Mưa chiều

Phần 100
Phần 100

Sáng với chiều hôm sau, tôi ôm cây sáo ở lì trong phòng mà dượt nốt bản Tương Tư khúc. Mấy cái bài nhạc cổ của Trung Hoa thì nốt nhạc khá đơn giản, nhưng muốn cho hay thì cần hơi dài để ngân với thêm các kỹ thuật để nghe không quá đơn điệu. Thu tạm vào cái máy tính rồi nghe thử, đến khi vừa ý thì tôi gật gù, liếc nhìn thì cũng đã gần 3h. Tôi đứng dậy vươn vai mở cửa phòng, kết thúc một ngày tu luyện. Sau đó ôm con ếch Keroppi đi sang phòng bé Thảo tặng cho nó.

“Ơ… ” – Con bé ngạc nhiên nhìn con ếch xanh lè trước mặt.

“Tặng em, Noel mà. ” – Tôi đẩy con ếch vào người nó cười cười.

“Em xin, hì hì. ” – Nó cười tươi tỉnh, ôm con ếch để ngay ngắn lên đầu giường.

“Đi với anh ra chợ một lát. ” – Tôi gác hai tay ra sau gáy nhàn nhạt nói.

“Giờ ra chợ làm gì? ”

“Đi mua hoa. ” – Tôi nói xong cũng không để nó nói thêm gì mà về phòng lấy ví với mặc tạm cái áo vào.

“Anh tính mua hoa gì? ” – Ra đến chợ, Thảo khẽ níu lấy tay tôi hỏi.

“Anh cũng không biết, ra xem có gì đẹp thì mua. ” – Tôi nhún vai.

“Hay mua hoa hồng. ” – Nó chỉ vào cái xô đựng hoa rồi hỏi.

Tôi gãi gãi cằm, hoa hồng thường dành cho tình nhân mới mua để tăng thêm phần lãng mạn, với lại tôi cứ thấy nó sến sến thế nào đó, nên dứt khoát là lắc đầu.

“Có hoa phong lan riêng kìa. ” – Nó chỉ tay về hướng khác nói.

“Màu tím. ” – Tôi nhíu mày.

“Màu tím thì sao, màu tím là thủy chung đấy. ” – Thảo khúc khích cười.

Màu tím theo tiếng Hoa có nghĩa là “Tử sắc”, mà “Tử” đồng nghĩa với… chết. Không biết nàng có tin vào mấy cái này không, tôi thì không nhưng dù gì cũng phải đề phòng trước, nên dứt khoát lắc đầu cho lành.

“Người gì mà khó tính y như ông già. ” – Thảo bĩu môi.

Nhưng nhìn dáo dác xung quanh, cũng chẳng có gì hấp dẫn. Tôi chán nản đi ra khỏi chợ, đang dự định phi qua bên gần nhà thằng Đức xem có không. Nhưng vừa ra đến đầu chợ thì thấy một ông lão đang đạp chiếc xích lô, trên đó lố nhố đủ loại phong lan. Có vài loại khá đẹp, nếu đêm về rồi làm dây treo treo nó lên cũng khá ổn. Thế là tôi dừng lại hỏi ngay.

“Phong lan bao nhiêu vậy 1 chậu vậy ông? ”

“10 Ngàn cháu ơi. ” – Ông lão tươi cười nói.

“Bao nhiêu cơ ạ? ” – Tôi trố mắt ngạc nhiên, dường như không tin vào tai mình. Vì đa số ở đây phong lan đã nở hết rồi, vậy mà 10 ngàn thì khác gì cho không.

“10 Ngàn. ” – Ông lão vẫn không để ý đến thái độ của tôi mà tươi cười nói.

Tôi khẽ đảo tròng mắt một vòng, nếu cắt hoa ra cắm vào mô hình cái xe đẩy kia thì cũng tầm 4 5 chậu là vừa. Cộng thêm một ít hoa nhỏ nhỏ trang trí nữa là vừa đẹp. Gật gù với ý kiến đó, tôi chọn ra 5 chậu rồi thanh toán, sau đó cười rách cả miệng đi về.

