Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 49
Phần 49

Tống Thanh Thư nói ra vấn đề làm cho Thích Phương ngây ngẩn cả người, về một phương diện nàng vô cùng oán hận Vạn Sĩ Khuê bội tình bạc nghĩa, vì muốn trèo cành cây cao mà mưu sát mình, về một phương diện khác hai người tình nghĩa phu thê nhiều năm như vậy, muốn nói một chút cảm giác cũng không có cũng không có khả năng.

Trong lòng do dự một hồi, Thích Phương ngẩng đầu nhìn qua hắn:

– Ngươi… quả thật muốn cho ta đi sao?

Tống Thanh Thư mỉm cười:

– Chuyện này để xem phu nhân tự mình có muốn hay không đấy.
– Ta nghe… theo lời ngươi.

Nói dứt lời Thích Phương mặt đỏ, trong khoảng thời gian ở chung vừa qua, nàng đã hình thành cái thói quen dựa vào người nam nhân này.

– Vậy thì cùng đi, dù sao gặp hắn để cáo biệt cũng tốt.

Tống Thanh Thư bắt lấy đối với Chu Chỉ Nhược nói ra…

– Chỉ Nhược, nơi đây dù sao cũng là tướng phủ, vạn nhất trong phủ có động tịnh thị vệ xông đến, có thể làm bị thương Tâm Thái thì sẽ không tốt, muội trước mang Tâm Thái xuất phủ ở bên ngoài chờ chúng ta nhé…

Chu Chỉ Nhược trong lòng có chút không muốn, thế nhưng là lại hiểu không có những biện pháp khác, nếu để cho Thích Phương mang theo hài tử mà nói, võ công của Thích Phương quá thấp, nếu là rơi vào trong tay tướng phủ, thì sẽ làm cho cục diện trở thành phe mình sợ ném chuột vỡ bình, chỉ có trước đem hài tử mang ra ngoài phủ thì an toàn hơn:

– Vậy được rồi, các ngươi cẩn thận…

Nói xong liền mũi chân điểm một cái, ôm hài tử nhẹ nhàng biến mất tại trong bóng đêm.

– Chúng ta đi thôi…

Nhìn thấy Thích Phương lưu luyến không rời nhìn theo phương hướng Chu Chỉ Nhược biến mất, Tống Thanh Thư nói…

– Yên tâm đi, Chỉ Nhược sẽ không đem Tâm Thái đi mất đâu…

Thích Phương lúc này mới dời đi ánh mắt:

– Vạn… Vạn Sĩ Khuê gian phòng ở bên cạnh.

Tống Thanh Thư không nhanh không chậm theo sát ở sau lưng nàng, cũng không lâu lắm đi vào trong một cái tiểu viện.

Trở lại nơi ở trước kia của mình, Thích Phương trăm mối cảm xúc ngổn ngang, trong lúc nhất thời không biết chốc nữa làm như thế nào đối mặt với người chung chăn gối tâm như rắn rết kia…

Chính đang do dự, thì xa xa trong phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng nam nhân tức giận mắng cùng với tiếng cười khanh khách của nữ nhân, Thích Phương thần sắc biến đổi…

– Đừng kích động, chúng ta trước nhìn kỹ rồi hẵng tính.

Tống Thanh Thư nói xong liền nhẹ nhàng nắm ở bờ eo của nàng, hai người lặng yên không một tiếng động phóng đến trên phòng nóc nhà phát ra âm thanh, vạch ra mái ngói, tình hình bên trong nhìn không sót cái gì.

Vạn Sĩ Khuê giờ phút này một thân thường phục ngồi ở trên ghế, bụm lấy bàn tay mặt thống khổ, dữ tợn mà đối với một người nói cái gì đó, Tống Thanh Thư thuận theo ánh mắt của hắn nhìn lại, chỉ thấy bên dưới xà ngang trong phòng có một cái bẫy lưới đánh cá, cái lưới đánh cá này không phải dùng để đánh cá, mà là trong giang hồ chuyên dùng để bắt người.

