Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 65
Phần 65

– Um… đó là… cô cô tìm con đấy.

Tống Thanh Thư bắt chước giọng nói Cổ Bảo Ngọc, nơm nớp lo sợ nói.

Cổ Tự Đạo bỗng nhiên trầm mặc lại, bình tĩnh ngồi xuống trên ghế:

– Đem chuyện ngày hôm nay từ đầu tới đuôi kể ra cho ta nghe…
– Con đang ở trong phủ, thì bỗng nhiên biểu ca Tiết Bàn đến tìm còn, cho nên con cùng Phùng Tử Anh, Liễu Tương Liên…

Tống Thanh Thư giả vờ ngây ngốc, rất nhanh đã bị Cổ Tự Đạo không kiên nhẫn cắt ngang:

– Những chuyện này ta đã biết, nói sự tình bắt đầu theo từ lúc các ngươi tách ra.

Tống Thanh Thư lúc này mới đem chuyện theo thái giám vào cung, cuối cùng được một cung nữ mang vào đến một chỗ trong cung điện, sau đó Lý Nguyên Chỉ chủ động yêu thương nhung nhớ kể ra, rồi nói do bản huyết khí phương cương nhất thời nên nhất thời không kiềm chế được…

– Hừ, kế sách thật độc ác…

Cổ Tự Đạo da mặt co rúm, nghiến răng nói.

Tống Thanh Thư đã có thể phân tích ra âm mưu trong đó, huống chi Cổ Tự Đạo cả đời chìm trong tranh đấu quyền thần há lại nhìn không ra là có người bụng dạ khó lường, huống chi lão rõ ràng tỷ tỷ của mình tuyệt sẽ không làm ra cái sự tình ngốc nghếch như vậy.

Tống Thanh Thư lúc này vai trò là nhân vật Cổ Bảo Ngọc, đương nhiên không muốn nói nhiều dẫn đến lửa thiêu thân, bởi vậy ngậm miệng rúc vào nơi hẻo lánh.

Cổ Tự Đạo liếc mắt nhìn nhìn hắn, nặng nề nói ra:

– Từ giờ trở đi, ngươi ở tại trong phòng cho ta, không có sự cho phép ta, không được rời khỏi cửa phòng một bước.

Nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài.

Tống Thanh Thư muốn biết lão sẽ an bài sau đó như thế nào, liền hỏi:

– Lần này con có bị chết hay không chết a?

Có lẽ là Tống Thanh Thư hành động quá rất chân thật, Cổ Tự Đạo theo dõi hắn, trong mắt bỗng nhiên lộ ra một tia hiền lành chi ý, nghĩ thầm cũng nên đối với hắn thấu lộ chân tướng, miễn cho hắn tại thời khắc mấu chốt này bởi vì quá sợ hãi mà làm ra cái sự tình gì không lý trí:

– Ngươi là nhi tử duy nhất của ta, ta sẽ không để cho ngươi gặp chuyện gì không may đấy. Đừng nói Lý Nguyên Chỉ kia chưa phải là chính thức phi tử, cho dù nàng là hoàng phi, ta cũng sẽ bảo vệ cho ngươi bình an.

Trong giọng nói toát ra một loại nhàn nhạt khí phách, Tống Thanh Thư âm thầm tặc lưỡi Cổ Tự Đạo thế lực to lớn, rõ ràng nếu hắn quả thật đè hoàng phi ra trên giường làm thì cũng không việc gì…

Nghiêm chỉnh mà nói Cổ Tự Đạo có ba nhi tử, Cổ Châu, Cổ Bảo Ngọc, Cổ Thụy.

