Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 136
Phần 136

Thời điểm Tống Thanh Thư nghe được Lý Nguyên Chỉ nói, thiếu chút nữa té lọt xuống xà ngang, với tu vi của Tống Thanh Thư, cho dù con muỗi rơi xuống đất hắn cũng có thể nghe được rành mạch, nhưng lúc này hắn vẫn không xác định mà một lần nữa hỏi lại:

– Muội mới vừa nói cái gì?
– Muội nói đại ca giúp muội làm hỏng danh tiết của hai người bọn họ…

Lý Nguyên Chỉ cắn môi, mặt không đổi sắc nói ra.

– Ách…

Cuối cùng nhận được xác nhận, Tống Thanh Thư chợt thấy mình không biết nên trả lời như thế nào…

Lý Nguyên Chỉ hiển nhiên cũng biết yêu cầu này đúng là kinh thế hãi tục, lạnh giọng giải thích nói:

– Chính các nàng là đầu sỏ gây nên, may mắn lần kia muội đụng phải chính là đại ca, nếu như muội đụng phải một nam nhân khác, thì sự trong sạch của muội đã không còn, đồng thời kết cục sau đó là thê thảm như thế nào, không cần nói cũng biết. Các nàng đã muốn làm hỏng sự trong sạch của muội, muội ăn miếng trả miếng cũng không có gì là quá đáng, muội muốn để cho các nàng cũng thể nghiệm cái cảm giác khi bị hủy đi danh tiết thì sẽ như thế nào…

Tống Thanh Thư lập tức trầm mặc, hắn biết rõ Lý Nguyên Chỉ nói rất đúng tình hình thực tế, may mắn nếu không có mình theo bên cạnh chiếu cố, nàng hôm nay chỉ sợ đã luân lạc tới địa ngục rồi, nàng muốn báo thù hoàn toàn thì không có gì sai trái…

Mặc dù trong lòng của hắn cũng thừa nhận loại phương thức báo thù này đúng là rất hương diễm, bất kể là Trần Viên Viên hay là A Kha, đều là cấp nhân vật hồng nhan họa thủy, trong đó bất kỳ một người nào, nam nhân khắp thiên hạ hơn phân nửa đều nguyện ý chết sớm mười năm chỉ để được hoan ái, huống chi còn là hai nàng cùng chung một chỗ? Hơn nữa hai người lại có thân phận mẫu tử, càng là có thêm một sự dụ hoặc cấm kỵ kích thích.

Đối mặt hấp dẫn như vậy, bất luận nam nhân nào cũng sẽ ý động gật đầu, Tống Thanh Thư đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhưng ý động là một chuyện, hành động lại là một chuyện khác, hắn chưa bao giờ cho là mình là quân tử, nhưng hắn cũng không phải là một loại cầm thú không có nguyên tắc của riêng mình…

Gặp hắn một mực trầm mặc, Lý Nguyên Chỉ cắn bờ môi:

– Được rồi… nếu đại ca không muốn hỗ trợ, thì muội tự mình làm…

Tống Thanh Thư giật mình, nghĩ thầm ngươi cũng là một nữ nhân, thì làm như thế nào đây chứ? Trong lúc hắn ngây người, Lý Nguyên Chỉ rời khỏi hắn, hướng giường bên kia bay vọt xuống…

– Là ai?

Trần Viên Viên thì không nói, A Kha dù sao cũng là người tập võ, nghe được tiếng xé gió y phục, liền ngồi dậy, chỉ thấy được bóng người lóe lên, cái gì cũng không thấy rõ thì đã hôn mê bất tỉnh.

– A Kha?

Trần Viên Viên lúc này mới phản ứng tới, bất quá vừa dứt lời, trước mắt cũng là màu đen, cái gì cũng không biết rồi.

– Tống đại ca, muội biết ngay đại ca sẽ giúp muội mà…

Lý Nguyên Chỉ cười nhìn nam nhân.

Tống Thanh Thư thu hồi ngón tay điểm trúng huyệt ngủ hai mẫu tử cười khổ, hắn sở dĩ phát sau mà đến trước vượt lên điểm huyệt đạo của A Kha cùng Trần Viên Viên, là vì biết rõ nếu để cho các nàng cùng Lý Nguyên Chỉ đối mặt, để mà giải quyết tốt hậu quả thì càng thêm phiền toái.

– Ta chỉ là phong bế các nàng huyệt đạo mà thôi, cũng không nói là giúp muội làm cái chuyện như vậy.

Tống Thanh Thư trầm giọng nói ra.

Lý Nguyên Chỉ nháy mắt nhìn qua hắn, trong ánh mắt tràn đầy cầu khẩn, làm Tống Thanh Thư suýt mềm lòng, bất quá rất nhanh lại kiên định ý chí:

– Muội có cầu gì, ta cũng sẽ không giúp làm chuyện như vậy đấy.

