Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 48
Phần 48

Trong một gian phòng ở Hồng Tụ viện, một công tử làn da trắng nõn đẩy ra một góc cửa sổ, nhìn xuống phía ngoài oanh oanh yến yến, nhíu mày.

So với nam tử bình thường mà nói, thân hình của hắn nhỏ nhắn xinh xắn vài phần, thế nhưng là trước ngực lại có chút to hơn nam tử bình thường…

Hắn bỗng nhiên mở miệng, thanh âm nhưng là mềm mại vô cùng:

– Chỉ Nhược, hắn đi lâu như vậy mà chưa có quay về, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Một công tử khác tuấn tú đang ngồi ở cách đó không xa nhìn chằm chằm vào bộ ngực của hắn, nghĩ thầm “Sau khi sinh ra hài tử, bâu vú trở nên lớn như vậy sao? Đã dùng mảnh lụa bó ngực lại mà dấu vẫn không che giấu được…”

Nghe được lời của đối phương, công tử tuấn tú vội vàng dời ánh mắt:

– Yên tâm đi, hắn sóng to gió lớn cái gì mà chưa có trải qua, chỉ là một cái Cổ phủ mà thôi, không làm khó được hắn đâu…

Trong phòng hai người dĩ nhiên đó là Chu Chỉ Nhược cùng Thích Phương, các nàng được Trương Tam, Lý Tứ dàn xếp đưa đến một chỗ nhà dân, Chu Chỉ Nhược thừa dịp thủ vệ không phòng bị, mang theo Thích Phương liền bỏ trốn mất dạng, người Hiệp Khách đảo không có ngờ tới hai nữ nhân nhu nhược này lại là võ lâm cao thủ, đến khi kịp phản ứng, thì đâu còn có thấy bóng dáng hai nàng.

An toàn đào thoát, Chu Chỉ Nhược liền dẫn Thích Phương đến nơi ước định Hồng Tụ viện để chờ Tống Thanh Thư đến tụ hợp, thế nhưng hai nàng là nữ nhân xinh đẹp mà lại đi đến thanh lâu không khỏi dễ làm người khác chú ý, vì vậy hai nàng liền giả nam trang trà trộn tiến vào.

Thích Phương đó giờ làm gì mà đến qua loại địa phương này, Chu Chỉ Nhược cũng như thế, bất quá nàng dù sao cũng là giang hồ nhi nữ, hơn nữa thời gian qua ở bên trong Bạch Liên giáo, tiếp xúc với đám tam giáo cửu lưu không ít, vì vậy so với Thích Phương thì vẫn trấn định hơn nhiều lắm, ra vào giao tiếp trong Hồng Tụ viện đều là do nàng ra mặt.

Hai nàng đương nhiên sẽ không lại gọi các cô nương bên trong thanh lâu đến tương bồi, lão bảo vốn âm thầm bất mãn, bất quá một thỏi bạc lớn của Chu Chỉ Nhược đưa cho khiến cho lão bảo ngậm miệng, lập tức an bài một gian phòng lớn an tĩnh cho hai nàng.

Hai nàng ở chỗ này đã đợi chờ đợi mấy canh giờ, Tống Thanh Thư vẫn không có dấu hiệu xuất hiện, Thích Phương liền có chút đứng ngồi không yên.

– Thích tỷ tỷ tựa hồ rất nóng lòng?

Chu Chỉ Nhược cũng chú ý tới Thích Phương so với như thường ngày xao động vài phần.

Thích Phương cắn bờ môi, lúc này mới âm u nói ra:

– Ta đang lo lắng cho Tâm Thái.

Chu Chỉ Nhược cùng nàng ở chung những ngày qua, đương nhiên biết rõ Tâm Thái là nữ nhi của nàng.

– Đã nhiều ngày trôi qua lâu như vậy rồi, Vạn gia có thể đã cho là ta chết rồi, Tâm Thái nếu là không nhìn thấy được ta, chỉ sợ trong lòng nó sẽ thương tâm đấy.

Nghĩ đến nhi nữ đáng yêu, Thích Phương một hồi run sợ.

Chu Chỉ Nhược nói:

– Tỷ tỷ quan tâm quá sẽ bị loạn, Tâm Thái bây giờ mới bao nhiêu tuổi a, làm gì mà biết rõ những chuyện này.

