Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 17
Phần 17

Mấy ngày kế tiếp Tống Thanh Thư hoàn toàn thay đổi khác trước bị chật vật, giờ thì trôi qua thích ý vô biên, Thích Phương lợi dụng thân phận thiếu nãi nãi tướng phủ, trên thuyền Đỗ lão bản thì cho là cùng tướng phủ dựng lên quan hệ, mở cờ trong bụng tận tụy cung cấp các thứ, làm cho Tống Thanh Thư cũng hưởng nhận lấy đãi ngộ vô hạn.

Thích Phương ở tại tầng cao nhất khoang thuyền, những người khác rất ít đi lên, nếu có ngẫu nhiên đi lên, thì Tống Thanh Thư liền cải trang thành bộ dáng Tứ Hỉ, sở dĩ hắn không giả trang thành Vương Nhị, là vì Thích Phương mãnh liệt kháng nghị, bởi lúc trước Vương Nhị có ý định gian dâm với nàng, làm nàng buồn nôn muốn hỏng mất.

Đỗ lão bản rất nhanh cũng biết được bọn họ một chuyến này thiếu đi hai người, bất quá loại chuyện này tại trong hào phú quý tộc đúng là thông thường, hắn cũng sẽ không chủ động đến hỏi, làm như hoàn toàn coi như không biết đã từng có Đào Hồng, Vương Nhị hai người này, cứ tận tâm tận lực thỏa mãn yêu cầu khách quý.

– Lại uống canh cá diếc a?

Nhìn qua trước mắt mùi thơm hừng hực chén canh cá diếc, Thích Phương ngồi ở trước bàn cong lên miệng, cá diếc mặc dù ngon, nhưng mỗi ngày đều uống canh như vậy, ai cũng chịu không được.

Tống Thanh Thư từ phía sau ôm lấy nàng, cười nói ra:

– Canh cá diếc phát sữa rất tốt, phu nhân uống nhiều mới có đầy đủ chất. Nếu không tại hạ cùng phu nhân uống canh chung, phu nhân một chén, tại hạ một chén…

Thích Phương khẽ cáu:

– Sữa của ta Tâm Thái cũng không có uống qua ta một giọt nào, kết quả bây giờ toàn bộ sữa đều tiện nghi cho ngươi uống sạch…

Tống Thanh Thư đưa tay, nâng bầu vú của nàng lên, cảm thấy bầu vú trướng đầy sung mãn, cảm giác cực kỳ thỏa mãn:

– Muốn trách chỉ có thể trách trượng phu nhẫn tâm của phu nhân, nếu không phải hắn hạ độc, thì tại hạ cũng không đến mức cần nhờ giải độc như thế này.

Có Thích Phương tương trợ, Tống Thanh Thư tốc độ bức độc đã rõ ràng nhanh hơn, vài ngày qua hắn không sai biệt lắm ép ra được tầm một thành Kim Ba Tuần Hoa chi độc, phải biết rằng lúc trước hắn bức một giọt máu độc thì gặp phải khó khăn trùng trùng điệp điệp, dựa theo tiến độ này, tiếp qua tầm một, hai tháng, độc tính trong cơ thể hắn có thể triệt để thanh trừ sạch sẽ.

– Đừng đề cập đến hắn…

Thích Phương trên mặt sương lạnh…

– Hắn không phải là thứ tốt, bất quá ngươi cũng không khá hơn chút nào, cứ mở miệng ra là gọi ta Vạn phu nhân, chẳng qua là là có ý thích chiếm đoạt thê tử của người… hừ…

Tống Thanh Thư phiền muộn nói:

– Vạn phu nhân lời này nói thật không có lương tâm a, tại hạ coi như là cái gì cũng không tốt, nhưng ít nhất cũng giúp phu nhân giải quyết việc phiền não nặn sữa mỗi ngày, khỏi cần phải vất vả khổ cực tự nắn bóp cho chảy sữa ra, bây giờ có tại hạ trực tiếp ngậm vào mút hút a…
– Không cho nói nữa…

Thích Phương hét lên một tiếng, vội vàng lấy tay che kín miệng của hắn.

– Không nói cũng được, uống hết chén canh cá diếc này đi…

Tống Thanh Thư ánh mắt chớp chớp giống như con hồ ly.

– Ngươi thật là một tên hỗn đản…

Thích Phương ai thán, bất quá vẫn bưng lên chén canh cá uống sạch sẽ.

