Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 192
Phần 192

Chứng kiến tình cảnh trước mắt, Sử Tương Vân có vẻ không đành lòng:

– Chúng ta làm như vậy có chút quá… tàn nhẫn với hắn hay không?

Nàng tuy rằng cũng không phải là người trong giang hồ, thế nhưng là cũng hiểu rõ nội lực của một người đối với những người tập võ thì cỡ nào trọng yếu, nàng dù sao cũng là một cô nương vô ưu vô lo, trong lòng cũng không có thiếu tình tiết anh hùng, chẳng thà đem Tống Thanh Thư giết chết, cũng không muốn làm nhục hắn như vậy…

– Tàn nhẫn sao?

Vệ Nhược Lan khóe miệng cong lên…

– Mạnh được yếu thua vốn chính là trong giang hồ chí lý, nếu là chúng ta rơi vào trong tay hắn kết cục cũng không tốt đâu. Huống chi võ công của hắn rất cao, nếu không phế bỏ tu vi của hắn, thì cũng không thể an tâm.

Gặp vị hôn phu của mình chủ ý đã định, Sử Tương Vân há to miệng, cuối cùng vẫn không nói gì thêm.

Lại một lát sau, phát giác được trong cơ thể Tống Thanh Thư nội lực đã rỗng tuếch, Vệ Nhược Lan lúc này mới hài lòng buông lỏng tay ra:

– Quả nhiên nội lực hùng hậu rất tốt, từ nay về sau, lấy tu vi công lực của Kim Xà vương, chỉ sợ trong giang hồ này không ai là đối thủ của ta, hặc… hặc…

Nhìn xem vị hôn phu thanh mai trúc mã của mình bỗng nhiên trở nên có chút lạ lẫm, Sử Tương Vân nhăn đôi mi thanh tú, bất quá lại rất nhanh nở ra, dù sao nàng cũng hy vọng vị hôn phu càng ngày càng lợi hại.

Tống Thanh Thư cố ý làm ra một bộ bộ dáng yếu ớt, nhưng trong lòng thì âm thầm cười lạnh.

– Đi thôi, dẫn hắn đi đến Cái Bang.

Vệ Nhược Lan lúc này tự tin chưa từng có, đừng nói là đi đến Cái Bang, bây giờ chính là đi đến Hoa Sơn luận kiếm, hắn một chút áp lực cũng đều không có, rất nhanh Vệ Nhược Lan tìm đến một chiếc xe ngựa với người đánh xe, đem Tống Thanh Thư ném nằm ở trong góc thùng xe, hắn thì cùng Sử Tương Vân ngồi ở đối diện nói chuyện phiếm…

Những năm qua Vệ Nhược Lan trong lòng nặng nề bởi vì chuyện đại sự này khó như lên trời, một mực ép tới hắn không thở nổi, thẳng cho tới hôm nay hấp thụ được công lực Tống Thanh Thư, lại nghĩ đến lần này đi đến Cái Bang, đã thấy đại sự chỉ sợ thành công một nửa, hắn không khỏi hào khí bừng bừng phấn chấn.

Trong lòng khối cự thạch thoáng cái rơi xuống đất, hắn mới chú ý tới chuyện lâu nay mình xem nhẹ, chỉ thấy Sử Tương Vân mắt hạnh má đào, da thịt trong trắng lộ hồng, đôi bầu vú theo hơi thở run run chập chùng trước mắt, đang tình ý nhìn mình, Vệ Nhược Lan trong lòng khẽ động, nhịn không được ôm lấy nàng hướng đến bờ môi kiều diễm ướt át hôn tới.

Hai người bờ môi quấn quýt cuốn lấy, chốc sau một tay của Vệ Nhược Lan để lên bụng dưới của Sử Tương Vân, bàn tay duỗi vào bên trong, mắt thấy các đầu ngón tay chạm đến dây lưng cái tiểu nội khố, thì Sử Tương Vân liền đưa tay không cho hắn tiếp tục tiến tới, hai gò má đỏ đến lửa thiêu, thanh âm nhỏ như ruồi muỗi:

– Vệ ca ca… muội sớm đã… sớm đã là người của ca ca, bất quá dù sao trước mặt của hắn, cũng không nên…

Lời nói này đứt quãng, Sử Tương Vân xấu hổ đỏ bừng…

Tống Thanh Thư thờ ơ lạnh nhạt khi nhìn thấy cảnh tượng mà Vệ Nhược Lan giở trò trêu ngươi trước mắt mình, cũng là biết được bọn họ đã là phu phụ, nhưng vì chưa chính thức bái đường thành thân, nên bề ngoài vẫn phải gọi là tình lang, hôn phu. Hắn nhịn không được trong cười lên, chỉ là một thoáng vừa rồi Vệ Nhược Lan giở vạt áo của Sử Tương Vân lên, làn da trắng nõn đỏ hồng, dọc từ lỗ rún có một hàng lông tơ chạy dài xuống phía dưới đúng là tràn đầy ma mị, Vệ Nhược Lan giở trò như một giả tiểu tử vậy…

Dù sao Sử Di Viễn cũng đã âm thầm đem nhi nữ gả cho hắn rồi, hơn nữa Sử Tương Vân đối với hắn cũng có mối tình thắm thiết, trên thực chất thì giữa bọn họ đã là phu phụ thân mật cùng chung giường chiếu, đây chẳng qua là trêu chọc một Tống Thanh Thư sắp chết mà thôi…

Nhìn xem nàng khuôn mặt xinh đẹp đã đỏ ửng động tình, Vệ Nhược Lan bàn tay lại muốn động, nhưng vội vàng đè xuống trong lòng ý niệm, nói ra:

– Trôi qua sự tình hôm nay, ta sẽ cầu nhạc phụ đại nhân sớm ngày để cho chúng ta làm lễ thành gia lập thất, để muội có danh xưng chính thức ở bên ngoài là thê tử của ta…

Sử Tương Vân vừa đỏ mặt phun nói:

– Phụ thân muội… còn không nhất định đem muội gả cho ca ca đâu…

Vệ Nhược Lan cười hắc hắc:

– Không gả cho ta thì còn có thể gả cho người nào, trong khi muội đã chung giường với ta rồi…

Nhìn qua hai người thân mật đùa giỡn, Tống Thanh Thư mỉm cười, biểu lộ trở nên có chút nghiền ngẫm.