Thấy làm nũng không có hiệu quả, Lý Nguyên Chỉ ánh mắt nhanh như chớp chuyển động, khóe miệng cong lên, lộ ra ngọt ngào tươi cười:

– Quả nhiên không hổ là nam nhân mà bổn cô nương vừa ý, chúc mừng Tống đại ca, đã vượt qua khảo nghiệm của muội…
– Cái gì?

Tống Thanh Thư kịp phản ứng, thì ra hồi nãy giờ đây chỉ là trò đùa của Lý Nguyên Chỉ.

Xem ra dù là trải qua bao nhiêu năm, những thứ thủ đoạn nhỏ này của nữ nhân đều vẫn không thay đổi…

– Được rồi, đừng tức giận…

Lý Nguyên Chỉ ôm tay của hắn làm nũng, thanh âm so với mật đường còn muốn ngọt hơn…

– Cùng lắm thì nhân gia đền bù tổn thất cho đại ca a…

Tống Thanh Thư khẽ giật mình:

– Đền bù tổn thất như thế nào đây?

Lý Nguyên Chỉ nhón chân lên, tiến đến lỗ tai hắn nhỏ giọng nói ra:

– Chẳng lẽ đại ca đã quên mục đích chúng ta tới nơi này?

Tống Thanh Thư trong lòng rung động, nhìn thoáng qua bên cạnh thân thể hai nữ nhân mềm mại đang nằm trên giường, chỉ cảm thấy yết hầu hơi khô:

– Muội thật muốn… làm chuyện này tại đây trên giường…

Lý Nguyên Chỉ đã thoát khỏi giày, chen vào chính giữa hai nàng kia, ngồi xuống, một đôi mắt thật to tràn ngập mị ý:

– Chẳng lẽ Tống đại ca không dám sao?
– Ai nói ta không dám…

Tuy rằng biết rõ nàng khích tướng, Tống Thanh Thư vẫn còn có chút nổi giận.

– Vậy thì leo lên giường đi…

Lý Nguyên Chỉ rõ ràng thời khắc này trên thân toát ra mị ý rồi không thua gì những mỹ nhân trên sông Tần Hoài kia, Tống Thanh Thư cũng có chút ngây người.

– Cũng được… nhưng… nhưng còn các nàng trên giường đây.

Tống Thanh Thư có chút mất tự nhiên chỉ chỉ ở một bên Trần Viên Viên cùng A Kha đang nằm mê man.

Lý Nguyên Chỉ không quản đế, mà vẫy tay:

– Muội còn không ngại, đại ca còn chú ý cái gì chứ?

Tống Thanh Thư thấy nếu mình cứ khước từ thì lộ ra quá giả tạo, lúc này có được lời mời, hắn đâu còn khách sáo làm gì?

Trong không gian trên giường tràn ngập cực kỳ mê người mùi hương, Tống Thanh Thư không chỉ là biết đến mùi trên người của Lý Nguyên Chỉ, còn là bên cạnh mùi thân thể của A Kha hoặc là Trần Viên Viên đấy, hắn liền cảm thấy côn thịt của mình đã trướng đến lợi hại, cần gấp thân thể nữ nhân đến để hóa giải.

Lý Nguyên Chỉ tuy rằng ngoài miệng nói qua lớn mật, nhưng nàng kỳ thật cũng không có gì kinh nghiệm, lần trước hiến thân cho nam nhân trước mắt này, trong quá trình như lọt vào trong sương, đến lúc nàng thanh tỉnh sau đó không bao lâu, thì phía ngoài cung nữ thái giám đã xông vào rồi, ngay sau đó chính là hoàng đế tức giận, nàng trong vòng một ngày thể nghiệm một loại cảm giác từ phía trên thiên đường rơi xuống đến địa ngục là như thế nào.

Vì vậy ngày đó chuyện đã xảy ra, tuy rằng khắc cốt ghi tâm, nhưng tâm tình của nàng vẫn còn hoàn toàn chưa chuyển biến từ thân phận một cô nương trở thành một nữ nhân thành thục, bởi vậy lúc chứng kiến Tống Thanh Thư lộ ra cơ bắp, nàng bỗng nhiên vô cùng thẹn thùng.

