Mưa chiều

Phần 86
Phần 86

“Mà Giáng sinh trong này có gì vui không nhỉ? ” – Sau khi nốc thêm một chén trà rồi tôi hỏi nàng.

“Người ta đổ qua xóm Đạo bên quận 8 tham quan, hoặc không thì lên trên quận 1 đi dạo. Còn vui hay không thì mình không biết, vì mình chưa có đi bao giờ. Chỉ biết là hôm đó nếu muốn đi thì phải đi sớm, chứ không hồi sau thì đường đông lắm. ” – Tay nàng nhẹ nhàng xoay tròn cái ly trà rồi khẽ cười.

“Trên quận 1 có gì vui? ” – Tôi gãi cằm suy nghĩ rồi hỏi tiếp.

“Người ta trang trí đèn sáng bên đường Lê Lợi, Nguyễn Huệ rồi dọc đường Đồng Khởi lên đến khu nhờ thờ Đức Bà đó, đẹp lắm”

“Chỉ có đèn thôi hả? ”

“Bữa đó đi khác biết, hì. ”

“Ừm thế lên quận 1 xem thử xem như nào, chứ bên xóm Đạo thì Hiếu cũng không ham lắm. ” – Tôi nhún vai.

“Vậy Giáng sinh ở ngoài Hiếu thì có gì? ”

“Chả có gì cả, ở chỗ Hiếu cũng không có nhà thờ, mà hình như là không ai theo Đạo luôn. Với lại mùa này ở ngoài đó thì chỉ có rúc trong nhà mà ôm chậu than sưởi cho ấm thôi, chứ ai dư hơi đâu mà mò ra đường. ” – Tôi cười khổ.

“Ngoài đó lạnh vậy à? ”

“Ừm, năm 1998 thì rét khủng bố nhất. Đặt nguyên thau nước ở ngoài trời rồi để qua đêm, sáng hôm sau nó đóng băng luôn cả cái thau. ”

“Vậy có tuyết không? ”

“Không, tuyết thì ở trên Sapa có, mà cũng năm có năm không. Chỗ mình thì chỉ có sương muối rồi rét mướt thôi. ”

“Vậy chắc ở nhà suốt nhỉ? ”

“Cũng gần như thế. Đi học xong thì về chùm trăn ngủ, còn không thì nhóm bếp than rồi sưởi. Ở nhà nhiều quá chán thì chạy lăng xăng quanh hàng xóm một hồi rồi cũng về lại nhà thôi. Nói chung là chán lắm. ”

“Vậy chứ giờ vào đây thì sao? ” – Nàng nhìn tôi tủm tỉm.

Tôi liếc qua cũng biết là nàng lại trêu chọc mình rồi, tôi cũng cười cười – “Giai nhân đối diện, hương trà tiếng nhạc, vậy còn muốn gì hơn nữa. ”

“Học Anh văn mà Hiếu cũng lanh được vậy thì tốt rồi. ” – Nàng khẽ lườm.

“Thôi đừng có nói tới cái này nữa, đau đầu lắm. ” – Tôi tắt ngay nụ cười rồi bất lực thở dài.

“Mai Hiếu thi môn gì? ”

“Sáng thi Văn, chiều thi Sử. Toàn mấy môn củ chuối. ”

“Toàn môn học bài ha, học hết chưa đó? ” – Nàng nheo mắt hỏi.

“Đủ để điểm không quá thấp là được rồi, mình cũng không đủ kiên nhẫn mà tụng hết cái đề cương đâu. ” – Tôi khoát tay.

“Học hành vậy mà giờ còn đi chơi. ” – Nàng nhìn tôi tỏ vẻ không hài lòng.

“Ôi bỏ qua đi, mấy môn này điểm thấp hay cao thì cũng có sao đâu. Mình cũng không rảnh rỗi để mà chạy theo mấy cái danh hiệu như người ta. ” – Tôi nhún vai.

“Hừ, đồ cứng đầu. ”

“Bình thường thôi, đừng khen quá làm mình ngại. ” – Tôi phẩy phẩy tay rồi cười toe toét.

“Vậy sáng mai Hiếu thi đến mấy giờ thì xong? ”

“Hình như đề 120 phút, tầm 9 rưỡi là xong. ”

“Ừa, vậy cho Hiếu thời gian la cà, đúng 10 giờ là phải có mặt ở nhà đó. ”

“Gì ghê vậy, bình thường đi từ trường về đến nhà cũng 20 phút rồi. ”

“Thì cho thêm 10 phút la cà còn gì. Về trễ sau 10h là lần sau mình không tới nữa. ” – Nàng lừ mắt nhìn tôi rồi chốt xuống tử lệnh.

“Ừa thì 10h, làm gì mà cứ như vợ quản… ”

“Hở? ” – Nàng giật mình.

“… ”

“… ”

“Mình… ” – Mãi lúc sau tôi mới ấp úng nói.

“Hiếu đừng nói nữa. ” – Nàng không nhìn tôi mà chỉ trả lời nhàn nhạt.

“Ơ… ”

“Thôi giờ về được rồi, không nhà xa lát hồi lại về trễ đấy. ”

“Ừm cũng được. ”

2 Đứa xuống dưới tính tiền, nàng lại khăng khăng nhất nhất rằng chia đôi tiền. Rồi tôi chở nàng về, lúc đầu thì nàng vẫn còn thoáng ngập ngừng vì câu hớ miệng của tôi ban nãy, nhưng lúc sau tôi mở miệng nói liên hồi nên nàng cũng tiếp chuyện lại. Rồi mọi thứ lại bình yên như chưa có gì xảy ra.

“Ủa Hiếu… ” – Nàng khẽ đập tưng tôi rồi gọi.

“Gì thế? ”

“Hiếu có quên gì không? ”

“Quên gì là quên gì? ” – Tôi cau mày thắc mắc.

“Nãy Thảo dặn gì mà giờ Hiếu quên rồi à? ”

“Ế… ” – Tôi giật mình nhìn lại bên đường, thấy vị trí hiện tại là đang gần đường Trần Bình Trọng. Mà con em trời đánh kia nó lại nhờ mua chè bên Nguyễn Trãi. Cực chẳng đành, tôi lại chán nản quay đầu xe vòng lại lên Nguyễn Biểu rồi đâm sang Nguyễn Trãi.

“Người gì mà đãng trí, mới dặn lúc này mà giờ quên rồi. ”

“Tại Linh chứ ai? ” – Tôi gân cổ lên nói.

“Sao lại tại mình? ”

“Thì tại… Linh đàn hay quá làm mình quên mất lời con bé đó dặn. ”

“Hứ, lại linh tinh. ” – Nàng khẽ đưa tay lên hông tôi.

“Ế đừng có nhéo, đang chạy xe. ” – Tôi giật mình là thất thanh.

“Ai thèm vào mà nhéo, hừ. ” – Nàng ngúng nguẩy nguýt dài, làm tôi suýt nữa thì cười phá ra.

Danh sách chương (147 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147