Mưa chiều

Phần 72
Phần 72

Nàng đang nhìn tôi đầy lo lắng khi thấy tôi như sắp phát hỏa tới nơi. Bàn tay nhỏ bé, mềm mại đang nắm cổ tay tôi cũng hơi siết chặt lại.

“Hiếu đừng như vậy nữa, mình… sợ lắm. ”

“Không sao đâu, mình khá hơn rồi. ” – Tôi vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng, rồi từ từ gạt ra.

“Ơ… ” – Nàng ngạc nhiên nhìn tôi.

“Haizzzz… ” – Tôi khẽ thở một hơi dài.

“Lần cuối cùng mà mình ở trong trại thái không thể kiềm chế cảm xúc như thế này, là hè năm lớp 8. ” – Tôi nhìn lên bầu trời thăm thẳm kia, trầm ngâm nói.

“Ừm. ”

“Lúc đó mình không biết làm như nào để có thể giải quyết tình trạng đó, thì bỗng nhiên… ”

“Bỗng nhiên sao… ”

“Có 3 thằng lớp 10 đến tìm mình gây sự. ”

“Rồi Hiếu sao? ”

“Một thằng bị mình bẻ gãy một cánh tay. Một thằng bị mình đánh ngất nằm ở đó, mình cũng không biết là nó nằm đó trong bao lâu. Còn thằng cầm đầu thì không bị nặng lắm, chỉ là nó không thể đánh tiếp được nữa. ”

“Hiếu… ” – Nàng bật thốt lên, đưa tay che miệng nhìn tôi.

“Sau trận đó, mình cũng cố lết về nhà rồi nằm bẹp ở nhà gần 1 tuần mới đứng dậy đi lại được. ” – Tôi cười khổ.

“Hiếu như vậy chắc mẹ Hiếu buồn lắm đó. ” – Nàng khẽ thở hắt ra một hơi rồi nhẹ nhàng nói.

“Vụ đó không phải ở quê mình, mà hình như… người kia không nói nên mẹ mình cũng không biết. ”

“Người kia… Vậy chứ lúc đó Hiếu ở đâu? ”

Tôi chỉ lắc đầu, cũng không nói gì nữa. Đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn vào bầu trời thăm thẳm kia. Ánh trăng bạc thê lương khẽ hắt xuống in bóng trên từng dòng nước đang lập lờ trôi, tôi lại khẽ thở dài – “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. ”

“Ui… ” – Đang thẫn thờ thì tôi giật mình khi thấy má mình có gì đó lạnh lẽo chạm vào.

“Hì. ” – Nàng cầm ly cafe cười nhẹ nhàng.

“Làm giật hết cả mình, có biết lạnh không hả? ” – Tôi lừ mắt lườm nàng.

“Lạnh hở, thế mình quăng đi nhé. ” – Nàng tủm tỉm cười.

“Ế đưa đây. ” – Tôi giật phăng cái ly cafe trên tay nàng – “Ủa mà cafe đâu ra thế? ”

“Mua chứ đâu trời, ông bị sao vậy ông? ” – Nàng đưa tay gõ nhẹ vào đâu tôi.

“Mua gì lệ vậy, mới vừa rồi Linh còn ở đây mà. ” – Tôi chưng hửng.

“Mới gì anh hai, anh đứng ngây người ra gần 15 phút rồi đó. ” – Nàng chán nản nói.

“Gì ghê vậy? ”

“Đã cảm thấy đỡ hơn chưa? ”

“Cũng bình thường rồi, cảm ơn Linh nhiều lắm. ”

“Mình có làm được gì đâu? ” – Nàng cau mày nói.

“Đâu cần làm gì mới được cảm ơn, mình nhìn thấy Linh thì mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Ừm… vậy là được rồi. ” – Tôi nhún vai.

“Cái gì cũng cảm ơn, có cần khách sáo vậy không? ”

“Khách sáo với chân thành khác xa nhau mà. ”

“Thế ý của Hiếu thì sao? ”

“Hỏi thừa, tất nhiên là chân thành rồi. ” – Tôi khoát tay, tuyên bố xanh rờn.

“Hihi. ” – Nàng che miệng bật cười.

“Nghe nhạc không? ” – Nàng khẽ lấy cái mp3 nhỏ trong chiếc túi nhỏ đeo bên hông ra rồi hỏi tôi.

