Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 150
Phần 150

– Không nghĩ tới các hạ rõ ràng còn là một kẻ si tình, thà rằng bị thương cũng phải cứu Trần Viên Viên.

Hoàng Thường ngoài miệng tuy rằng ngữ khí thưởng thức, nhưng lại không có ngừng lại, tiếp tục thừa thắng xông lên tấn công.

Không muốn nhìn mẫu thân lại tiếp tục lại bị Hoàng Thường một quyền đánh trúng nữa, A Kha đanh sợ run, một chốc lát này kịp phản ứng, thay vào đó vô cùng phẫn nộ, cũng không biết lấy ra đâu ra dũng khí giang ra hai tay ngăn ở phía trước Hoàng Thường…

– Không được làm hại mẫu thân của ta.
– Nương nương…

Mắt thấy Hoàng Thường công kích sắp rơi vào trên thân A Kha, cách đó không xa thị vệ nhao nhao kinh hô.

Hoàng Thường nhướng mày, trước mắt nữ nhân này dù sao cũng là sủng phi của hoàng đế, trong lòng của lão do dự, trên tay cũng liền chậm lại tốc độ.

Tống Thanh Thư thừa dịp cơ hội này, ôm Trần Viên Viên phá khai cửa sổ, rất nhanh liền biến mất ở trong tầm mắt mọi người.

– Đuổi theo…

Một đám thị vệ trường đao rút ra khỏi cùng liền theo xông ra ngoài, Hoàng Thường thân hình lại không có động, lão và Tống Thanh Thư giao thủ mấy lần, biết rõ lấy khinh công của đối phương, nếu như hắn đã giành được tiên cơ, thì bây giờ nhất định là không đuổi kịp, nếu là ở bình nguyên rộng rãi, thì còn có thể lợi dụng địa hình, hắn lại có thương tích bên người đuổi theo thì có thể được, nhưng trong hoàng cung địa hình phức tạp, khắp nơi đối phương đều có cách bỏ qua lão…

Lắc đầu, Hoàng Thường quay người đi về hướng phía góc tường, thân người đang sắp dần dần biến mất trong bóng đêm, A Kha chợt chạy đến trước mặt lão ngăn cản lại, cho dù nàng sợ hãi có chút phát run, A Kha vẫn quật cường mà nói:

– Ngươi tại sao muốn giết mẫu thân của ta…

Hoàng Thường lạnh lùng đáp:

– Ta không phải muốn giết mẫu thân ngươi, mà là muốn lưu lại người kia.
– Nhưng nếu như người kia không xuất thủ cứu giúp thì mẫu thân ta đã mất mạng rồi…

A Kha tuy rằng không phải là cái gì cao thủ, tuy nhiên cũng nhìn ra được một quyền kia của Hoàng Thường không có chút nào lưu tình, nếu không có Tống Thanh Thư thay mẫu thân hóa giải hơn phân nửa kình lực, hiện tại mẫu tử nàng chỉ sợ đã trời nam đất bắc rồi.

– Vậy thì cũng là tốt, ta thay cho Đại Tống diệt trừ một hồng nhan họa thủy.

Hoàng Thường trong giọng nói bình thản, dường như không có một cảm giác gì.

– Hồng nhan họa thủy?

A Kha thì thầm tự nói, trong lúc này không có kịp phản ứng.

– Đỗng khốc lục quân câu cảo tố, trùng quan nhất nộ vi hồng nhan, một Trần Viên Viên năm đó làm hại luân hãm vào thiết kỵ dị tộc, một nữ nhân như vậy, lưu lại tại trong hoàng cung thì không phải là chi phúc của Đại Tống.

Hoàng Thường lưu lại những lời này, ánh sáng lóe lên, rất nhanh liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

A Kha đứng tại n chỗ, tức giận toàn thân phát run:

– Các ngươi những nam nhân không có bổn sự, lại đem toàn bộ trách nhiệm đều đổ lên trên người một nữ nhân…

Nàng thân là nữ nhi của Trần Viên Viên, từ nhỏ đến lớn nghe qua không ít các loại ngôn luận, cho dù trong lòng nàng không cho là đúng, có thể bởi vì cái gọi là nước chảy đá cũng mòn, đây là do tất cả mọi người đều cùng chung quan điểm, nàng cũng vô lực phản bác.