Tống Thanh Thư tại bên tai nàng lặng lẽ nói một câu, Thích Phương Nhĩ Căn trong nháy mắt liền hồng thấu, cũng không đợi nàng đáp lại, Tống Thanh Thư cởi bỏ vạt áo của nàng, sau đó tựa đầu vào bầu vú của nàng ngậm mút…

Thích Phương đã hình thành theo thói quen, mỗi lần hắn mút hút sữa của nàng, tiếp theo đó sẽ là giao cấu, nàng nằm ngửa trên giường, mềm yếu không còn chút sức lực nào hai tay giữ lấy hai chân, để cho cái âm động kia chuẩn bị lại được thỏa mãn qua, cửa miệng âm động đã là ẩm ướt trơn nhớt, ửng đỏ như hoa hồng nở rộ, bờ mông cao cao nhếch lên, bộ dáng hoàn toàn là một bức tiên thể ngang dọc mặc cho người xâm lược…

Thích Phương khuôn mặt đỏ hồng, cắn chặt hàm răng, môi nhẹ rung, lỗ mũi bất quy tắc trương hấp lấy, đôi mắt như sóng thu nhộn nhạo nửa mở nửa khép, đây hết thảy nguyên vẹn hiển lộ ra Thích Phương đối với động tác tính giao của Tống Thanh Thư phản ánh mãnh liệt, nhìn qua Tống Thanh Thư cảm thấy lòng tràn đầy vui sướng, trong nội tâm tràn đầy không gì sánh kịp cảm giác thành tựu mới…

Thích Phương cái gì đều quên, hết thảy hết thảy đều vứt đến lên chín tầng mây, thể xác và tinh thần nàng đã hoàn toàn bị côn thịt Tống Thanh Thư chinh phục, chỉ biết mềm nhũn đưa cái âm động ra để côn thịt của hắn làm thịt, làm thịt cho nàng hồn bay lên trời, phiêu phiêu dục tiên, ái dịch mật hoa cuồng phun, âm tinh tận rò, đem thân thể hoàn toàn dâng lên, đảm nhiệm để cho Tống Thanh Thư thống khoái vô cùng gian dâm hưởng lạc…

Tiếp theo đó Thích Phương sướng khoái đến ngây người, rên rỉ đều không thể phát ra, chỉ có thể cứng họng, toàn tâm toàn ý cảm thụ theo từ trong âm động đến cái kia mãnh liệt khoái cảm khó mà thừa nhận, như biển gầm từng đợt rồi lại từng đợt cọ rửa trong tâm thân thể của nàng.

– Ừ… đó… đó… lại muốn tiết nữa rồi… ách…

Thích Phương toàn thân cứng thẳng, cái mông của nàng hướng lên nhô lên tới, chủ động nghênh đón côn thịt Tống Thanh Thư đút vào…

Thích Phương lớn tiếng rên rỉ lên, hai hàng lông mày nhíu chặt, hai mép trong cũng bởi vì mãnh liệt xúc động cùng kịch liệt ma sát làm càng thêm sung huyết sung lên, một làn âm tinh dính trơn trượt nóng đặc chất lỏng phun ra.

– Đó… sảng khoái… ta sướng… sướng chết rồi… á… a…

Côn thịt to lớn của Tống Thanh Thư mang đến cho nàng trận trận khoái cảm, hoa tâm của Thích Phương cũng đã như lũ quét bộc phát, trào ra càng nhiều chất mật âm tinh…

Lúc này Thích Phương say mê trong khoái cảm, vô luận Tống Thanh Thư làm ra bất luận cái gì động tác, đa dạng tư thế như thế nào, nàng đều không chút do dự từng cái tiếp nhận…

Thích Phương bây giờ toàn thân cứng ngắc, đang quỳ nằm, cái mông to về phía sau nhô lên, âm động liên tục co rút lấy, nàng đã là thở hổn hển phì phò, đổ mồ hôi đầm đìa rồi, theo trong hoa tâm truyền ra từng đợt mãnh liệt co rút lại, khoái cảm hư thoát nhanh chóng trải rộng toàn thân, theo đại lượng âm tinh không ngừng tuôn ra…

Tống Thanh Thư một hồi cường lực cũng là xuất tinh, nương theo lấy một luồng sóng nóng hổi dương tinh, mỹ phu nhân trong nhục huyệt sinh ra ấm áp cảm giác, trong nháy mắt như giống như bị chạm điện theo hố chậu hướng toàn thân khuếch tán…

Cảm thụ được hành lang mật huyệt Thích Phương nhúc nhích mãnh liệt co rút lại, trơn ướt ấm áp vô cùng thịt non mềm mại âm động đối cự mãng chỗ nào cũng có siết chặt đè ép vui sướng…

Chốc sau Tống Thanh Thư theo trong nhục huyệt hơi sưng đỏ của nàng rút ra côn thịt nhuyễn sập dính đầy âm tinh, chỉ thấy một đống hỗn hợp dương tinh theo trong âm động chảy ra, theo đùi, nhỏ giọt trên giường, lập tức trên giường tựu ướt một mảng lớn.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198