Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 30
Phần 30

Chuyện cho tới bây giờ, Tống Thanh Thư cũng chỉ có thể bày làm ra một bộ lợn chết không sợ nước nóng:

– Phu nhân quá khen, vi phu mị lực vẫn luôn rất lớn, đây cũng là nói rõ ánh mắt phu nhân rất biết nhìn người nên mới chọn ta đấy…

Chu Chỉ Nhược bỗng nhiên âm u thở dài một hơi:

– Ta chợt phát hiện, Thanh Thư lúc trước toàn tâm toàn ý yêu ta, nhìn xem thuận mắt hơn một ít.

Lúc trước Tống Thanh Thư mơ hồ ám chỉ qua thân phận lai lịch của mình, bởi vì Chu Chỉ Nhược đối với Tống Thanh Thư nguyên bản trước kia không có cảm giác gì, cho nên hắn cũng không để trong lòng chuyện này. Chẳng qua bây giờ chuyện xưa nhắc lại, bầu không khí bỗng nhiên trở nên có chút lúng túng.

Tống Thanh Thư mỉm cười, đem thân thể mềm mại ôm của nàng ôm vào trong ngực:

– Vậy người trước kia muội ưa thích, vậy còn ta bây giờ sao đây a?
– Ngươi bây giờ nếu như một lòng một dạ với ta thì hoàn mỹ biết bao… Ái…

Chu Chỉ Nhược bỗng nhiên duyên dáng gọi to một tiếng…

– Ngươi lại vô lại nữa rồi… đừng với tay vào… chỗ đó nữa… lại… lại muốn nữa sao?

Tay trái của hắn lặng lẽ trượt vào khe nứt âm hộ của nàng, tiến vào âm hạch nhỏ, rất nhanh khoái cảm lại được kích thích, gắng gượng sung huyết nhô đầu dựng lên, miệng của hắn thì tiến đến bên tai nàng, hôn nhẹ thùy tai, chốc sau Chu Chỉ Nhược đã động tình, mặc để cho hắn khiêu khích, tay phải nắm lấy một bên bầu vú cao ngất xoa nắn, tay trái dọc theo khe nứt, dùng hai ngón tay duỗi vào cửa miệng âm động móc ngoáy, bên trong âm dịch vừa rồi mới giao hoan xong đang dinh dính quyện lại, thẳng đến đã là lầy lội không chịu nổi, Chu Chỉ Nhược lúc này hát lại rên rỉ đứt quãng không thành âm điệu, giống như là đang mời gọi giường, hai ngón tay Tống Thanh Thư không ngừng thụt ra vào bên trong huyệt động, chất mật âm dịch như hồng thủy y trào ra.

Tống Thanh Thư đem Chu Chỉ Nhược quỳ nằm trên giường, cái mông đầy đặn cao cao nhếch lên, cầm lấy côn thịt đẩy lấy đến nơi chính giữa hai mép trong ướt sũng, Chu Chỉ Nhược miệng kêu:

– Um… nhanh mau…

Mông lớn lại dùng sức hướng về phía sau đỉnh đi, “Ọp” một tiếng, quy đầu tách ra hai mép trong, côn thịt tiếp tục đâm tiến vào, Chu Chỉ Nhược nơi đó lại bị thần vật chọc vào thoải mái như vậy…

Tống Thanh Thư bên hông dùng sức, cự long mãnh liệt đút vào, bên trong âm động của Tống phu nhân âm dịch không ngừng bị côn thịt móc chảy ra, hai mép trong dán chặt lấy côn thịt, hành lang thịt non hang động mềm mại bị quy đầu chà xát sướng khoái vạn phần, nàng nhịn không được nữa, hít hà vui sướng kêu lên.

– A… a… ai ui… hảo phu quân, có thể sướng chết rồi… ừ… mạnh hơn… làm chết ta… ai ui… đỉnh quá sâu a!

Chu Chỉ Nhược này không hổ danh đại mỹ nhân, tiếng rên rỉ gọi cũng là trầm bồng du dương, từng một thoáng dễ nghe. Tống Thanh Thư có chút hưởng thụ, càng mãnh liệt làm lấy phu nhân phong tao của mình, trong phòng đầy dẫy tiếng “òm ọp, òm ọp” nương theo lấy tiếng mất hồn rên rỉ mỹ phụ, làm cho người huyết mạch sôi sục.

Chu Chỉ Nhược như đang dục tiên dục tử thẳng đến cao trào sâu trong hoa tâm ngứa ngáy, nàng cong người, bắp thịt co lại muốn bộc phát âm tinh, thì cảm thấy mật huyệt hành lang không còn có cây thịt to kia đẩy vào tiếp tục, Tống Thanh Thư rõ ràng đã đem côn thịt rút ra.