Lúc này bên trong lưới đánh cá có một nữ nhân đang bị vây khốn ở trong đó, bởi vì góc độ, Tống Thanh Thư không cách nào nhìn thấy nàng mặt, chỉ có thể thấy nàng mặc y phục vải lam điểm trắng, bên dưới là một cái váy thêu hoa sắc thái sáng lạn, vàng son lộng lẫy, rủ xuống trên tai là một đôi một đôi khuyên tai tròn hoàng kim lớn, ước chừng bằng miệng chén rượu nhỏ, trang phục hiển nhiên không phải nữ nhân người Hán.

Có lẽ là bởi vì bị bẫy lưới đang siết lại một không gian nhỏ hẹp, dáng người đầy đặn uyển chuyển của nàng càng lộ ra vẻ tà mị chọc người, thân thể dường sung mãn tươi mới như cây đào mật, tựa như chỉ là nhẹ nhàng bấm vào thì sẽ rỉ chảy ra nước vậy.

Nhất là trên hông đai lưng màu sắc rực rỡ, đem vòng eo mềm mại cùng với bộ ngực sung mãn cổ trướng phụ trợ ra phát huy tác dụng vô cùng, làm cho nam nhân nhịn không được liền muốn đưa nàng lên giường cởi y phục ra.

Tống Thanh Thư trong lòng thấy kỳ lạ, cái trang phục này tựa hồ đã từng thấy qua, thế nhưng cũng không nhớ ra được là ở đâu rồi.

Bên trong lưới đánh cá nữ nhân khanh khách nở nụ cười:

– Vạn công tử, trên thân của ta có cái tư vị bò cạp độc như thế nào vậy hả?

Thanh âm mềm mại uyển chuyển, làm rung động tâm hồn.

Không nhìn thấy dung mạo của, nhưng chỉ cần vẻn vẹn dựa vào tư thái đầy đặn uyển chuyển, đã làm cho người ta có ý nghĩ kỳ quái rồi, rồi lại nghe cái thanh âm ngọt như thế, thì lúc này dung mạo dù là đẹp là xấu, đều không có quan hệ rồi.

“Nguyên lai là nàng!” Nghe được thanh âm, Tống Thanh Thư rốt cuộc đã biết thân phận nữ nhân này, giáo chủ Ngũ Độc giáo Lam Phượng Hoàng!

Lúc trước hắn trên Hắc Mộc Nhai vì cứu Đông Phương Mộ Tuyết nên bị Minh Tôn Trương Vô Kỵ dùng một quyền đánh tan nội tức, sau đó Đông Phương Mộ Tuyết dẫn hắn trốn đến Ngũ Độc giáo hướng Vân Nam, tại đó đã cùng giáo chủ Lam Phượng Hoàng sinh hoạt một đoạn thời gian.

Bất quá Lam Phượng Hoàng là nữ nhân mà Đông Phương Mộ Tuyết độc chiếm, Tống Thanh Thư dù đã nhiều lần âm thầm nhìn ngắm thân thể, cái mông nảy nở, đôi bầu vú căng mọng của nàng, nhưng cùng nàng thì cũng không có cái gì thâm giao, vì vậy ngay từ đầu nhìn thấy thân hình nàng chỉ cảm thấy quen thuộc nhưng không có nhận ra, bất quá Lam Phượng Hoàng thanh âm mềm mại uyển chuyển, quá mức tươi sáng rõ nét, chỉ cần là nam nhân nghe qua một lần liền sẽ không quên, vì vậy Tống Thanh Thư lập tức liền kịp phản ứng.

“Nàng làm sao lại xuất hiện ở nơi đây?” Gặp được người quen, Tống Thanh Thư vừa mừng vừa ngạc nhiên, bất quá hắn cũng biết không rõ phía dưới đang là tình huống gì, chỉ có thể trước hết lắng nghe rồi tính…

– Ngươi… tiện nhân này!

Vạn Sĩ Khuê bụm lấy tay, chỉ thấy đã là sưng lên, hắn không muốn tại trước mặt nữ nhân này rơi xuống uy phong, nên không rên rỉ, trên trán mồ hôi to như hạt đậu cũng đã toát ra.