Thích Phương vẫn mặt mày ủ rũ:

– Ta chủ yếu là lo lắng Vạn Sĩ Khuê tên súc sinh kia sẽ đối với Tâm thái bất lợi.

Chu Chỉ Nhược giật mình nói:

– Bởi vì cái gọi là hổ dữ không ăn thịt con, chắc không… không đến mức như vậy đâu…

Nàng cũng rõ ràng chuyện đã xảy ra trên thân Thích Phương, bởi vậy ngữ khí cũng không phải là xác định chắc được về chuyện của Tâm Thái…

– Hắn có thể dám giết thê tử của mình, thì còn có chuyện gì mà làm không được…

Thích Phương càng nói càng hoảng hốt…

– Không được, cho dù là Vạn Sĩ Khuê sẽ không làm cái gì đối với Tâm Thái, ta cũng nhất định phải đem Tâm Thái cứu ra, không thể để cho Tâm Thái lớn lên trong gia đình chung quanh là sài lang nhìn.
– Vậy thì bây giờ chúng ta sẽ đi cứu tiểu Tâm Thái.

Thời điểm này ngoài cửa sổ truyền tới một thanh âm quen thuộc, hai nàng nhao nhao kinh hỉ quay đầu lại.

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng từ cửa sổ nhảy đến, vẻ mặt vui vẻ nhìn qua hai nàng.

– Tống…

Thích Phương kinh hỉ lên tiếng, bất quá rất nhanh nhớ lại danh chính ngôn thuận thê tử còn ở chỗ này, liền đem tâm tình kích động của mình ép xuống.

– Võ công của ngươi thật sự đã khôi phục!

Chu Chỉ Nhược thì không có nhiều cố kỵ, liền đến ôm hắn, trước kia còn bán tín bán nghi, bây giờ chứng kiến hắn lặng yên không một tiếng động mà tiến vào trong phòng, Chu Chỉ Nhược mới hoàn toàn tin tưởng.

– Ừ, đã khôi phục.

Tống Thanh Thư vuốt ve mái tóc của nàng, ôn nhu đáp.

Rất nhanh Chu Chỉ Nhược cũng ý thức được bên cạnh còn có một nữ nhân, sắc mặt trở nên ửng hồng đem hắn đẩy ra, nói sang chuyện khác:

– Kim Ba Tuần Hoa chi độc lợi hại như vậy, ngươi rút cuộc làm như thế nào khôi phục?
– Tại trên Hiệp Khách đảo ta lĩnh ngộ Thái Huyền Kinh, liền đem độc tính bức ra rồi.

Tống Thanh Thư vô thức đáp.

– Thái Huyền Kinh quả nhiên là ảo diệu thần kỳ, ngay cả Thiên Ma chi hoa cũng có thể đối phó…

Chu Chỉ Nhược kinh sợ thán phục, bỗng nhiên nhớ ra cái gì, chân mày lá liễu muốn dựng thẳng, cả giận nói…

– Vậy sao ngươi nói là vẫn còn trúng độc làm ta… nói với Thích tỷ tỷ để ngươi… uống cái gì sữa… là ngươi dối trá… đúng không?

Tống Thanh Thư thấy không ổn, gấp gáp nói:

– Khi đó còn có chút dư độc cũng không rõ ràng, nên cần phải củng cố, để tránh tro tàn lại bốc cháy.

Nhìn qua hai nàng ánh mắt bán tín bán nghi, Tống Thanh Thư vội nói sang chuyện khác:

– Vừa rồi nghe Vạn phu nhân nhắc đến sự tình Tâm Thái, chúng ta bây giờ đi Vạn phủ một chuyến đi, vừa vặn đem món nợ lúc trước bọn hắn hại ta hảo hảo tính toán.

Nghe đến đó, Chu Chỉ Nhược ánh mắt lập tức băng lạnh lên, Vạn Sĩ Tiết, Vạn Sĩ Khuê lần này suýt chút nữa làm hại trượng phu của mình chết không có chỗ chôn thây, thù này không báo thì làm sao có thể nhịn được?

Còn có họ Lý kia đấy!

Chu Chỉ Nhược ánh mắt nhẹ nhàng hướng về phương bắc, trong lòng âm thầm bổ sung.

