa.

“Linh này. ”

“Hở? ”

“Linh có ghét ai đó bao giờ chưa? ”

“Ghét ai đó? ” – Nàng khẽ nhíu mày.

“Ừm, ý của mình là ghét mà không muốn gặp mặt một ai đó. ”

“Mình chỉ không thích một vài người thôi, chứ cũng không tới như Hiếu nói. ”

“Ừm. ”

“Sao vậy kìa? ”

“Không sao, chỉ là mình buột miệng thôi” – Tôi thở dài.

“Vậy Hiếu thì sao? Chắc là có nên Hiếu mới hỏi vậy à? ”

“Thôi đừng nói về cái này nữa. ” – Tôi khoát tay nói.

Miệng thì nói thế nhưng tôi càng nghĩ càng khó chịu, cái cảm giác mà tôi cố đè nén ngày này qua ngày khác nó lại trỗi dậy, chỉ chờ đợi như muốn bạo phát đến nơi. Nghĩ đến mẹ, nghĩ đến cuộc sống từ nhỏ đến giờ của mình. Tôi siết chặt nắm đấm, cả người cũng rung lên bần bật.

Quá khứ như những con sợi dây kẽm gai thắt chặt trong lòng, càng cố gỡ thì nó càng đâm sâu nhức nhối. Tôi nhớ bà trước khi mất từng nói với tôi – “Đừng bao giờ trở thành giống như con người đó, đừng làm mẹ cháu buồn”. Rồi nhớ đến những ánh mắt coi thường của một số người mỗi khi trong thấy tôi. Nhớ tới những buổi tối khi mẹ ôm tôi khóc trong căn nhà cấp bốn lụp xụp. Rồi bỗng nhiên nhớ tới cái khuôn mặt mà tôi nằm mơ cũng không muốn thấy. Càng lúc người tôi càng run dữ dội, từng sợi gân đỏ cũng nổi lên trong hốc mắt, móng tay đã in sâu vào lòng bàn tay tự bao giờ…

“Hiếu. ” – Đúng lúc này thì có bàn tay mềm mại khẽ năm lấy cổ tay tôi, tôi quay sang thì thấy nàng đang lo lắng nhìn tôi. Thấy khuôn mặt đó, tôi mới từ từ dịu bớt lại cái đầu đang sắp phát hỏa của mình.

“Mình xin lỗi, chỉ là thỉnh thoảng mình không kiềm chế được cảm xúc. ”

“Hiếu không sao chứ, mình thấy… ”

“Không có gì đâu. ” – Tôi khoát tay.

“Có gì khó chịu lắm à? ”

“Một số chuyện của quá khứ thôi”

“Kể cho mình được không, biết đâu sẽ giải tỏa được phần nào. ”

“Mình cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, rồi khi kể ra mình không biết sẽ giải tỏa được không hay là mình sẽ càng mất đi sự kiềm chế. Nếu lỡ như vậy… ” – Tôi quay sang nhìn nàng ái ngại.

“Chuyện đó khá quan trọng với Hiếu”

“Ừm”

“Hình như Hiếu bị ám ảnh bởi chuyện đó. ”

“Ám ảnh à? ” – Tôi mơ hồ nghĩ rồi cũng gật đầu – “Có thể cho là vậy? ”

“Nếu mình đoán không nhầm thì Hiếu chịu đựng chuyện này đã lâu rồi. ”

“Ừm. ” – Tôi lại gật đầu rồi bỗng nhiên thở dài – “Chịu đựng bao nhiêu lâu nhỉ? Hình như là cũng chục năm rồi, từ khi mình bắt đầu nhận thức được cuộc sống này nó không đẹp như những bức tranh mà mình vẫn hay nguệch ngoạc vẽ… Mà không phải, chính xác ra là từ ngày hôm đó”

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147