– Hảo phu quân… ngươi làm gì? Nhanh lên mau… mau… cắm vào đi… ai…

Côn thịt lại toàn bộ hoàn toàn lại chui hết vào trong tiểu huyệt, bắt đầu trên phạm vi lớn đút vào, mỗi một cái đều hung hăng đâm đến tận cùng, còn đùa dai dường đẩy đến đáy hao tâm nặng nề xoáy xuống ma sát.

Chu Chỉ Nhược như là không xương, nữa thân trên nằm phịch ở trên giường, chỉ có cái mông thịt là vểnh cao lên nghênh hợp với động tác đút vào của Tống Thanh Thư, bờ mông tuyết trắng bị đính đến tựa như cuộn sóng phập phồng, côn thịt mỗi một lần nặng nề đâm sâu vào trong âm động đều khiến trái tim nàng kịch liệt run lên hạ xuống, nhịn không được muốn há miệng duyên dáng rên to.

Tống Thanh Thư một tay án lấy bờ eo Chu Chỉ Nhược, côn thịt rất nhanh đảo lấy, cái bụng càng không ngừng đâm vào trên bờ mông đầy đặn nàng, phát ra tiếng vang “bành bạch… bành bạch”

Sau đó thân thể của hắn hơi nghiêng về phía trước, tập trung đủ khí lực, nhanh hơn, mạnh hơn cuồng đảo không ngừng.

– Nha… nha… ta không được… chậm… chậm một chút, a nha… lại tới nữa rồi…

Âm tinh đã là tung tóe phun loạn ra, Chu Chỉ Nhược phát ra cao vút liên tiếp bất quy tắc âm thanh rên rỉ.

Mỹ diệu, không cách nào hình dung khoái cảm trong nháy mắt truyền khắp toàn thân của nàng, âm động hơi co rút lại lấy, càng chặt cắn cuồng bạo côn thịt, Tống Thanh Thư trong mắt lóe hào quang dã thú, côn thịt thoáng cái so sánh thoáng cái hung ác đụng chạm lấy sâu trong hoa tâm, cảm giác lại làm cho nàng càng thêm hưng phấn. Nàng đem hết toàn lực chống đỡ lấy khoái cảm tựa như núi lửa bộc phát mãnh liệt, chính là càng kháng cự, khoái cảm lại càng theo thế không thể đỡ.

Rốt cục, Chu Chỉ Nhược như buông tha cho, nàng triệt để trầm luân rồi, nàng rên rỉ lấy, điên cuồng cố gắng hẩy lên bờ mông, cao trào như là tên đã trên dây rồi.

Chu Chỉ Nhược như cảm thấy trong tiểu huyệt côn thịt đột nhiên kịch chấn một chút, trở nên càng nóng, càng thô rồi, nàng không khỏi hô gọi:

– Xuất vào trong đi… cứ rót đầy vào a… á… a… a…

Chu Chỉ Nhược vừa dứt lời, Tống Thanh Thư hực lên một tiếng, côn thịt run rẩy dữ dội, mã nhãn mở rộng ra, dương tinh nồng đặc như những mũi tên đánh vào sâu trong hoa tâm của nàng…

Sau khi từng làn dương tinh bắn phún, côn thịt mới chậm rãi trượt ra khỏi âm động của nàng, mà hoa tâm Chu Chỉ Nhược vào lúc dương tinh dịch tưới nước, lại một lần đạt tới cao trào vắt lấy âm tinh của nàng.

Chu Chỉ Nhược như ghé vào trên giường nghỉ tạm trong chốc lát, sau đó quỳ gối Tống Thanh Thư dưới chân, vịn bắp đùi của hắn, cầm lấy cây côn thịt ướt sũng tanh hắc nồng đậm mùi hỗn hợp chất lỏng sệt đặc của ô uế dâm tinh của hai người ngậm vào trong miệng.

Thẳng đến côn thịt được nàng liếm mút tẩy trừ sạch sẽ, mới nhẹ nhàng nhổ ra, nàng một bên quyến rũ nhìn lấy Tống Thanh Thư, một bên đem trong miệng hỗn hợp dương tinh, âm tinh nuốt xuống.

Miệng nhỏ của nàng tiếp tục liếm láp từ đầu mã nhãn của Tống Thanh Thư vẫn còn tươm ứa ra dương tinh, thẳng đến khi liếm sạch côn thịt Tống Thanh Thư, mới hé mở hai mảnh môi mọng ẩm ướt dinh dính chất dịch thở phì phò.

Bắn hết dương tinh, côn thịt uy phong vẫn không giảm, tại bên trong cặp môi đỏ mọng của nàng, cái lưỡi nhỏ nhắn mút vào trêu đùa lại lần nữa cương cứng lên…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198