Nghĩ đến mình rời xa nơi chôn rau cắt rốn, đi xa ngoài ngàn dặm đến Nam Tống, vì nghiệp lớn của phụ vương nên phải gả cho một người mà mình không thích, duy nhất được vui mừng chính là trên đường đi có mẫu thân theo bồi bạn, nhưng hôm nay người duy nhất mà nàng dựa vào cũng muốn rời nàng mà đi, A Kha càng nghĩ càng là thương tâm, không khỏi nước mắt chảy dài khóc lên.

– Ngươi đừng quá thương tâm, mẫu thân ngươi chắc có lẽ không có việc gì đâu.

Lý Nguyên Chỉ đi tới nhẹ giọng an ủi, nàng cho dù không thích A Kha cùng Trần Viên Viên, thế nhưng vừa rồi Hoàng Thường đả thương tình lang của mình, vậy là cùng chung mối thù, nàng đột nhiên cảm thấy được A Kha cũng không có đáng ghét như vậy. Huống chi vừa rồi Tống Thanh Thư bị thương, trong thời khắc nguy cơ may mắn nhờ có A Kha cản lại, làm cho tình lang có cơ hội thoát thân, bây giờ chứng kiến A Kha thương tâm như vậy, nàng nhịn không được nên tới an ủi.

– Làm sao ngươi biết mẫu thân ta không có việc gì?

A Kha dường như bắt được cây cỏ cứu mạng, trong nháy mắt ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp chứa đựng nước mắt chờ mong nhìn Lý Nguyên Chỉ.

– Ách…

Lý Nguyên Chỉ nghĩ thầm ta cũng không thể nói với ngươi, Tống đại ca bản tính thương hương tiếc ngọc, nếu để cho Trần Viên Viên có việc gì mới là lạ, đành phải đáp…

– Vừa rồi người nọ thà là mình bị thương, cũng muốn cứu Tịch Tĩnh tán nhân, thời điểm rời đi còn mang theo nàng, chỉ sợ sẽ là lo lắng nếu để nàng ở tại chỗ này, sẽ gặp phải độc thủ của lão U Linh kia…

Lý Nguyên Chỉ cũng không biết Hoàng Thường là ai, liền dùng biệt danh thay thế, dù sao Hoàng Thường thân người đều ẩn giấu ở bên trong áo choàng, nhìn xem hoàn toàn giống như quỷ u linh vậy.

– Hắn thật sự sẽ không làm thương tổn mẫu thân sao?

A Kha thì thầm tự nói, nàng lại nghĩ đến đêm đó hắn đối với mẫu tử mình làm ra cái chuyện như vậy, nhưng hôm nay hết lần này tới lần khác lại cứu mẫu thân, nàng trong lúc nhất thời không biết nên hận hắn hay là nên cảm kích…

Lại nói Tống Thanh Thư ôm Trần Viên Viên tại trong hoàng cung trái tránh quẹo phải, rất nhanh liền bỏ rơi đám truy binh, bởi vì lãnh cung dù sao cũng yên lặng, hắn một đường quay lại trở về nơi ở của Lý Nguyên Chỉ.

– Oa…

Vừa đem Trần Viên Viên để lên trên giường, Tống Thanh Thư liền phun ra một ngụm máu tươi, hắn bị Phục Ma Quyền của Hoàng Thường gây nên thương tích, lại một đường chạy vội, làm nặng thêm thương thế, cũng chưa kịp điều tức, dẫn đến khí huyết bị kích động, đến lúc hơi chút an định lại, liền nhịn không được nữa phun ra một miệng tụ huyết.