Về đến nhà, cầm kéo ra đám cây cảnh cắt lấy vài bông râm bụt trắng, với thêm vài bông hoa hải đường. Lọ mọ gỡ đống hoa nhựa trên mô hình cái xe kéo, sau đó nhẹ nhàng cắm phong lan vào. Hoa màu hồng thì ở vòng ngoài, vòng trong là hoa trắng. Xen kẽ đó là một vài loại khác mà tôi mua về, cuối cùng là thêm ít lá bao bọc xung quanh cái xe. Thầm tặc lưỡi tự thưởng cho mình vài lời khen ngợi, tôi khoái trá để cái mô hình lên trên bàn rồi lết xuống dưới nhà.

Rút kinh nghiệm hôm qua đi tới tối mịt mới về, đói không thể tả. Thế là tôi nhắn tin cho nàng ăn gì trước ở nhà đi không tí về lại đói, xong rồi tôi cũng tót xuống dưới nhà ăn cơm nguội. Đang đứng chống hông ngó chằm chằm vào cái lò vi sóng đợi thức ăn nóng thì bé Thảo cũng mò xuống bếp.

“Anh ăn sớm thế? ”

“Ừm ăn sớm tí còn đi, chứ không lại như hôm qua về đói rã cả họng ra mệt lắm. ” – Tôi nhún vai.

“Bận quá ha, nay đi với người nọ, mai đi với người kia. ” – Nó bĩu môi nói.

“Rút cục em mò vào đây để xía xói anh à? ”

“Hì, em đùa thôi. ” – Nó ôm lấy cánh tay tôi cười hì hì.

“Lại tính nhờ vả gì à? ” – Tôi cau mày hỏi.

“Tí anh đi với Linh rồi có chở Linh về không? ”

“Có, không lẽ để người ta đi bộ về. ” – Tôi trợn mắt nói.

“Thế tí về anh qua Nguyễn Tri Phương mua chè Thái cho em nhé. ” – Nó lay lay cánh tay tôi cười toe toét.

“Lại chè. ” – Vừa nghe thấy chè là đầu tôi lớn như cái đấu – “Suốt ngày chè với bánh mì, em không chán à? ”

“Không, hì. Nhớ đấy, anh mà quên là em nghỉ chơi với anh. ” – Nó nói xong chạy tót lên trên nhà.

Hôm qua mặc áo sơ mi, kết quả là mướt mồ hôi ở trên quận 1. Vậy nên giờ tôi quyết định áo phông cho nó vuông, lại lôi cái màu huyền thoại là màu đen ra, sửa soạn qua một lượt sau đó cầm cây sáo dợt lại 1 lần. Ổn thỏa đâu đó tôi tháo hai nửa cây sáo ra quăng vào cặp rồi đeo lên vai, không quên xách theo hộp quà mang ra ngoài cho người ta gói.

Gần 6h, tôi đứng ngay chỗ ngã 4 quen thuộc, tay xoay xoay cái điện thoại chờ đợi sau khi gọi điện thông báo cho nàng. Chỉ lát sau, tôi cũng thấy nàng đi ra, ngay lập tức tôi ngẩn người ra nhìn. Một người con gái tú lệ. Váy trắng qua đầu gối, áo trắng khẽ ôm lấy dáng người mảnh mai, có đôi chút hao gầy. Môi khẽ mỉm cười như có như không. Tóc dài thẳng buông thả tự do, nàng bước đi chầm chậm mang theo chút khuynh hướng phiêu diêu, gió khẽ thổi lay động mái tóc càng thạo thêm sự quyến rũ xen lẫn một chút cảm giác lười biếng. Đợi cho nàng đến bên cạnh, một mùi hương ôn nhu quen thuộc cuốn đến khiến tôi có cảm giác nhẹ nhàng. Miệng tôi khẽ thốt lên làm nàng giật mình.

“Cô cô… ”

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147