Cổ Châu là con trưởng tử, chỉ tiếc tráng niên mất sớm, khiến cho thê tử Lý Hoàn tuyệt sắc xinh đẹp đã thành quả phụ, Cổ Thụy thì là thứ tử, tướng mạo xấu xí, không được Cổ Tự Đạo ưa thích, toàn bộ trên dưới người quý phủ cũng biết điều này, nhưng hắn dù sao cũng là vị thiếu gia, người hầu, nha hoàn từ trên xuống dưới cũng là bảo trì bên ngoài tôn kính…

– Ta bây giờ đi gặp các thúc thúc, bá bá của ngươi, huy động mọi lực lượng, nếu có thể đem chuyện này chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không là tốt nhất, có thể…

Cổ Tự Đạo dừng một chút, tiếp tục nói…

– Trước ta sẽ an bài ngươi đi ra bên ngoài tránh đầu gió ngọn sóng, chính ngươi chuẩn bị sẵn sàng…

Nói xong cũng lười nghe hắn đáp lại, liền vội vàng rời đi.

Tống Thanh Thư mỉm cười, tất cả đều theo như hắn dự đoán trước, kế tiếp chính là chờ đợi tin tức, thế lực khắp nơi đang đánh cờ, khẳng định phải tốn không ít thời gian.

Bị Cổ Tự Đạo cấm túc trong thư phòng, Tống Thanh Thư trong lúc rảnh rỗi, liền tùy ý trong thư phòng lật nhìn các thứ, không biết là Cổ Tự Đạo giữ bí mật quá tốt hay là cái gì, trong thư phòng không có tìm được cái gì có giá trị…

Tống Thanh Thư nhịn không được ngáp một cái, mấy ngày vừa qua thời gian ngủ quá ít, hơn nữa hôm nay tại trong hoàng cung lại cùng Lý Nguyên Chỉ quấn quýt si mê chiến đấu mấy trận, bây giờ thật sự có điểm mệt nhọc.

Vừa vặn bên trong thư phòng Cổ Tự Đạo cực kỳ thanh tịnh, bình thường thì không cho người trong phủ tới gần, cho nên hắn cũng không cần phải lo lắng ứng phó những người quen thuộc trong phủ của Cổ Bảo Ngọc, liền nằm ở một bên trên giường êm ngủ, hôm nay đúng là trước bão táp thì rất yên lặng, tốt nhất là nắm chặt thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức mới đủ sức ứng đối biến hóa thất thường về sau…

Hôm nay trong nội cung chuyện đã xảy ra chuyện động trời đất bằng dậy sấm sét, cho dù tin tức chỉ là giữa biết rõ tại trong một cái vòng nhỏ hẹp cực hạn, tuy nhiên làm cho những người hiểu rõ lại thấy tình hình nổ tung nồi, thế lực khắp nơi bởi vì chuyện này mà tranh đấu hoả tinh văng khắp nơi, ngược lạichỉ có người khởi xướng chuyện này dường như không có việc gì, bên trong thư phòng ngủ cực kỳ ngọt ngào.

Đến khi Tống Thanh Thư tỉnh lại, thì ánh trăng đã trên đầu ngọn liễu, hắn duỗi lưng cảm thấy tinh thần sảng khoái đã đến trạng thái tốt nhất.

“Rột… rột…” trong bụng truyền đến tiếng sôi, Tống Thanh Thư mới nhớ một ngày bận rộn, rõ ràng cái gì cũng chưa có ăn, một sớm đã bị Tiết Bàn kéo đi, tưởng đến đi tửu điếm Lâu Ngoại lâu ăn uống thả cửa một phen, nào ngờ lại bị gọi tiến vào hoàng cung, tại trong hoàng cung lại hao tổn thể lực rất lớn với Lý Nguyên Chỉ, trở về liền làm một giấc ngủ cho đến bây giờ.

– Có ai không, mang cho bổn công tử thức ăn a, có cái gì cứ mang lên cho ta.
– Vừa rồi vốn định mang thức ăn cho thiếu gia, bất quá thấy thiếu gia đang ngủ say, nên tiểu nhân không dám quấy rầy, vẫn còn hâm nóng ở trong nồi, tiểu nhân bưng tới ngay đây.

Một tên sai nha vẻ mặt nịnh nọt chạy vào đáp.

Nhìn xem hắn vội vàng rời đi, Tống Thanh Thư xúc động thật lâu, khó trách nhiều người như vậy truy đuổi quyền lực, cái tư vị quyền lực quả nhiên là làm cho người ta muốn ngừng mà không được.