Hoàng Thường một kích toàn lực thì hạng gì rất cao minh, may mắn Tống Thanh Thư có thần công hộ thể, hơn nữa vừa rồi tiếp đã có chuẩn bị, cho nên mới không có bị không nghịch chuyển trọng thương, bất quá vẫn là cần phải lập tức điều tức.

Ngồi xếp bằng ở trên giường, nội tức vận chuyển mấy chu thiên, Tống Thanh Thư rốt cuộc duy trì xong khí tức, nếu là nửa năm trước kia, đã bị tổn thương như vậy, có lẽ phải điều tức đến mười ngày hoặc nửa tháng, tu vi mới có thể trở lại bình thường…

Bỗng nhiên trong lòng khẽ động, Tống Thanh Thư mở mắt, chỉ thấy Trần Viên Viên rút ra trâm cài trên đầu, giãy giụa bò tới, dùng dầu trâm cài bén nhọn chống ghim tại trên cổ hắn, sắc mặt tái nhợt vô cùng.

Tống Thanh Thư nhướng mày:

– Phu nhân làm cái gì vậy?

Trần Viên Viên cắn cắn bờ môi:

– Ngươi hủy đi danh tiết trong sạch của ta, trước khi chết ta cũng muốn kéo ngươi cùng đồng quy vu tận.

Tống Thanh Thư cười lên:

– Tại hạ nào nào có làm bẩn trong sạch của phu nhân đâu, từ đầu tới đuôi tại hạ cũng không hề đụng chạm tới trên thân của phu nhân…
– Nói hươu nói vượn…

Trần Viên Viên không có chút huyết sắc nào, hai má phút chốc hiện lên một tia đỏ mặt khác thường…

– Ngươi nếu không có đụng chạm vào thân ta, thì làm gì… trong miệng của ta đều là cái loại đồ vật bẩn kia…
– Cái gì đồ vật bẩn a?

Tống Thanh Thư biết mà còn hỏi.

Ngươi Trần Viên Viên mắt phượng dựng lên, nhịn không được nữa lửa giận, trong tay cái trâm dùng sức hướng cổ của hắn đâm xuống, ngay lập tức Trần Viên Viên cảm thấy bàn tay tê rần, trâm cài đâu rút cuộc đã bay đến trên cây cột cắm vào, phần đuôi cái trâm vẫn còn rung động, biểu hiện ra ngón tay đối phương nhẹ nhàng bắn ra công lực bực nào.

Trâm cài rời tay, Trần Viên Viên lập tức mất trọng tâm, thân người mềm nhũn té úp xuống, bất quá lại không có ngã sấp xuống sàn nhà cứng rắn, ngược lại lâm vào một bàn tay ấm áp giữ lấy.

– Phu nhân cẩn thận một chút, nếu dập đầu chảy máu một bậc khuynh quốc khuynh thành như vậy, thì trên đời này cũng có không biết bao nhiêu nam nhân phải thở dài thương xót đấy…

Tống Thanh Thư khẽ cười nói.

– Lỗ mãng đồ vô sỉ…

Trần Viên Viên trong lòng ấn tượng đối với Tống Thanh Thư lần nữa hạ thấp đến băng điểm, vừa tức vừa vội đẩy hắn ra…

– Ngươi không được đụng chạm vào ta.
– Qủa thực không muốn tại hạ đụng chạm vào sao?

Tống Thanh Thư tươi cười mang theo một mùi vị kỳ dị.

– Đương nhiên…

Trần Viên Viên vốn là đang bị tổn thương khí nhược, khí tức lập tức nóng nảy hơn vài ba phần.

– Được rồi…

Tống Thanh Thư trong nháy mắt thu hồi hai tay, Trần Viên Viên trọng thương vô lực, vừa rồi nhờ hắn đỡ lấy mới đứng vững thân hình, biến cố bất thình lình này, làm cho trong nháy mắt lần nữa mất đi trọng tâm, thoáng cái té úp vào trên thân của hắn, trùng hợp chính là nàng bởi vì úp mặt hướng dưới, nên khuôn mặt liền đã ngã tới giữa hai chân của Tống Thanh Thư.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198