Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 120
Phần 120

Nghe được Tống Thanh Thư nói, Trình Anh xấu hổ giận dữ gần chết, đồng thời trong lòng có một loại mất mát không hiểu, nàng kỳ thật lúc trước đối với Tống Thanh Thư có ấn tượng không tệ lắm, không chỉ có nhân vật có tiếng trong thiên hạ, võ công cực cao, khí chất lại xuất chúng, hắn còn có thể kiên nhẫn trị liệu cái chân tổn thương của Lục Vô Song, nhưng bây giờ trong lòng nàng, đối phương chỉ là một tên dâm tặc vô sỉ hạ lưu.

– Ngủ chung giường?

Trình Dao Già cũng bị hù nhảy dựng, nghĩ thầm mình cùng hắn xem như là cũng thôi không nói, còn đường muội là nữ nhi gia thanh bạch, lại làm sao lại có thể cùng hắn…

Nhìn thấy thần thái hai nàng, Tống Thanh Thư liền biết các nàng đang nghĩ hắn ám muội, phiền muộn nói:

– Các người nghĩ cái gì vậy, chỉ là để cho Trình cô nương ở lại chỗ này ngủ qua một đêm thôi mà, đối với nàng ta cũng sẽ không làm cái gì. Bởi vì qua một đêm này, cho dù là nàng có đi mật báo, đến lúc đó người nhất định sẽ hỏi nàng chuyện đã thấy qua, khi ấy sự tình nàng cùng chúng ta cùng giường chung gối cũng không thể giấu giếm, xong việc thì ai sẽ tin tưởng nàng còn là trong sạch chi thân?
– Ngươi thật là ác độc…

Trình Anh lập tức tay chân lạnh buốt, thông minh như nàng lập tức nghĩ thông suốt quan hệ lợi hại trong đó, cho dù trên thực tế Tống Thanh Thư đêm nay không có đối với mình làm ra cái gì, nhưng chuyện này nếu lộ ra bên ngoài, người khác nhất định sẽ hoài nghi, với các loại lời đồn đãi nhảm thì nàng coi như là thanh danh trong sạch cũng toàn bộ bị hủy.

Tống Thanh Thư nhàn nhạt nói…

– Đây không phải là là ngoan độc, mà là tại hạ không muốn bị người khác khống chế mà thôi, còn nếu quả thật là ngoan độc, chẳng phải là tại hạ chỉ cần gian dâm với Trình cô nương thì mọi chuyện liền đơn giản rồi sao?

Trình Anh im lặng, biết rõ đúng như lời hắn nói, đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, chỉ sợ mình cũng rất khó vì một câu đồng ý sẽ im lặng của đối phương, mà đơn giản tin tưởng hoàn toàn…

– Trình cô nương cứ yên tâm đi, tại hạ sẽ không vô lễ với cô nương, cứ coi như ngủ ở chỗ này qua một giấc thì tốt rồi, ngày mai tỉnh lại chuyện gì cũng xem như là không có.

Tống Thanh Thư nói xong liền muốn điểm huyệt ngủ của nàng.

– Dừng tay…

Trình Anh nóng nảy.

Tống Thanh Thư khẽ giật mình, chần chừ nhìn qua nàng.

– Không được điểm huyệt đạo của ta, ta muốn bảo trì thanh tỉnh, bằng không thì làm sao biết được ngươi thừa dịp ta ngủ sau đó thì…

Trình Anh dừng một chút, sắc mặt trở nên ửng hồng, tiếp tục nói…

– Khinh bạc ta…
– Um… tại hạ hiểu được sự lo lắng này của cô nương…

Tống Thanh Thư vẻ mặt cổ quái…

– Bất quá… nếu tại hạ tiếp tục cùng với đường tỷ của cô nương thân mật, cô nương vẫn còn thanh tỉnh ở một bên thì sao đây?

Trình Dao Già kinh hô một tiếng, khuôn mặt đỏ lên như trái ớt chin, nàng lén lút cùng một chỗ với Tống Thanh Thư đã quá lớn mật rồi, chuyện này nếu mà còn… làm tại trước mặt Trình Anh, nghĩ đến cảnh tượng này thật sự là hận không thể có một cái lỗ chui vào.

– Không, ta nhất định phải thanh tỉnh.

Nếu là chuyện khác, Trình Anh có lẽ đã đáp ứng đối phương rồi, thế nhưng việc này liên quan đến sự trong sạch của mình, nàng làm sao dám phớt lờ qua loa được chứ, mặc dù biết đường tỷ sẽ không hại mình, nhưng mà cũng rõ ràng lấy tính tình nhu nhược của đường tỷ, nếu Tống Thanh Thư đối với mình muốn làm cái gì, hơn phân nửa thì Trình Dao Già cũng không ngăn cản lại được, Trình Anh cũng không muốn mình trong giấc mộng mơ hồ lại bị thất thân theo cách như vậy…

– Cũng được, cô nương đã nói như vậy thì tùy cô nương vậy, bất quá đến lúc đó cô nương đừng có hối hận đấy.

Tống Thanh Thư cản lại Trình Dao Già đừng có tiếp tục khuyên ngăn Trình Anh, liền ôm Trình Dao Già hướng giữa giường lăn vào bên trong.

– Này… còn có đường muội còn ở bên cạnh…

Trình Dao Già vội vàng đỏ mặt đẩy hắn ra.