Cũng không biết trải qua bao lâu, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại, chỉ thấy bên ngoài truyền đến một tiếng gầm lên:

– Người đến người phương nào, lại dám xông vào tổng đàn Cái Bang?

Vệ Nhược Lan cùng Sử Tương Vân mang theo Tống Thanh Thư xuống xe, đối với đệ tử Cái Bang ngăn ở trước xe nói ra:

– Chúng ta là đến để cầu kiến Sử bang chủ đấy.

Tên khất cái kia cười lạnh nói:

– Bang chủ thân phận hạng gì, há để cho ngươi nói muốn gặp thì gặp…

Sử Tương Vân giận dữ:

– Cùng hắn nói lời vô dụng làm gì, cứ đi vào là được, xem ai dám ngăn cản chúng ta.

Nghe được nàng nói, lập tức có một đám đệ tử Cái Bang cầm lấy vũ khí đi tới, mơ hồ đem bọn họ vây vào giữa.

Vệ Nhược Lan ngăn lại Sử Tương Vân, lên tiếng:

– Chúng ta là bằng hữu của Sử bang chủ, vị cô nương này là tỷ tỷ của Sử bang chủ, mong rằng huynh đài đi vào thông truyền một tiếng, Sử bang chủ nhất định sẽ hội kiến chúng ta đấy.

Tống Thanh Thư nhướng mày, nghĩ thầm Sử Hòa Long thành danh giang hồ mấy chục năm, Sử Tương Vân tuổi còn trẻ thế thì tại sao có thể là tỷ tỷ của Sử Hòa Long? Bất quá hắn phản ứng cũng nhanh, lập tức nhớ tới Sử Hòa Long năm đó tu luyện Hàng Long Thập Bát Chưởng bị tẩu hỏa nhập ma, về sau lại chết ở trong tay Thành Côn, hiện nay vị trí bang chủ Cái Bang – Giang Nam hẳn là nữ nhi của hắn, Sử Hồng Thạch mới đúng, lúc trước trên đại hội đồ sư cũng đã từng gặp qua một lần.

Tống Thanh Thư mạch suy nghĩ càng lúc càng rõ ràng, Sử Hồng Thạch, Sử Tương Vân… Không nghĩ tới Sử Di Viễn thân là quan lớn triều đình, trên thực tế đã âm thầm khống chế Cái Bang một đại phái như vậy! Hắn không thể không bội phục những người này trong triều đình Nam Tống rồi, quả nhiên không hổ là có tiếng là đại gian thần, từng bước từng bước trong giang hồ đều có quân cờ bí ẩn.

Vạn Sĩ Tiết, Trương Tuấn có Trung Nghĩa Quân, Kinh Châu Vạn Môn, Cổ Tự Đạo thì Hiệp Khách Đảo, hôm nay Sử Di Viễn cũng cùng Cái Bang có quan hệ mập mờ… Nếu nói bọn hắn không có mưu đồ gì, chỉ sợ liền ngay cả hài tử cũng đều không tin tưởng được.

Khó trách lúc trước Sử Tương Vân cố ý tại trong tửu điếm khiêu khích đệ tử Cái Bang, chỉ sợ sẽ là vì muốn thừa cơ tiến vào Cái Bang, mình lại là cứu nàng, trên thực tế là hỏng mất chuyện tốt của nàng, khó trách nàng không chỉ có không cảm tạ, ngược lại còn là tức giận.

Bất quá Tống Thanh Thư trong lòng rất nhanh lại dâng lên nghi hoặc mặt khác, nếu như Sử Tương Vân là tỷ tỷ của Sử Hồng Thạch, vậy thì chỉ cần thông truyền một tiếng thì không tốt hơn sao, tại sao lại phải chọn tình huống phức tạp như vậy đây?

Những đệ tử Cái Bang nghe được thân phận của Sử Tương Vân, nhìn nàng vài lần, tên cầm đầu cả giận nói:

– Nói bậy nói bạ, vị cô nương này làn da trắng nõn, lại xinh đẹp như thế này, bang chủ của chúng ta thì… thì… uy nghiêm trang trọng, tại sao lại có thể là tỷ muội của nàng!

Một bên nói qua, liền âm thầm nháy mắt ra dấu cho một tên thủ hạ, người nọ ngầm hiểu, lặng lẽ rời đi chạy lên núi mật báo.

Tống Thanh Thư nghe được thì mỉm cười, hình dạng Sử Hồng Thạch hắn có thể nói ký ức hãy còn mới mẻ, tướng mạo xấu xí, lỗ mũi thì hướng lên trời, miệng rộng, lộ ra hai răng cửa to, hình dáng hung ác…

Cũng khó cho tên đệ tử Cái Bang, không thể nói thẳng bang chủ nhà mình xấu xí, chỉ có thể dùng lời nói uy nghiêm trang trọng loại này, cũng là thật là có chút điểm mới.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198