Lam Phượng Hoàng đối với lời hắn nhục mạ cũng ung dung bình thường, dường như cái tình cảnh nàng đã trải qua nhiều, kiều mị thở dài một hơi:

– Nhân gia đã cho ngươi cơ hội, rõ ràng là chỉ cần có thể cởi sạch y phục của ta là được rồi. Ai bảo chính ngươi không đủ sức dùng được, ha ha…
– Yêu nữ, ngươi nguyên lai là tại bên trong y phục đều ẩn giấu bò cạp độc!
– Ta đã quên nói cho ngươi biết, nhân gia từ nhỏ đã ưa thích nuôi dưỡng các loại bò cạp và rắn độc, chúng nó dường như là bảo bối thấu hiểu tâm can của ta, một khắc cũng không tách ra rời bỏ được chúng, vì vậy ta đi đến đâu thì chúng nó tùy thân cũng mang theo.

Lam Phượng Hoàng thu hồi nụ cười, lạnh giọng nói ra…

– Ai bảo ngươi sắc đảm ngập trời, cho rằng ta bị cái bẫy lưới này bắt được, thì sẽ mặc để cho ngươi làm gì thì làm sao này?

Vạn Sĩ Khuê ánh mắt nhanh như chớp chuyển một cái, rất nhanh liền thay đổi sắc mặt, cung kính thi lễ một cái:

– Nguyên lai là Lam giáo chủ của Ngũ Độc giáo, tại hạ có mắt như mù, đã mạo phạm Lam giáo chủ, mong rằng lão nhân gia đại nhân không chấp tiểu nhân, xin tha thứ bỏ qua cho tại hạ đi.

Hắn cũng là người trong giang hồ, trước mắt nữ nhân có bộ dáng trong phục Miêu nữ, lại am hiểu dùng độc, rất dễ dàng có thể đoán được thân phận nàng.

– Lão nhân gia? Ta rất già sao?

Lam Phượng Hoàng thò tay xoa mặt mình, âm u thở ra một hơi.

– Không già, tuyệt không lão, ngược lại đẹp như là tiên nữ vậy.

Vạn Sĩ Khuê gấp gáp nói.

Mặc dù đối với trượng phu tâm đã chết, nhưng khi nhìn thấy hắn vì mạng sống của mình mà nịnh nọt lấy lòng như vậy, Thích Phương trong lòng xem thường không thôi.

– Thật sự là đẹp như vậy sao?

Lam Phượng Hoàng chuyển giận làm vui…

– Nghe nói tôn phu nhân gần cũng là xa có tiếng đại mỹ nhân, không biết ta cùng nàng so với, thì ai đẹp hơn ai đây?

Vạn Sĩ Khuê không chút do dự đáp:

– Đương nhiên là Lam giáo chủ đẹp hơn rồi, tiện nội liễu yếu đào tơ, trên thân nàng mang lấy nồng đậm hương dã nông thôn quê mùa, làm sao so ra mà vượt Lam giáo chủ muôn vàn phong tình.

Trên nóc nhà Thích Phương nghe được toàn thân phát run, nàng xưa nay cũng luôn để trong lòng về dung mạo của mình, nếu là Vạn Sĩ Khuê bức bách bất đắc dĩ, nói nàng liễu yếu đào tơ gì gì thì nàng cũng sẽ không để ý, nhưng khi nghe trượng phu mở miệng nói là hương dã nông thôn gì gì đó, rõ ràng đây là chân thật ý tưởng trong lòng của hắn.

“Nguyên lai trong lòng hắn, ta đây đã là người hắn không chịu nỗi rồi…” Thích Phương bờ môi đều nhanh mím cắn xuất huyết, nàng là một nữ nhân truyền thống, cho dù là Vạn Sĩ Khuê trước đây mưu hại nàng, thế nhưng mỗi lúc nghĩ tới mình ở dưới thân nam nhân khác uyển chuyển hầu hạ, thì cũng là làm chuyện có lỗi với hắn, trong nội tâm nàng vẫn có chút áy náy, nhất là đôi khi nhớ lại những năm qua phu phụ hai người, cái loại áy náy cảm giác càng thêm đậm đặc.

Thế nhưng là giờ khắc này, nàng đột nhiên cảm giác được sự áy náy của mình đối với hắn quả là buồn cười.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198