Tống Thanh Thư cười cười:

– Không cần lo lắng, dù sao nàng nhìn không tới.

Trình Anh lúc này nằm thẳng tại cạnh ngoài trên giường, lại bị điểm huyệt đạo nằm im không nhúc nhích, chính xác nhìn không tới tình huống của bên này.

Trình Dao Già kinh hô một tiếng, cũng không biết nàng bị hắn chạm trúng chỗ nào, trong thanh âm mang theo cầu khẩn:

– Thế nhưng nàng vẫn nghe được a.

Tống Thanh Thư tiến đến bên tai nàng nhỏ giọng nói ra:

– Vậy phu nhân cố chịu đựng đừng phát ra âm thanh là được…

Trình Dao Già bên tai bị nhiệt khí của hắn thổi trúng trong lòng rung động, còn không có kịp phản ứng, đối phương đã nặng nề áp xuống dưới, cây côn thịt của hắn đã lại tiếp tục xâm nhập vào bên dưới đường hang ngập nước của nàng làm cho toàn thân nàng run lên, lại không dám lên tiếng, đành phải nhẹ nhàng đấm đấm vào lồng ngực hắn định bày ra kháng nghị, thì quy đầu côn thịt đã chà xát đến tận hoa tâm nàng rồi…

Cũng không biết qua bao lâu, một bên Trình Anh đỏ bừng cả khuôn mặt, dây khắc này trong long nàng đã cuống quýt hối hận, sớm biết chuyện như thế này thì mình không nên dứt khoát muốn thanh tỉnh đấy. Cho dù Trình Dao Già tận lực đè nén thanh âm, nhưng đêm dài vắng người lại đang cùng trên một cái giường, Trình Anh há lại sẽ nghe không được những tiếng rên rỉ cuồng loạn kia sao?

Nữ nhân kiều mị thực cốt tiếng um um, nam nhân ồ ồ hơi thở, còn có tiếng động hai thân thể quấn quýt si mê va chạm, nương theo lấy ván giường chập chờn rung rung, Trình Anh mặc dù một cô nương, nhưng cũng đã tình cờ xem được cung xuân đồ tại trong Lục phủ, trong đầu có thể rõ ràng hiện lên những hình ảnh phát sinh, mặt đỏ tới mang tai đồng thời, thể cốt cũng mềm nhũn ra.

Trình Anh chỉ cảm thấy trong bụng có một đoàn hỏa đang thiêu đốt, cháy sạch toàn thân nàng rất khó chịu, tựa hồ phải có một loại phát tiết mới chịu được rồi, chưa bao giờ gần qua nam sắc, cho nên thân thể độ mẫn cảm của nàng rất nhạy cảm, cho nên khi thời khắc Trình Dao Già thở dốc liên tục lúc đến cao trào, nàng cũng cảm thấy một loại kích thích mất hồn trong nháy mắt đánh úp, thầm nghĩ cũng mong cho bị Tống Thanh Thư hung hăng dung cây côn thịt xâm nhập thân thể của mình.

Đột nhiên, nàng lại cảm thấy đến từ nơi ẩn mật kia truyền đến một hồi mát lạnh, mang theo một loại dinh dính ẩm ướt, đó là cái gì, nàng đương nhiên là tinh tường, mình đã kìm lòng không được phát tiết, như vậy thời điểm nếu quả thật cùng hắn thân mật, sẽ là cái cảm giác đến mức độ nào đây…

Lúc này Trình Dao Già ngay sau đó khoái cảm đã đến giống như thủy triều đánh úp, cũng nhịn không được nữa, hai tay ôm eo Tống Thanh Thư, thân thể yêu kiều vặn vẹo, nghênh hợp với động tác của hắn…

Chỉ trong chốc lát, Trình Dao Già lập tức khoái cảm như nước thủy triều nổ tung, thân thể yêu kiều một hồi run rẩy, có loại cảm giác sắp phun trào, nàng trong khoái hoạt cực đoan một tiếng thật dài rên rỉ…

Tống Thanh Thư cũng cảm thấy quy đầu bị một loại cọ rửa thoải mái cổ vũ, liền động tác xông pha mạnh hơn, ở trong nhục động Trình Dao Già, côn thịt càng phát ra nóng bỏng, nhịn không được toàn thân tê dại xót ngứa, song lưng của nàng cong lên, trong mũi phát ra tiếng ngâm rung động tâm hồn, từng làn âm tinh ấm áp liền dâng lên trào ra, âm động đem côn thịt của hắn tầng tầng vây quanh, đã bị loại kích thích này, Tống Thanh Thư cũng nhịn không được nữa hổ rống một tiếng, từng going dương tinh phóng xuất ra, tận tình xuất tại sâu trong hoa tâm của Trình Dao Già…

Ngay lập tức Trình Anh kia cũng bị kích thích từng đợt rồi lại từng đợt truyền đến tê dại y hệt chảy khắp toàn thân, theo trên thân truyền xuống phía dưới hạ thể, thẳng xuyên qua thân dưới ở chỗ sâu trong, kích thích đến sâu trong hoa tâm mẫn cảm non nớt, âm hạch cũng từng đợt co rút, xinh đẹp thẹn thùng, thanh thuần tú lệ Trình Anh không tự chủ được yêu kiều:

– Um… ui…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198