Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 27
Phần 27

– Bạch Liên giáo phái muội đi làm cái chuyện nguy hiểm như vậy sao?

Tống Thanh Thư nghe được thì giận dữ, nghĩ thầm “Chờ đến khi gặp đến Vương phu nhân, sẽ hảo hảo đè nàng ra sửa trị nàng một phen…”

– Người được phái đi đến đây, thì phải có đầy đủ uy vọng, đương nhiên so với những người khác thì phải mạo hiểm hơn một chút…

Nhìn thấy trượng phu kích động phản ứng như vậy, Chu Chỉ Nhược trong lòng cao hứng, nhu tình như nước mà nhìn qua nam nhân bên cạnh…

– Huống chi nếu không có tái ông mất ngựa thì làm sao biết được là họa hay là phúc, nếu không có đến Hiệp Khách đảo, ta như thế nào gặp lại ngươi lần nữa…

Tống Thanh Thư cầm bàn tay nhỏ bé mềm nhẵn của nàng hôn một cái, nhẹ nói:

– Muội đứng ở trong Bạch Liên giáo quá nguy hiểm, từ nay về sau muội hãy cùng ở bên cạnh ta, đừng có quay về cái gì Bạch Liên giáo đó nữa…
– Không, ta phải đi về…

Chu Chỉ Nhược thanh âm tuy nhẹ, nhỏ, nhưng trong giọng nói tràn ngập nghiêm túc chi ý.

Tống Thanh Thư trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói:

– Ta cũng có thể đoán được nguyên nhân muội muốn về Bạch Liên giáo, thế nhưng ta có thể nói rõ ràng với muội, mặc kệ muội là chưởng môn Nga Mi cũng tốt, làm đệ tử bình thường cũng được, làm Bạch Liên giáo chủ cũng tốt, nữ nhân thảo dân cũng được, muội là thê tử của ta, điểm này không có bất luận cái gì cải biến, muội cái gì cũng không cần làm, thì cũng tìm được cái mà mình muốn đấy.

Chu Chỉ Nhược cảm động, thân thể xông qua đem hai má dán tại trên lồng ngực hắn, ôn nhu nói:

– Thanh Thư, ngươi là một người thông minh cơ trí, tại trước mặt ngươi, ta có thể đem chân thật ý nghĩ của mình bày ra, không cần giống như trước cùng Trương Vô Kỵ mệt mỏi như vậy…

Hai người ở chung đã lâu, nàng biết rõ trượng phu tính tình, hắn là một người lòng dạ bao la rộng lớn, huống chi chuyện của Trương Vô Kỵ hai người sớm đã cởi bỏ, bởi vậy nàng cũng không sợ nhắc đến đối phương sẽ làm cho trượng phu mình không thoải mái…

– Ta sở dĩ lẻn vào Bạch Liên giáo, chính là tồn tại ý tứ cùng A Cửu, Hạ Thanh Thanh các nàng quyết tranh hơn thua, A Cửu là công chúa Minh triều, thân phận tôn quý, dưới trướng còn có rất nhiều người của nàng thuần phục, Hạ Thanh Thanh thì cầm toàn bộ Kim Xà doanh làm của hồi môn… Cùng các nàng so với, ta có thể giúp ngươi thật sự là quá ít, hơn nữa thế lực địa vị của các nàng quá mạnh mẽ, địa vị của ta khó tránh khỏi sẽ phải chịu uy hiếp…

Tống Thanh Thư cau mày nói:

– Muội cùng A Cửu, Hạ Thanh Thanh ở chung không phải là thời gian ngắn, cũng biết các nàng không phải là người như thế.
– A Cửu cùng Hạ Thanh Thanh đương nhiên là người cực tốt…

Chu Chỉ Nhược nhẹ nhàng cười cười…

– Bất quá vấn đề này không phải là chuyện riêng của chúng ta, mà là quan hệ đến lợi ích vô số người của chúng ta ủng hộ. Cứ coi như là A Cửu cùng Hạ Thanh Thanh không tranh giành, thế nhưng là những người dưới tay các nàng không giúp các nàng tranh giành sao này? Chỉ có địa vị chủ tử của mình càng cao, thì lợi ích của bọn họ mới có thể tương ứng theo nước lên thì thuyền lên…
– Muội nói loại tình huống này cũng không phải là không phát sinh, bất quá dù sao sự tình này là còn lâu về sau rồi…

Tống Thanh Thư gật đầu, khóe miệng dần dần hiện lên vẻ tươi cười…

– Kỳ thật muội nếu quả thật muốn tranh giành, cũng có thể đi đường tắt đón đầu trước, chứ cần gì đi tìm phương pháp xử lý gian khổ như vậy?
– Cái gì đường tắt?

Chu Chỉ Nhược thoáng cái ngồi thẳng người, mở to hai mắt thật to tò mò nhìn qua hắn.

Tống Thanh Thư cười quỷ dị, tiến đến bên tai nàng nói:

– Từ xưa đến nay có một câu gọi là “Mẫu bằng tử quý”, chúng ta có thể nhiều hơn hâm nóng lại trên giường, nếu là có hài tử sớm nhất, không ai tranh được qua muội…

Chu Chỉ Nhược hai má liền đỏ lên, quay mặt qua chỗ khác xấu hổ không dám nói lời nào…

Nàng tuy rằng gã cho Tống Thanh Thư thời gian không ngắn ngủi, nhưng ngay từ đầu hai người là phu phụ giả, về sau càng là chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, kỳ thật nàng chưa có thói quen chuyển biến làm vi nhân phụ, thực chất bên trong vẫn còn là cảm xúc của một cô nương nhiều hoặc ít.

Nàng tuy rằng không ngại vì có chút mục đích mà có tâm cơ thủ đoạn, nhưng nếu phải để cho Tống Thanh Thư dùng thân thể của mình để mang lấy hài tử để mà tranh giành, cuối cùng cũng có chút mất hết mặt mũi.

Tống Thanh Thư biết rõ nàng mặt non, chỉ sợ rất khó chủ động để làm ra cái gì, liền mỉm cười áp tới, rất nhanh nụ hôn giống như mưa rơi trên gương mặt mềm mại, gọt giũa cặp môi đỏ mọng, thon dài cổ trắng, tinh xảo xương quai xanh của nàng…

Rất nhanh trong phòng dần dần vang lên tiếng rên nhẹ dễ nghe êm tai, cùng vừa rồi bất đồng, lần này không có chút ngụy trang, đều là thân thể thành thật phản ứng…

– Um…

Chu Chỉ Nhược rất mau thấp giọng rên lấy, hai tay nắm chặt lấy bả vai Tống Thanh Thư, còn hai tay của hắn cũng nhịn không được vỗ về xoa nắn lấy hai bầu vú ngạo nhân của Chu Chỉ Nhược vỗ về chơi đùa đôi đầu núm vú màu hồng phấn, hai tay lại theo thân thể mỹ diệu của nàng dao động, tiếp theo xoa nắn lấy hai bên mảnh mông săn tròn…

– Um… không được… nơi đó… nhột a…

Bàn tay của Tống Thanh Thư vừa úp lên gò mua của nàng, khi đầu ngón tay của hắn chạm vào cái khe nứt âm hộ, lại chạm vào ngay nơi lỗ tiểu của nàng vuốt ve lấy, Chu Chỉ Nhược cái bụng bằng phẳng như như gợn sóng phập phồng, đây là bởi vì trong lỗ tiểu bất ngờ bị thâm thụ kích thích, nàng thở gấp nói, khuôn mặt xinh đẹp càng ửng hồng…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198