Mưa chiều

Phần 95
Phần 95

“Thứ nhất, đừng gọi ông ấy là ba mình. Thứ hai, trước kia mẹ mình là vợ của ông ấy, nhưng giờ ông ấy có 2 người con. Một đứa lớn hơn mình hai tuổi, một đứa nhỏ hơn mình một tuổi. Linh nghĩ xem, có gì khó xử ở đây. ”

“Ơ… Mình không biết. ”

“Chuyện này cũng chẳng có gì, chẳng qua là có liên quan đến người lớn nên mình cũng không tiện nói. ”

“Ừa, vậy nay Hiếu gặp… ông ấy rồi có chuyện gì không? ”

“Cũng không có gì, ông ấy hỏi han vớ vẩn vài câu. Mình cũng trả lời cho có. Rồi ông ấy kêu Tết mình lên Ban Mê, lúc đầu mình không chịu. Nhưng ông ấy nói nghỉ có 2 tuần mà lặn lội ra Bắc vài ngày xong lại vào lại thì mất thời gian lại không giải quyết được gì. Ở đây cũng không được vì ít ra đây không phải là nhà mình. Rồi ông ấy nói mẹ mình cũng đồng ý rồi nên mình đành gật đầu. ”

“Mà mình thấy hai người đi lâu lắm mà. ”

“Thì cứ ngồi im thôi, thỉnh thoảng ông ấy quay qua hỏi đôi ba câu thì mình trả lời. ” – Tôi nhún vai.

“Vậy chừng nào Hiếu lên Ban Mê. ”

“Không biết, nghe đâu đi oto mất có 7 8 tiếng là tới rồi. Cũng khá gần nên không lo gì cả. ”

“Nghỉ xong Hiếu về liền à? ”

“Chắc không, về đó cũng chán chết. Chắc cận Tết mới về, xem như nào có thể qua mùng 3 4 gì đó xuống luôn cho lành. ”

“Nếu về đó mà chán quá thì… cứ gọi điện cho mình. ” – Nàng cắn răng nói.

“Ừm. ” – Tôi gật đầu, rồi với tay lấy bao thuốc đang vứt lăn lóc nằm ở một góc.

“Lại hút thuốc. ” – Nàng khẽ cau mày.

Tôi cũng chỉ nhún vai, không nói gì.

“Cho mình một điếu. ” – Nàng nhin qua tôi mỉm cười.

“Ta kháo. ” – Tôi trợn mắt nhìn nàng, thầm nghĩ có phải mình nghe nhầm không đây. Điếu thuốc trên tay cũng bất giác rơi xuống.

“Linh… ” – Tôi ngạc nhiên cực độ nhìn sang nàng, không lẽ nàng… cũng hút thuốc.

“Hì, mình đùa thôi. ” – Thấy tôi đang trợn mắt ra, nàng bật cười.

“Vậy mà làm mình hết hồn. ” – Tôi cười khổ.

Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, tay khẽ vuốt mái tóc. Một cơn gió cuốn theo chút mùi hương ôn nhu thổi tới, tôi liếc sang nàng. Thấy nàng đang khẽ lắc lư đầu, những sợi tóc tơ khẽ phất phơ trên trán, bị những cơn gió thổi qua lộ ra một đôi mắt u buồn, môi cười nhẹ nhàng như có như không. Mặc dù khung cảnh đó đối với tôi có dụ hoặc rất lớn, nhưng tôi cũng phải đành nhìn qua chỗ khác mà không dám dừng ánh mắt quá lâu trên người nàng.

“Thôi đi xuống đi. ” – Tôi cong tay búng điếu thuốc bay sang mái nhà hàng xóm rồi với chai nước đưa lên miệng uống.

“Ừa. ” – Nàng gật đầu, nhìn qua tôi rồi khẽ đưa tay lên chọc vào hông.

“Phụt. ” – Tôi phun ra một ngụm nước, hắt ướt cả khoảng sân thượng nhỏ trước mặt, đồng thời cúi người xuống ho như quạ kêu.

“Hihi. ” – Nàng che miệng cười.

“Đùa gì ác vậy? ” – Tôi cau có nhìn sang nàng.

“Ai kêu xả rác bừa bãi, hì hì. ” – Nàng cười khúc khích.

Tôi buồn bực đứng dậy thu dọn mớ đồ lỉnh kỉnh, đi ngang qua bao cát thì co giò đạp một đạp rồi lếch thếch xuống dưới nhà.

“Thôi mình về đây. ” – Tiếng nàng đi đằng sau tôi khẽ vang lên.