“Ừa, bài gì thế? ”

“Nghe đi rồi về tìm nhé. ” – Nàng mỉm cười nói, rồi nhẹ nhàng đưa cho tôi một đầu headphone.

Bài mà nàng cho tôi nghe là một bản nhạc Hoa, cũng chính là bài mà khi nãy nàng khẽ hát. Tôi chỉ nhớ loáng thoáng là đã nghe ở đâu đó chứ không nhớ nổi chi tiết gì của bài này. Giai điệu nhẹ nhàng xuyên xuốt toàn bộ bài hát, phần điệp khúc mang khuynh hướng hơi u ám nhưng cũng rất thích hợp với khung cảnh hiện tại.

Tôi cứ chìm đắm vào giai điệu đó cho đến khi bài hết kết thúc mà vẫn… chưa biết được là đã nghe ở đâu.

“Hì, thấy sao? ” – Nàng mỉm cười hỏi.

“Chịu, không biết được. ” – Tôi thở dài.

“Biết gì? ”

“Thì không biết được là đã nghe ở đâu chứ chi. ” – Tôi nhún vai.

“Thế thì cứ nghĩ tiếp đi nhé. ” – Nàng khẽ cười.

“Linh đưa quách tên bài hát này cho mình đi, về down rồi nghe. Đánh đố chi mệt vậy? ” – Tôi nhíu mày nói.

“Không. Hiếu tìm được thì nghe, không thì thôi. ” – Ai dè đâu nàng gạt thẳng thừng.

“Hừ, cứ để đó. Chuyện cỏn con này tưởng đánh đố được bản thiếu à? ” – Tôi bĩu môi hừ nhẹ.

“Bản thiếu, haha. ” – Nàng trợn mắt nhìn tôi rồi bật cười.

“Cười gì hả tiểu nha đầu” – Tôi bị quê đâm ra gắt gỏng, khẽ nạt.

“Ai là tiểu nha đầu. ” – Nàng gắt lại, đưa tay lên rồi khẽ nhéo.

“Đau. ” – Tôi rú lên.

“Hừ, đáng đời. ”

“Vậy gọi tiểu oa nhi nhé, haha. ” – Tôi nói xong rồi phá ra cười.

“Không biết xấu hổ, bằng tuổi người ta mà dám gọi là tiểu oa nhi. ” – Nàng bĩu môi.

“Thế thì… ” – Tôi khẽ đảo mắt một vòng suy nghĩ, rồi đưa tay lên búng nhẹ vào trán nàng – “Tiểu ny tử. ”

Nàng u ám nhìn tôi rồi đưa tay xoa xoa cái trán, cũng… không phản đối mà chỉ hơi cúi đầu rồi mỉm cười nhẹ nhàng.

“Vậy mai Linh qua nữa nhé. ” – Lúc đưa nàng về thì tôi quay lại hỏi.

“Tập trung vào đường đi anh hai, quay đi đâu vậy! ” – Nàng vỗ nhẹ vào lưng tôi trách cứ.

“Rồi, yên tâm đi. Tay lái đẳng cắp thế giới Louis Armstrong ở đây, có gì mà phải sợ. ” – Tôi khoát tay.

“Thế có muốn người ta qua không mà rủ? ”

“Không muốn sao rủ, hỏi gì lạ vậy. ”

“Biết đâu ai đó hỏi xã giao thì sao? ”

“Haizzz, biết đâu ai đó không muốn qua nên mượn cớ bắt bẻ đây mà. ” – Tôi thở dài rồi bắt chước giọng điệu của nàng.

“Nói gì đấy? ” – Nàng nheo mắt hỏi.

“À thì… nói vu vơ thôi. ” – Tôi nhún vai đáp.

“Ừa thì mai qua. ” – Nàng bật cười.

“8H nhé. ”

“Ừa… ”

“Ủa mà nhà Linh ở đâu, sao lại xuống đây. ” – Tôi giật mình khi thấy bên đường là tiệm thuốc Nam hồi trước mà tôi mua thuốc cho bé Thảo, rồi vô tình gặp nàng.

“Hiếu đi xuống dưới nữa rồi quẹo, nhà mình bên Hải Thượng Lãn Ông. ”

“À ra thế. ” – Tôi gật gù.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147