Ba người ý kiến rất nhanh cùng nhất trí, nương theo ánh trăng lặng lẽ rời khỏi Hồng Tụ viện, bởi vì Thích Phương võ công quá kém, vì vậy trên đường đi thì Tống Thanh Thư ôm, khiến cho Chu Chỉ Nhược trong lòng có chút hơi khó chịu…

Bất quá Thích Phương thân phận đã định trước rồi, Thích Phương đối với nàng không tạo thành uy hiếp, Chu Chỉ Nhược rất nhanh liền bình thường trở lại, mũi chân điểm một cái, liền đuổi theo, hôm nay võ công của nàng có thể nói càng cao hơn lúc trước, đi theo sau lưng Tống Thanh Thư cũng chẳng cần phải cố gắng…

Được Tống Thanh Thư ôm vào trong ngực, dù là hai người đã có da thịt chi thân, Thích Phương vẫn là tim đập không thôi, không lộ dấu vết liếc, nhìn thấy Chu Chỉ Nhược không có lộ ra vẻ bất mãn, lúc này mới hơi có chút yên tâm, ngoại trừ ngẫu nhiên thò tay chỉ đường, thời gian còn lại nàng đều đỏ mặt dán tại trên lồng ngực của hắn.

Cũng không lâu lắm ba người liền đã đến tướng phủ, mặc dù là phủ đệ đương triều đệ nhất nhân, thế nhưng là thủ vệ lại không có sâm nghiêm như Cổ phủ, có Thích Phương một đường chỉ điểm, rất dễ dàng tránh đi các khu vực có canh gác cùng với trạm gác ngầm, im hơi lặng tiếng tiềm nhập vào trong chỗ ở tướng phủ.

Cái thế giới này vô luận là hoàng cung hay là phủ đệ đại thần, đều là trọng tâm thủ vệ bên ngoài, bên trong hư nhược đấy, bởi vì bên trong là chỗ có nữ quyến, lúc này là chế độ nam nhân có một phu nhiều thiếp, nam nhân vì không muốn bị đội nón xanh, nên không có để cho những vệ sĩ cường tráng gần tại bên nữ quyến của mình…

– Trước đi tìm Tâm Thái đi…

Đem Thích Phương hạ xuống trên mặt đất, Tống Thanh Thư nhỏ giọng nói ra, hắn hiểu được nếu trước tiên đi tìm kẻ thù, thì sẽ gây nên động tĩnh, đến lúc đó Thích Phương muốn tìm nhi nữ tất nhiên không thể thuận tiện.

– Đa tạ…

Thích Phương cảm kích nhìn hắn, sau đó ở phía trước dẫn đường…

– Bên này… Tâm Thái bình thường là có nhũ nương chiếu cố, chỉ là không biết hôm nay có biến hóa thay đổi gì hay không…

Cũng không lâu lắm, ba người liền đi tới gian phòng của nhũ nương, đa tạ trời đất, Tâm Thái bình yên vô sự.

Cách không điểm huyệt ngủ nhũ nương, Thích Phương chạy vào đem hài tử còn ngủ say giường ôm vào trong ngực, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Nhìn xem tiểu nữ oa trong nàng, Tống Thanh Thư không phải không thừa nhận, Vạn Sĩ Khuê tuy rằng hư hỏng, nhưng hắn cũng là anh tuấn bất phàm, Thích Phương cũng là mỹ nhân xinh đẹp, nữ nhi của bọn họ từ nhỏ có thể nhìn ra đúng là một tiểu mỹ nhân bại hoại về sau.

– Tỷ tỷ, có được hay không để muội cũng nuôi dưỡng Tâm Thái?

Một bên Chu Chỉ Nhược cũng là trỗi lên mẫu tính đại phát, nhịn không được hỏi.

– Đương nhiên là có thể.

Hiện tại Thích Phương tâm tình đang tốt, thuận tay đem nhi nữ đưa tới cho Chu Chỉ Nhược…

Nhìn qua trong ánh mắt Chu Chỉ Nhược toát ra vẻ vui mừng, Tống Thanh Thư trong lòng bay lên một mảnh nhu tình.

Tống Thanh Thư đem Thích Phương kéo đến bên người:

– Ta hiện đang chuẩn bị đi tìm trượng phu của phu nhân gây phiền toái, phu nhân có muốn cùng đi hay không?

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198