Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 146
Phần 146

Lý Nguyên Chỉ không trong phòng, Tống Thanh Thư trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ lúc mình rời đi thì lại có thái giám đến ban thưởng lụa trắng cùng rượu độc sao? Càng nghĩ càng là sợ hãi, Tống Thanh Thư đứng ngồi không yên, bắt đầu bốn phía truy tìm.

Phụ cận tìm khắp lần vẫn không có bóng dáng Lý Nguyên Chỉ, Tống Thanh Thư trong lòng chìm đến đáy cốc, vừa vặn gặp một cung nữ đi ngang qua, hắn một tay nắm lấy, quát hỏi:

– Lý Nguyên Chỉ đang ở nơi nào?

Tâm hắn gấp, liền vận dụng Di Hồn Đại Pháp, cung nữ bạc nhược yếu kém, trong nháy mắt liền ngây dại ra:

– Nàng hình như đi đến hậu cung trong điện của Ngô phi để cảm tạ rồi.
– Cảm tạ?

Tống Thanh Thư điểm huyệt ngủ cung nữ, sắc mặt cổ quái vô cùng, lấy hắn đối với tầm tính Lý Nguyên Chỉ rất hiểu rõ, lại há không biết đối phương có chủ ý gì, nhất định là hôm trước trò đùa dai như vậy, nên muốn đi thưởng thức kiệt tác của mình vang vọng như thế nào, ngày hôm qua còn mệt mỏi hay là chột dạ gì đó chưa đi, cho tới hôm nay Lý Nguyên Chỉ không kìm nén được trong lòng hiếu kỳ rồi.

Tống Thanh Thư do dự một chút, hậu cung bên kia có Hoàng Thường đại cao thủ trông coi, nếu mình đi qua thật sự là có chút mạo hiểm, bất quá lo lắng Lý Nguyên Chỉ ở bên kia nhất thời nhanh miệng nói lộ ra dẫn đến họa sát thân, hắn cuối cùng vẫn còn hướng phía điện của A Kha đuổi tới.

“Ta đến tột cùng là lo lắng Lý Nguyên Chỉ, thêm nữa cũng muốn nhìn một chút sau đó đêm đó, Trần Viên Viên cùng A Kha phản ứng như thế nào đây?” Tống Thanh Thư lẩm bẩm tự nói, mãi cho đến điện của Ngô phi…

Thời điểm Tống Thanh Thư thì vừa vặn nhìn thấy cung nữ dẫn Lý Nguyên Chỉ đi vào trong điện, muốn báo cho nàng biết thì cũng không còn kịp, chỉ đành ẩn tàng thân hình lặng lẽ phóng vào.

Hắn khinh công đã đạt tới đỉnh cao, muốn né tránh ánh mắt y cung nữ cũng không phải khó khăn, thân người như làn khói nhẹ, lặng yên không một tiếng động bay vào bên trong cung điện, núp ở trên xà ngang, lặng lẽ nhìn xuống dưới.

Chỉ thấy A Kha ngồi ở trên ghế, vẫn là mỹ mạo tuyệt luân, chỉ là nét mặt không tỏa sáng như bình thường, có thể thấy được vẻ mặt tiều tụy vẻ.

Trần Viên Viên cũng trong đại điện, hai đầu lông mày nhàn nhạt ưu sầu, hiển nhiên chuyện ngày đó xảy ra làm cho tâm tình nàng rối loạn, không muốn quay về tịnh thất tu hành, nghiên cứu kinh Phật gì đó.

So với các nàng, Lý Nguyên Chỉ sắc mặt hồng nhuận hơn rất nhiều, cũng không biết là lúc trước sau khi hoan ái được Tống Thanh Thư làm cho vô cùng thỏa mãn hay là chứng kiến cừu nhân có bộ dáng lo lắng mà vui vẻ đấy.

– Ngươi liên tục bảo cung nữ thông truyền nói có chuyện quan trọng muốn gặp ta, đến tột cùng là chuyện gì?

Nhìn thấy Lý Nguyên Chỉ vẻ mặt hưng phấn, A Kha liền khó chịu, nghĩ thầm thường thì dáng vẻ người bị đày vào trong lãnh cung thì u oán hối tiếc a, còn đây rõ ràng giống như là một phi tần cực kỳ được sủng ái, nhất là nghĩ đến Lý Nguyên Chỉ cùng Tống Thanh Thư có mối quan hệ, trong lòng A Kha càng thêm phiền muộn rồi.

Hai ngày này A Kha tâm sự nặng nề, lúc đầu vốn không muốn gặp Lý Nguyên Chỉ, chỉ là đối phương luôn mồm nói có chuyện quan trọng muốn gặp nàng, lòng hiếu kỳ cuối cùng vẫn thắng, nên để cho Lý Nguyên Chỉ đi vào đây…

Trên xà ngang Tống Thanh Thư hiểu ra, khó trách Lý Nguyên Chỉ sáng sớm liền đã chạy đi, nhưng cho tới bây giờ mới vào bên trong, nguyên lai là bị ngăn cản ở bên ngoài điện.

– Ta lần này đến đây là cảm ta Ngô phi cùng với Tịch Tĩnh tán nhân ân cứu mạng lúc trước đấy.

Lý Nguyên Chỉ cung kính thi lễ, ánh mắt cũng liếc qua tại trên thân hai mẫu tử các nàng quét tới quét lui, ánh mắt nhất là tại trên đôi môi mọng hồng nhuận của Trần Viên Viên dừng lại thật lâu, nhìn thấy bộ dáng hai người có tâm sự nặng nề, trong lòng Lý Nguyên Chỉ có thể nói là nở hoa.

