Mưa chiều

Phần 14
Phần 14

Xuống đến nhà thì thấy bé Thảo đang xem tivi, nhìn thấy tôi xuống thì quay qua bĩu môi rồi tiếp tục xem tivi tiếp. Tôi thì lết vào bếp, thấy ba bé Thảo cũng đang vắt chanh, 2 người nhìn nhau cười khổ.

“Uống nước chanh hả, ngồi đi ba tiện tay làm luôn cho” – Ổng khoát tay.

“Dạ, qua con uống đến mấy giờ vậy ba” – Tôi hỏi.

“Ta cũng không nhớ, chỉ biết là ta đứng lên nghe điện thoại rồi quay lại thấy con ôm bình rượu nằm ngủ rồi” – Ổng vỗ vỗ trán nói.

Tôi toát cả mồ hôi, lại còn ôm bình rượu mà ngủ nữa. Rút cục hôm qua uống cỡ nào vậy. Sau khi nốc 1 hơi sạch li nước chanh, tôi lại tìm chè pha 1 ấm đặc rồi làm nửa ấm, chè đắng nghét làm suýt phun ra ngoài. Gắng gượng nuốt xuống rồi ngồi nghỉ xíu, cũng thấy đỡ mệt phần nào. Quay sang thì thấy ổng đang nhìn tôi cười cười.

“Giỏi, biết pha cả nước trà đặc để giải rượu, vậy mà nói không biết nhậu, hay cho một tiểu tử gian xảo”

“Dạ ngoài đó con thấy mấy bác nhà con uống say hay làm thế nên con học theo, chứ con biết nhậu đâu” – Tôi rụt cổ.

“Đàn ông con trai, biết nói là biết, không nói là không, cần gì phải lý sự này nọ” – Ổng nghiêm mặt nhìn tôi.

“Dạ, con nhớ”

“Ừ. Nói được thì phải làm được. Và nên nhớ suy nghĩ tất cả mọi thứ có thể phát sinh xảy ra, một khi đã làm tuyệt đối không hối hận, mặc kệ kết quả như nào. Ta biết cuộc sống trước đây của con khác xa những gì mà những đứa tuổi con có thể trải qua. Nhưng con còn phải học nhiều. Kiến thức trường lớp chỉ là thứ yếu, quan trọng hơn là cách sống, cách làm người như nào để không thẹn với bản tâm. Nhớ kỹ những gì ta nói, sau này chắc chắn con sẽ gặp phải”

“Dạ, con hiểu”

“Rồi, giờ ta phải đi có việc. Khi khác có dịp ta sẽ dạy con một vài điều” – Ổng gật gù rồi vỗ vai tôi – “Cố lên chàng trai, ta biết là con rất khá nhưng con vẫn thiếu nhiều thứ, từ từ mà nhận ra đi”

Tôi vâng dạ rối rít, đang thầm kêu khổ không biết ở đâu ra một bài giảng đạo trên trời rơi xuống này, cũng chỗ hiểu chỗ không. Mãi cho đến 5 năm sau thì tôi mới hiểu được hết những lời này. Vật vã đi lên phòng, đầu vẫn quay như chong chóng nhưng khá hơn lúc nãy, vắt tay lên trán nhớ lại những lời vừa nãy rồi nhanh chóng ném nó qua một bên mà tôi lăn ra ngủ.

Rồi cuộc sống vẫn tiếp tục, tháng 9 xong lại qua tháng 10. Tôi cũng đã dần làm quen được mọi thứ, từ bạn bè trên lớp cho đến lịch tự học, rồi đường phố một số quận nội thành. Mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo, chỉ duy nhất là…

“Trần Trung Hiếu lên bảng trả bài! ” – Dạ vâng, đó là giọng của thầy Phúc dạy Lý khi gọi tôi lên bảng trả bài.

“Em học bài chưa? ” – Thầy nhìn tôi hỏi.

“Dạ… rồi thầy… ”

“Vậy em nêu cho tôi khái niệm thế nào là chuyển động nhanh dần đều. ”

“Dạ, chuyển động nhanh dần đều là chuyển động… theo đường thẳng… ” – Tôi toát mồ hôi. Đêm qua mải ngồi làm bài tập Hóa nên vứt sách Lý sang một bên không ngó ngàng tới.

“Rồi sao nữa” – Thầy Phúc cau mày.

“Với tốc độ nhanh dần… cho đến khi… ”

“Đến khi làm sao”

“Đến khi… tốc độ đạt cực hạn và dừng lại” – Tôi đáp bừa.

“Hả” – Thầy nhìn tôi ngạc nhiên – “Sao lại như vậy”

“Bởi vì khi tốc độ đạt cực hạn có nghĩa là không tăng được nữa, vì thế nó dừng lại” – Lỡ đâm lao đành theo lao vậy, trong khi đó lưng áo tôi đã ướt sũng.

“Làm sao lại không tăng được nữa” – Thầy tiếp tục truy tới bến.

“Bởi vì tốc độ cực hạn có nghĩa là lớn nhất, mà lớn nhất thì sao tăng được nữa thầy”

“Oahahaha… ” – Cả lớp bò ra cười rũ rượi.

“Em không học bài ah” – Thầy nhìn tôi hỏi, mép giật giật đang cố nín cười.

“Dạ có… ơ dạ không” – Tôi cúi đầu nói.

“Giỏi cho một câu tốc độ cực hạn, về chỗ, 0 điểm. Tái phạm nữa là tôi mời phụ huynh” – Thầy phán cái độp.

Tôi ủ rũ về chỗ ngồi, ngang qua bé Thảo thấy đang nhìn tôi khó chịu, nhưng miệng vẫn đang mím cố nén cười.

Chán nản ngồi vào chỗ, mấy ông thần xung quanh lúc này vẫn đang hô hố cười.

“Mày là Einstein tái thế à ku, phán như thánh vậy” – Thằng Minh sau lưng hỏi.

“Thế cái búa, im mồm cho tao” – Tôi sầm mặt.

“Hahaha, mày nổi tiếng phát nữa rồi đó ku, sau vụ ông thầy chủ nhiệm chọc quê mày, giờ là vụ này” – Thằng Hưng cũng chêm vào.

“Dẹp nha, tao bực à! ” – Tôi cau có đáp.

Dạ vâng, Vật Lý là thế, còn Anh văn thì.

“Trần Trung Hiếu lên bảng làm bài” – Cô Tú lật sổ điểm ra gọi.

Tôi chán nản đi lên, lúc sau lại chán nản đi xuống sau khi ăn điểm 2, cùng với câu nói.

“Mất kiến thức căn bản trầm trọng, tính từ mà viết sau danh từ à, rồi thì hiện tại đơn mà cậu viết nguyên cái động từ bất quy tắc vào là sao, viết xong còn thêm – ed – nữa. Cán sự lớp chú ý bạn này nhé”

Thế đấy, 2 cơn ác mộng của tôi bắt đầu. Bù vào đó Toán và Hóa thì điểm cao chót vót, cũng giúp tôi nguôi ngoai phần nào.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147