Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 6
Phần 6

Tống Thanh Thư cũng rõ ràng dùng sữa nữ nhân để giải Kim Ba Tuần Hoa chi độc, xác suất thành công rất xa vời, thế nhưng là chỉ cần có một tia cơ hội, hắn dù sao vẫn là phải thử qua đấy. Dù sao hắn không phải vì tự mình mà sống, hắn còn có nhiều hồng nhan tri kỷ, còn có nhiều thuộc hạ dựa vào như vậy, trách nhiệm trầm trọng làm cho hắn dâng lên mãnh liệt muốn sống.

Nghe được đối phương nhắc tới là do trượng phu mình hạ độc, Thích Phương nhịn không được cắn cắn bờ môi, lúc trước vì chuyện này mà nàng đã cùng Vạn Sĩ Khuê lớn nháo nhào một trận, tâm địa thiện lương, nàng không cách nào tiếp nhận hành vi hại người hèn hạ của trượng phu như vậy, khi đó nàng còn âm thầm cầu mong cho Tống Thanh Thư chạy thoát tìm đường sống.

Tuy rằng nàng không biết đối phương, thế nhưng Tống Thanh Thư những năm qua tên tuổi như vậy vang dội, trong hội các nữ quyến thành Lâm An thường xuyên nhắc đến, do đó Thích Phương hoặc nhiều hoặc ít cũng có thể từ mọi phương diện để phán đoán hiểu rõ về hắn một chút, Tống Thanh Thư hẳn là một người tốt, thậm chí được xưng tụng là một anh hùng, nàng đương nhiên không muốn một người như vậy sẽ gặp bất hạnh…

Hơn nữa đối phương còn là bằng hữu Địch Vân, nếu như là có những biện pháp khác, Thích Phương lông mày cũng sẽ không nhăn liền đáp ứng, thế nhưng đây là vấn đề tư mật nên cảm thấy khó xử…

– Không được, tuyệt đối không được!

Thích Phương mãnh liệt lắc đầu…

– Ta… ta nếu biết bất cứ biện pháp khác đều có thể giúp ngươi, nhưng cái này… cái này…

Tống Thanh Thư biết rõ Thích Phương là một nữ nhân tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc có thể nói đã khắc sâu vào cốt tủy, để cho nàng nặn sữa cho mình uống, thật sự là không có khả năng.

“Được rồi, ta đành phải làm mặt dày một phen.” Tống Thanh Thư cắn răng tính cách, chợt quát lên:

– A, độc tính lại phát tác!

Vừa kêu lên thì ngã trên sàn, toàn thân liên tục run rẩy, trên mặt lộ ra cực kỳ thống khổ.

– Ngươi… ngươi làm sao vậy?

Thích Phương chấn động, gọi hắn vài tiếng, đối phương hoàn toàn không cách nào đáp lại nàng.

– Ngươi đừng làm ta sợ.

Thích Phương lập tức gấp gáp, ở bên cạnh hắn xoay quanh, vô kế khả thi…

– Ngươi mau nói cho ta biết, bây giờ làm như thế nào mới có thể giúp ngươi đây?

Chính đang trong lúc lo lắng, ánh mắt bỗng nhiên rơi xuống một bên chén sữa của mình, Thích Phương nhớ tới Tống Thanh Thư lúc nói trước đó.

“Chẳng lẽ cái thứ này quả thật có thể giải độc sao?” Thích Phương đỏ bừng mặt, trong lúc nhất thời do dự, bất quá trong lòng thiện lương vẫn chiếm được thượng phong, “Nhân mạng nhốt tại trời, cũng bất chấp nhiều như vậy.”

Thích Phương liền ngồi xổm xuống đem Tống Thanh Thư đỡ đầu lên, để cho đầu hắn dựa vào tại trên bắp đùi mình, sau đó bừng lên chén sữa, hít sâu một hơi, đỏ ửng mặt mà đưa tới bên miệng hắn.

Tống Thanh Thư liền cảm thấy một mùi sữa chảy vào trong miệng, trong lòng lập tức cảm khái, Thích Phương thật đúng là thiện lương đến tận xương tủy, đáng tiếc nàng lại gả vào cho một trượng phu lang tâm cẩu phế, chỉ có thể nói đúng là vận mệnh vô thường, tạo hóa trêu người.