– Đây là cái mà ngươi nói có chuyện quan trọng muốn gặp ta đấy sao?

A Kha tức giận trừng mắt, Lý Nguyên Chỉ cũng phải cảm thán, tuyệt sắc giai nhân chính là tuyệt sắc giai nhân, A Kha một cái nhăn mày cũng là đẹp mắt như vậy.

– Ân cứu mạng… còn không phải là chuyện quan trọng thì còn cái gì quan trọng đây này…

Lý Nguyên Chỉ vẻ mặt vô tội đáp.

– Ngươi…

A Kha nghẹn lời.

– Ngô phi nương nương, ta xem thấy khí sắc không tốt lắm, hai ngày này có phải là ngủ không ngon? Có phải là có tâm sự gì hay không vậy?

Lý Nguyên Chỉ nói.

– Không có…

A Kha phủ nhận, có chút chột dạ nói ra…

– Ta có tâm sự gì chứ…
– Nương nương nếu như có tâm sự gì, có thể thổ lộ cùng ta một chút đi, ta tuy rằng hiện nay bản thân khó bảo toàn, nhưng nếu làm: Người nghe hợp cách thì là hiểu rõ đấy.

Lý Nguyên Chỉ tiếp tục nói, bộ dạng ân cần, bất quá khóe miệng hơi cong lên…

– Ta không cần, ngươi lui ra đi.

A Kha có chút tức giận đứng lên, phất tay ý bảo các cung nữ đem Lý Nguyên Chỉ mang đi ra ngoài.

Lý Nguyên Chỉ mặt lộ vẻ tiếc nuối, thật muốn kích thích A Kha thêm một cái a…

Đang muốn đi trở về, thì sau lưng truyền đến thanh âm Trần Viên Viên:

– Lý cô nương, xin chờ một chút.

Trên xà ngang Tống Thanh Thư âm thầm cảm thán, Trần Viên Viên năm đó được xưng Sắc Nghệ Song Tuyệt, quả nhiên danh bất hư truyền, sắc thì mình đã kiến thức qua, nghệ tuy rằng còn chưa thấy, nhưng bằng vào thanh âm nhu hòa hòa hợp của nàng, có thể tưởng tượng ra năm đó tiếng nói của nàng là bực nào êm ái.

– Tịch Tĩnh tán nhân có chuyện gì vậy?

Lý Nguyên Chỉ nhìn qua trước mắt mỹ phu nhân khuynh quốc khuynh thành, ánh mắt cũng là phức tạp, cũng bởi vì đêm đó Trần Viên Viên thay mình giải vây, nàng đối với nữ nhân xinh đẹp này vẫn có thật tốt hảo cảm, nào ngờ về sau biết được Trần Viên Viên rõ ràng chính là một trong thủ phạm hãm hại mình, đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm, bề ngoài ôn nhu xinh đẹp như thế bên trong lại là lòng dạ rắn rết.

Trần Viên Viên vẫy tay ý bảo các cung nữ đi ra trước, sau đó mới nhỏ giọng hỏi:

– Nghe nói Lý cô nương đã từng là người trong giang hồ…

Lý Nguyên Chỉ không rõ ràng cho lắm, gật gật đầu:

– Không sai.
– Vậy có một số chuyện trong giang hồ, chắc Lý cô nương cũng hiểu rõ chứ?

Thấy Lý Nguyên Chỉ gật đầu, Trần Viên Viên hai mắt tỏa sáng.

– Có biết một chút a…

Lý Nguyên Chỉ như lọt vào trong sương mù, nghĩ thầm Trần Viên Viên hỏi đến điều này để làm gì.

Trần Viên Viên hé miệng, không biết nghĩ tới điều gì, lời còn chưa nói ra, hai má khuôn mặt tuyệt sắc lại xoa một tầng rặng mây đỏ:

– Không biết trên giang hồ có cao thủ nào nổi danh về khinh công?

Lúc trước Trần Viên Viên tuy rằng hủy bỏ suy đoán của nhi nữ về cao thủ giang hồ gây ra, có thể hai ngày này mẫu tử nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không có lộ ra cái gì đầu mối, làm cho Trần Viên Viên trước đó chắc chắn không phải là do cao thủ giang hồ, bây giờ trong tâm không khỏi có chút dao động rồi.

Lý Nguyên Chỉ vốn là cực kỳ thông minh, trong nháy mắt liền hiểu dụng ý của Trần Viên Viên, cố nén trong lòng đắc ý, chậm rãi giải thích:

– Trong giang hồ cao thủ khinh công nhiều không kể xiết, bất quá nổi danh nhất là Cùng Hung Cực Ác Vân Trung Hạc, còn có Vạn Lý Độc Hành Điền Bá Quang…
– Bọn họ đều là loại người như thế nào?

Trần Viên Viên thanh âm có chút phát run, dù sao khi nghe cái danh hiệu Cùng Hung Cực Ác kia, nghe xong liền biết không phải là người tốt cái gì rồi.

– Bọn họ trong chốn võ lâm tiếng xấu vang dội là hái hoa dâm tặc…

Nhìn xem Trần Viên Viên cùng A Kha sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, Lý Nguyên Chỉ càng thêm mắm thêm muối vào nói tiếp…

– Bọn họ dựa vào khinh công tuyệt thế hay lẻn vào khuê phòng nữ nhân, cũng không biết có bao nhiêu tiểu thư khuê danh môn thục nữ bị bọn họ đã làm hỏng đi danh tiết…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198