Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 70
Phần 70

Lại nói Cổ Tự Đạo mặt âm trầm quay trở lại thư phòng, Trần Kiên gắng gượng theo ở phía sau:

– Là thuộc hạ vô năng, để cho thích khách trà trộn vào uy hiếp công tử.
– Nơi đây thủ vệ sâm nghiêm, như thế nào mà nha đầu kia xông vào được?

Cổ Tự Đạo cả giận nói.

Trần Kiên cười khổ nói:

– Thuộc hạ đến bây giờ cũng không biết chuyện gì xảy ra…

Tống Thanh Thư tim đập mạnh, lo lắng bọn họ tiếp tục trao đổi tìm nguyên do, Cổ Tự Đạo lão hồ ly kia sẽ nhìn ra cái gì, gấp gáp nói:

– Kỳ thật đều là do con sắc mê tâm khiếu, nhìn thấy nữ nhân kia xinh đẹp, liền lặng lẽ đem nàng vào bên trong phòng, ai biết là dẫn sói vào nhà.

Cổ Tự Đạo lập tức vỗ bàn một cái:

– Nhanh như vậy vết sẹo đã quên đau rồi sao? Vừa rồi tại trong hoàng cung đã làm xuống chuyện như vậy, trong chớp mắt lại thói cũ nảy mầm…

Tống Thanh Thư ngượng ngập, cúi đầu không nói một lời.

– Được rồi… về sau ta muốn chửi mắng ngươi, chỉ sợ sẽ không còn có cơ hội nữa…

Cổ Tự Đạo thở dài một hơi.

Cổ Tự Đạo tức giận xong rồi đến ca thán, hướng Trần Kiên phất tay:

– Trên người của ngươi có thương tích, đi xuống trước hảo hảo điều dưỡng đi.

Trần Kiên lúc này đã nhanh đứng không yên, chỉ dựa vào nghị lực tại đau đớn chèo chống lấy, nghe được lão nói như được đại xá:

– Đa tạ lão gia.

Cổ Tự Đạo gật đầu, chờ hạ nhân đóng kỹ cửa, lão mới nói ra:

– Cô cô của ngươi bởi vì chuyện trong hậu cung do ngươi gây ra, hôm nay đã bị đày vào lãnh cung rồi.
– A…

Tống Thanh Thư giật mình nói, kỳ thật cùng dự đoán trước của hắn cũng không sai biệt lắm.

– A… a… cái gì a, nếu không phải ngươi là nhi tử độc nhất của ta, ta thật muốn đánh chết ngươi rồi…

Cổ Tự Đạo thường ngày tuyệt sẽ không thất thố như thế, thật sự là sự tình hôm nay làm cho lão bị sứt đầu mẻ trán.

– Đây cũng đả là kết quả tốt nhất rồi, nếu nàng là phi tử bình thường, thì hoàng thượng đã ban thưởng cho nàng dải lụa trắng tự sát chết rồi.

Tức giận mắng vài tiếng, Cổ Tự Đạo tâm tình dần dần bình phục xuống, dừng ở Tống Thanh Thư…

– Về phần của ngươi…
– Con làm sao vậy?

Tống Thanh Thư nhìn thấy đối phương thần sắc ngưng trọng, chẳng lẽ sự tình đã phát triển ngoài ý liệu của mình rồi…

– Ta vận dụng tất cả quan hệ muốn bảo trụ cho ngươi, nhưng lần này ngươi đã phạm vào sai lầm lớn…

Nói qua nói lại, Cổ Tự Đạo lại muốn mắng hắn, bất quá nghĩ lại là có người từ sau lưng giở trò quỷ, thật sự cũng trách không được hắn, đành phải tiếp tục nói…

– Hơn nữa Vạn Sĩ Tiết, Hàn Thác Trụ hai người tại trước mặt hoàng thượng châm ngòi thổi gió, hoàng thượng đã mấy lần động sát cơ, ta hao tâm tổn trí hết sức mới bảo trụ được cái mạng của ngươi, bất quá tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, triều đình quyết định phái ngươi đi cùng quận chúa Triệu Mẫn quay về Mông Cổ, hướng đến đại hãn của Mông Cổ giải thích về chuyện bội ước lúc trước, dẹp loạn lửa giận của bọn họ.