Trong lúc bất tri bất giác, một chén sữa đầy hắn uống hết sạch sẽ, Tống Thanh Thư còn cảm thấy từ chóp mũi còn truyền đến cái mùi cơ thể nhàn nhạt từ nơi chính giữa hai chân của nàng truyền đến…

Dù là hắn da mặt đủ dày, cũng có chút áy náy, nên đánh hắng giọng lên một tiếng, làm như muốn tỉnh lại…

Tống Thanh Thư kế sách quả nhiên có hiệu quả, Thích Phương thấy thế vội vàng đẩy đầu của hắn ra khỏi bắp đùi của mình, sau đó liền đứng dậy đứng ở bên cạnh, cách hắn có hơn trượng, khẩn trương hỏi thăm:

– Ngươi… ngươi có tốt hơn chút nào không?

Chậm rãi mở to mắt, Tống Thanh Thư đáp:

– Um… đã tốt hơn nhiều… hả?

Nguyên là trong lòng của hắn đối với sữa dùng để giải độc cũng không có bao nhiêu hy vọng, dù sao nàng đã hy sinh lớn như vậy, nếu nói là một chút hiệu quả cũng không có, chỉ sợ nàng sẽ càng khó nhận.

Bất quá lời nói còn không chưa có khỏi miệng, Tống Thanh Thư bỗng nhiên kinh hỉ mà phát giác được trong cơ thể chân khí đình trệ đã lâu, rõ ràng mơ hồ có một loại dấu hiệu khôi phục tuần hoàn, cũng bất chấp trả lời thêm, hắn vội vàng bắt đầu vận công thăm dò.

Thích Phương thấy thế cũng im lặng, biết rõ hắn hôm nay đang tại tình trạng nguy cấp, không có mở miệng quấy rầy hắn nữa. Bất quá nàng bỗng nhiên chú ý tới bên khóe môi của Tống Thanh Thư còn lưu lại lấy vài sữa của nàng, theo ánh nến trên tường chiếu xuống, óng ánh sáng long lanh, mặt của nàng lại liền đỏ lên.

“Ta thật sự là quá lớn mật, hôm nay làm như thế nào lại để xảy ra chuyện như vậy…”

Thích Phương trong lòng xoắn xuýt, còn Tống Thanh Thư nhịn không được kinh hỉ, bởi vì hắn vừa rồi rõ ràng thành công đem chân khí trong cơ thể vận hành một chu thiên, điều này so với lúc trước là tuyệt đối không cách nào làm được đấy.

“Chẳng lẽ sữa của nữ nhân thật sự có hiệu quả bực này?” Tống Thanh Thư lúc này cũng không rảnh để mà suy tư huyền ảo trong đó, vội vàng vận chuyển nội lực ý đồ bức ra Kim Ba Tuần Hoa chi độc. Lúc trước vấn đề lớn nhất là một thân chân khí không cách nào lưu chuyển như bình thường, vì vậy không cách nào đem kịch độc trong cơ thể bức đi ra, bây giờ vấn đề mấu chốt nhất đã giải quyết xong, hắn làm sao mà không kinh hỉ chứ?

Kỳ thật hắn cũng là chó ngáp phải ruồi, trong Kim Ba Tuần Hoa chi độc, đặc điểm lớn nhất chính là bắt đầu làm cho toàn thân tê liệt, cái gọi là lấy độc trị độc, sinh ra hiệu quả trái lại, vì vậy có thể lẫn nhau giải độc.

Lúc trước Tiểu Long Nữ để cho Tống Thanh Thư nuốt vào Thông Tê Địa Long hoàn lấy từ dị thú Tây Vực, dị thú Tây Vực khi còn sống ưa thích ăn thực vật kịch độc, nhưng hàm lượng không đủ để giải Kim Ba Tuần Hoa chi độc, chỉ là tạm thời bảo vệ tính mạng Tống Thanh Thư.

Còn trong sữa của nữ nhân càng là đối với chuyện giải độc rất có ích lợi, vì vậy trời đưa đất đẩy, Tống Thanh Thư rõ ràng lại khôi phục được nội lực vận chuyển.

Chỉ bất quá hắn không biết, Kim Ba Tuần Hoa độc tính còn xa xa, nếu muốn giải độc thì cần có đại lượng hóa giải, trong khi chỉ là một chén sữa, làm thế nào mà đầy đủ được để hóa giải?

Cũng không biết là Thích Phương, sữa nàng có đủ để cho hắn uống hay không?

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198