“Ủa về sớm vậy? ”

“Sớm gì nữa, sắp 9 rưỡi rồi kìa. ”

“Ế lẹ vậy, đợi tí mình đưa Linh về. ”

“Thôi không cần đâu, mình tự về được rồi. Hiếu lo ăn uống rồi tắm rửa đi, còn học bài nữa. Chiều giờ về đã làm được gì đâu. ” – Nàng nhăn mặt nói.

“Tí về ăn cũng được, cùng lắm thì học trễ tí thôi. ”

“Không được, ở nhà là ở nhà. ” – Nàng đanh mặt nạt.

Tôi co rụt người, hiếm khi nào thấy nàng có thái độ như vậy – “Thì thôi, làm gì mà dữ vậy? ”

“Mới vậy có gì đâu, lúc chiều còn có người quát mình kia. ”

“Xin lỗi rồi mà. ”

“Thì cũng có ai nói gì đâu. Để mình xuống chào hai bác rồi về luôn. ”

“Ừm, mình xuống mở cổng cho. ”

Đi ra ngoài trước mở cổng đợi nàng, liếc vào trong nhà thấy nàng đang nói chuyện gì đó với mẹ Hòa. Tôi nhàm chán ngắt một cái mầm trúc gần đó cho vào miệng ngậm, vắt tay qua sau gáy thẫn thờ nhìn lên bầu trời.

“Mình về nhé. ”

Tôi sực tỉnh, nhìn sang nàng rồi gật đầu – “Bye. ”

“Sáng mai thi xong nhớ về luôn nha, Anh văn Hiếu cũng khá ổn, ôn thêm xíu nữa là tốt rồi đó. ”

“Ừm, trời tối rồi nên đi về cẩn thận đó. ”

“Ừa, mình về đây. ” – Nàng dắt xe đi qua trước mặt tôi, trước khi đi nàng nói một câu xong cũng không quay lại nhìn tôi mà nhẹ nhàng lên xe rồi từ từ đạp xe chầm chậm về – “Mỗi cái tên mà mỗi người mang theo đều gắn theo đó một duyên phận. Người còn, duyên phận liền còn. Hiếu cũng không cần chấp nhặt quá chuyện đó làm gì. ”

Tôi thẫn thờ nhìn nàng đang chầm chậm rời xa, mái tóc khẽ bay đằng sau. Từng con gió lạnh thổi tới khiến tôi cảm giác được bóng lưng của nàng cô độc, đơn bạc tới thê lương, đau lòng. Tôi cứ mãi dõi theo cho đến khi bóng hình nàng dần lẩn khuất sau khúc cua, bất giác thở dài một hơi rồi tôi cũng đóng cổng rồi đi vào nhà.

Hai ngày sau thì cũng không có chuyện gì xảy ra. Thi cử ngon lành cành đào, Lý thì tôi nhắm cũng trên 7. 5. Thi xong thì nán lại trò chuyện với em Thùy tầm 10 phút thì tôi cáo từ đi về. Sau chuyện nhập nhằng hôm vừa rồi thì tôi và em ấy càng trở nên quấn quýt, Linh cũng chỉ kèm thêm cho tôi buổi chiều, còn tối thì nàng đi về để cho tôi có thời gian mà ôn lại bài môn hôm sau thi. Nên cứ tối đến thì tôi ngồi gác chân lên bàn học, quyển đề cương thì tôi để trên mặt bàn, trên bụng là sheet nhạc bài tương tư khúc mà nàng đưa, một tay cầm sáo, còn tay thì bấm điện thoại nhắn tin với Thùy. Cuộc sống vui vẻ vô cùng.

“Nếu chiều Hiếu không làm quá ẩu thì cũng được trên 7 đấy. ” – Sau khi dò một lượt tờ bài làm của tôi, nàng đặt cây bút xuống rồi nhẹ nhàng nói.

“Vậy là ngon rồi. ” – Tôi gật gù.

“Đấy là mình đoán thế thôi, cũng đừng có chủ quan quá đấy. ”

“Ừm, à đúng rồi. Chủ nhật mấy giờ thì mình qua đón Linh? ”

“Tầm 6h Hiếu qua được rồi, lên sớm chứ không đến tối là đông lắm. ”

“Ừm. ”

Thứ 7 là đi với em Thùy, chủ nhật là đi với nàng. Thầm thở dài một hơi, tôi nghĩ thầm – “Có lẽ… cũng sắp đến lúc rồi… ”

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147