Bất quá làm cho người hít thở không thông khi hai đầu lưỡi quấn nhau mút hút, rất nhanh làm cho nàng quên mất tâm trí bất an, đối phương ôn nhu rất nhanh đốt lên tính dục của nàng, hai tay trắng noãn vờn quanh tại trên cổ nam nhân, cảm nhận được đến cảm giác áp bách, thân thể nàng mềm đến lợi hại…

Trong chốc lát Lý Nguyên Chỉ cũng đã động tình, bàn tay cũng trên thân Tống Thanh Thư vuốt ve, trong lúc nhất thời đụng đến côn thịt trưởng trụ lửa nóng, mặt đỏ muốn chảy ra nước, lúc này bàn tay có chứa ma lực của hắn bắt đầu đi xuống hạ thể của nàng, chưa kịp phản ứng kịp, thì đã lặng lẽ âm thầm len vào thảm cỏ dại thần bí âm hộ nàng, nha đầu kia âm dịch chảy ra thật đúng là nhiều, bàn tay hắn vừa mới trong chốc lát vuốt lấy cái khe nứt nhỏ, thì liền đã ướt đẫm…

Tống Thanh Thư ánh mắt trong lúc vô tình quét đến nằm ở hai bên Trần Viên Viên cùng A Kha, thực giống như hai bức phỉ thúy ngọc quan âm đang say ngủ, mơ hồ lộ ra dụ hoặc không nói nên lời…

Cổ họng giật giật, Tống Thanh Thư chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô đến lợi hại, vội vàng thu liễm tâm thần xua tan những tà niệm hỗn loạn kia, bất quá Lý Nguyên Chỉ trải qua vừa bắt đầu ngượng ngùng, rất nhanh liền khôi phục bản sắc tinh quái, dường như một yêu tinh mê người tìm mọi cách trêu đùa trên thân nam nhân.

Tống Thanh Thư gầm nhẹ một tiếng, nặng nề liền đè lên, vừa nhân đâm côn thịt vào cửa âm động, chỉ cảm thấy cái động khẩu cực kỳ hẹp hòi, hắn cũng không gấp, chậm rãi khai khẩn lấy mảnh đất phì nhiêu này.

– Ai ui…

Lý Nguyên Chỉ kiều rên, nhè nhẹ mồ hôi rịn bám vào trên gương mặt, tản ra mê người mị lực, Tống Thanh Thư một phen cày cấy, gian nan lướt qua đường hang hẹp hòi, rất là thoải mái, cảm giác phiêu phiêu dục tiên nhất thời đánh úp lại, âm động lả lướt khéo léo, lúc tiến sâu vào bên trong thì rộng mở, một mảnh phảng phất mênh mông vô bờ cuồng phong mưa rào, hắn hung hăng hướng ở chỗ sâu trong co rúm, Lý Nguyên Chỉ bất chợt bị tập kích như lốc xoáy, mãnh liệt âm dịch lên tiếng trả lời trào ra, côn thịt của Tống Thanh Thư như phiêu bạc theo mãnh liệt ba đào, cao thấp quay cuồng.

Lý Nguyên Chỉ cũng bắt đầu điên cuồng mà nghênh hợp với hắn, tiếng rên của nàng nũng nịu, tiếng thở dốc giống như cương cường xuân dược, làm cho Tống Thanh Thư càng không thể vãn hồi, liên tục mãnh tốc đánh sâu vào…

– Á… a… a… thoải mái a…

Chốc sau một cỗ khoái ý đánh úp lại, không hề chịu được, ở chỗ sâu trong tại trong cơ thể Lý Nguyên Chỉ bùng nổ, một trận kịch liệt run run, hai tay ôm lấy eo hổ của hắn, thân hình như rắn nước cuộn lên, đôi chân của nàng cũng bám lên bắp đùi của hắn, bụng của nàng một cái co rút lại, một dòng nước âm tinh ấm áp ướt át chảy xiết phún ra…

Cũng không biết qua bao lâu, Tống Thanh Thư chỉ cảm thấy hai tay của mình đang xoa nắm hai mảnh bầu thịt mềm mại khác thường, bỗng nhiên ý thức được không ổn, thì phát hiện không biết từ khi nào, mỗi bên tay của hắn đã luồn vào bên trong vạt áo, đang xoa nắm mỗi bên bầu vú của Trần Viên Viên cùng với A Kha, hắn vô thức muốn buông ra, thế nhưng là ở sâu trong nội tâm lại có chút ít không nỡ bỏ, bên dưới lòng tay hắn cảm nhận rất rõ ràng mỗi đầu núm vú lớn nhỏ khác nhau đã là săn cứng nhô đầu cọ quẹt bên trong…

Tiếng rên rỉ trầm bổng của Lý Nguyên Chỉ làm động lòng người, lôi cuốn làm cho người ta hồn thể tê dại, lại càng làm cho Tống Thanh Thư bị kích thích đến cực độ, hắn chơi đùa cùng Lý Nguyên Chỉ ròng rã cả canh giờ, cho tới khi nàng tới cao triều thêm lần nữa, bên trong âm động ẩm ướt thành một mảnh đại dương mênh mông, thì hắn mới xuất ra dương tinh thu binh…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198