Tống Thanh Thư giật mình:

– Chỉ làm sứ giả mà thôi, tựa hồ không có gì lớn đó a.
– Ngươi biết cái gì…

Cổ Tự Đạo nổi giận mắng…

– Bề ngoài biểu hiện ra là là sứ giả, trên thực tế là đi làm con tin, hai năm qua Mông Cổ mặc dù bận phải tây chinh, thế nhưng là sau này sớm muộn gì cũng chuyển hướng về phía nam, một khi Mông Cổ cùng Đại Tống khai chiến, ngươi sẽ là người đầu tiên bị mang ra tế cờ…

Nghe Cổ Tự Đạo miêu tả, Tống Thanh Thư cũng hiểu được, chuyện đi sứ Mông Cổ là chuyện cửu tử nhất sinh, khó trách Vạn Sĩ Tiết cùng Hàn Thác Trụ cũng đồng ý với phương án này, bất quá so với lập tức xử trảm cũng tốt hơn nhiều, vì vậy Cổ Tự Đạo cũng chỉ đành phải tiếp nhận.

Gặp Tống Thanh Thư mặt không biểu lộ gì, Cổ Tự Đạo lại cho rằng do hắn quá sợ hãi, nên nói:

– Bất quá ngươi cũng không cần quá sợ hãi, ta đương nhiên sẽ không ngồi yên nhìn ngươi xảy ra chuyện, yên tâm đi, đến lúc đó ta sẽ an bài.

Tống Thanh Thư trong lòng khẽ động, hỏi dò:

– Không biết phụ thân sẽ an bài như thế nào?

Nếu sớm biết rõ kế hoạch của lão, thì mình cũng tốt làm đối sách tương ứng.

Nào ngờ Cổ Tự Đạo tức giận trừng mắt:

– Hừ, ngươi thành sự thì không có, bại sự lại có dư, nói cho ngươi biết lại càng phát sinh thêm khó khăn trắc trở, tự mình biết có chuyện này là được rồi, còn lại không cần hỏi nhiều.
– Um…

Dù sao Tống Thanh Thư cũng biết, Cổ Bảo Ngọc tại trước mặt Cổ Tự Đạo liền giống như chuột thấy mèo vậy, nếu hắn cứ hỏi tới, khó tránh khỏi khiến người hoài nghi.

– Ngươi quay trở về bảo Tập Nhân giúp ngươi chỉnh đốn đồ vật đi, ngày mai sẽ cùng sứ đoàn Mông Cổ rời đi.

Cổ Tự Đạo vuốt vuốt huyệt Thái Dương…

– Đến lúc đó, ngươi đến cáo biệt mẫu thân mà thôi, về phần lão thái thái chỗ đó thì đừng đi, lão nhân gia tuổi tác đã cao, miễn cho gặp phải kinh hãi.
– Ngày mai sẽ đi…

Tống Thanh Thư trong lòng lại nở hoa, còn ước gì ngay trong đêm nay liền rời đi…

– Bởi vì cái gọi là đêm dài lắm mộng, nếu là thời gian càng kéo dài, thì quỷ mới biết Vạn Sĩ Tiết, Hàn Thác Trụ bọn họ lại sẽ bày ra cái gì độc kế, vạn nhất hoàng thượng cải biến tâm ý, đến lúc đó ngươi muốn rời đi, thì cũng đi không được nữa.

Cổ Tự Đạo nói, kỳ thật nếu hoàng đế thật sự động sát tâm, lão cũng có biện pháp đem Cổ Bảo Ngọc tống xuất khỏi thành, bất quá làm như vậy cũng sẽ trực tiếp quét sạch mặt mũi hoàng gia, thời gian sau thì Cổ gia liền sẽ gặp khó khăn. Hôm nay để cho hắn lấy danh nghĩa đi sứ Mông Cổ ly khai, khắp nơi mặt mũi cũng tốt xem một chút…

Dù sao đến Mông Cổ làm con tin cũng có thể nói là tỏa ra nguy hiểm đến tính mạng vì là triều đình tận trung, đủ để ngăn chặn miệng lưỡi văn võ cả triều.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198