Bỗng nhiên Tống Thanh Thư thần sắc khẽ động, đẩy ra cửa sổ nhìn về phía xa xa, chỉ thấy trong phủ mơ hồ truyền đến tiếng kêu tiếng đánh giết.

– Bên kia chuyện gì xảy ra?

Tống Thanh Thư lẩm bẩm, bất quá hắn rất tinh tường, chung quanh thư phòng của Cổ Tự Đạo có không ít trạm gác ngầm ẩn giấu.

– Hình như có thích khách xâm nhập vào trong phủ, công tử không cần phải lo lắng, trong phủ thủ vệ sâm nghiêm, không bao lâu sẽ bắt được thích khách.

Một thân ảnh khôi ngô bỗng nhiên theo từ trong âm ảnh cuất hiện đi ra.

Tống Thanh Thư quay đầu quan sát, chỉ thấy đối phương thân hình cao lớn, khiến người chú mục nhất chính là hắn có râu ria lởm chởm như cương châm, hiển nhiên đó là một người có tính cách cực kỳ cương nghị.

Bất quá càng làm cho Tống Thanh Thư chú ý là đôi tay đối phương thô ráp, trên hổ khẩu còn có dày đặc vết chai.

“Một cao thủ dùng đao…” Tống Thanh Thư trong lòng rất nhanh có phán đoán.

Thời điểm Tống Thanh Thư dò xét đối phương, đối phương cũng đang quan sát hắn, người nọ trong lòng thấy có chút kỳ quái, khoảng cách xa như vậy mà vị công tử này có thể nghe được động tĩnh, cũng không biết là vì trùng hợp hay còn là cái gì?

– Ngươi tên là gì?

Tống Thanh Thư hỏi, nhìn phản ứng ánh mắt đối phương vừa rồi mà phán đoán, hai người lúc trước có lẽ chưa từng gặp mặt, nên hắn cũng không sợ lòi đuôi.

Người nọ do dự một chút, vẫn đáp:

– Trần Kiên.

Tống Thanh Thư tiếp tục hỏi dò:

– Bình thường chính là ngươi phụ trách an toàn của cái thư phòng sao?
– Bẩm vâng…

Gặp Tống Thanh Thư liên tục đặt câu hỏi, người nọ có chút cuống quýt, hắn sở dĩ hiện thân, là vì biết rõ phải sự tình Cổ Bảo Ngọc tại trong hoàng cung phạm phải, bên ngoài đang cãi nhau trở mặt vang trời, đối phương rõ ràng có thể bình yên chìm vào giấc ngủ, cái phần dũng khí này làm cho hắn có chút bội phục và tò mò.

– Công tử yên tâm đi, cái chỗ này là tuyệt đối an toàn.

Trần Kiên nói xong liền một lần nữa lui trở về trong bóng tối.

Tống Thanh Thư suy nghĩ, Cổ Tự Đạo có ba đại trợ tá: Ông Ứng Long, Liêu Oánh, Trung Vương Đình, mặt khác còn có tứ đại ưng khuyển: Phan Văn Khanh, Quý Khả, Trần Kiên, Từ Khanh Tôn, những người này hiển nhiên là nhân vật trọng yếu của Cổ gia.

Trần Kiên trong tứ đại ưng khuyển xếp hạng thứ ba, chắc chắn cũng có chỗ hơn người, về sau không thể không phòng bị hắn. Tống Thanh Thư sinh ra cảnh giác, bất quá hắn rất mau tập trung chú ý trở về đến trên thân thích khách trong phủ kia…

Thời điểm này ban đêm xông vào Cổ phủ, nếu không phải là Chu Chỉ Nhược, Lam Phượng Hoàng thì còn là ai đây?

Tống Thanh Thư càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, thừa dịp đêm tối yểm hộ, theo bên kia cửa sổ âm thầm phóng chạy ra ngoài. Thư phòng Cổ Tự Đạo chung quanh tuy rằng che kín trạm gác ngầm, nhưng lực chú ý chủ yếu là nghe ngóng đề phòng địch nhân bên ngoài tiến đến, huống chi khinh công của Tống Thanh Thư, người trong hoàng cung không làm khó được hắn…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198