Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 24
Phần 24

Tống Thanh Thư hôm nay học được Thái Huyền Kinh, lực lượng đương nhiên tăng thêm vài phần, cho dù Thái Huyền Kinh cũng không có chính thức học xong, nhưng ít ra có thêm vài phần tự bảo vệ mình, không giống như lúc trước chỉ có thể dựa vào Di Hồn Đại Pháp.

Vốn là kiếm đến một tên người hầu trên đảo, dùng Di Hồn Đại Pháp hỏi nơi Thích Phương bị giam giữ, Tống Thanh Thư liền vận khởi khinh công Thái Huyền Kinh trong ghi chép hướng phương hướng đuổi tới, tuy rằng hắn vẫn vô pháp đạt đến cảnh giới làm mất đi trọng lực, nhưng hiệu quả so khinh công với bình thường thì khá hơn nhiều.

Tống Thanh Thư vừa rồi theo từ trong miệng người hầu trên đảo thì biết được hai vị đảo chủ đang không có tại trên đảo, âm thầm thấy mình may mắn, phải biết rằng hai người này được xưng tụng cao thâm mạt trắc, nếu mình trong trạng thái khôi phục hoàn toàn công lực, thì không sợ hai người này, nhưng bây giờ chỉ có thể dựa vào học được gà mờ trong Thái Huyền Kinh, hắn không có cái gì mà đản đảm được…

Vị khách quý thần bí kia ở ngay tại sân nhỏ phụ cận nơi ở của hai vị đảo chủ…

“Hy vọng còn kịp…”

Tống Thanh Thư trong lòng tự trách, mình lẽ ra không nên đắm chìm tại ở bên trong Thái Huyền Kinh, mà đưa Thích Phương vào hiểm địa.

Trong lòng lo lắng, tốc độ cũng nhanh hơn vài phần, nhanh chóng hướng chính giữa sân nhỏ tiến đến.

Kỳ thật Tống Thanh Thư cũng không có ý thức được, xét đến cùng thì Thích Phương ở trong lòng hắn sức nặng chưa đủ, nếu như là Chu Chỉ Nhược, A Cửu, Hạ Thanh Thanh những nàng này bị bắt, hắn làm sao có tâm tư tìm hiểu học cái gì Thái Huyền Kinh, nhất định là trước tiên sẽ đi cứu người rồi.

Tống Thanh Thư một đường cẩn thận từng chút, nhưng cũng không có đụng phải thủ vệ nào, liền cảm thấy kinh ngạc, rất nhanh liền trở lại bình thường, vị trí Hiệp Khách đảo thần bí, ngoại nhân không biết đảo này chỗ nào, người trên đảo lại toàn bộ là cao thủ, đương nhiên không cần gì thủ vệ.

Hơn nữa ở trên đảo, các cao thủ khác cơ hồ là mất ăn mất ngủ ở trong thạch thất tìm hiểu nghiên cứu Thái Huyền Kinh, do đó mới khiến Tống Thanh Thư hầu như không có gặp trở ngại gì mà lẻn vào o.

Chỗ gian phòng của Thích Phương rất dễ tìm, bởi vì các gian phòng phụ cận t khác đều là một mảnh hắc ám tối đen, duy chỉ chỗ sân nhỏ phòng nàng đèn đuốc sáng trưng.

Nơi đây không giống với khu vực khác, có mấy người canh giữ ở cửa ra vào sân nhỏ, nhìn qua cũng không phải là tầm thường, Tống Thanh Thư tránh qua bọn hắn, theo bên cạnh một cái chỗ hẻo lánh ẩn nấp đi vào.

Nào ngờ sau khi đi vào trong phòng, bên trong không có một bóng người, chỉ có trên mặt đất phủ kín cánh hoa, trên bàn đốt lấy cũng là loại hương thượng hạng, cả cái gian phòng tràn ngập một mùi khí tức lãng mạn.

Bỗng nhiên trong lòng của hắn khẽ động, mũi chân nhún một chút, nhẹ nhàng phóng lên xà ngang mái nhà, ẩn thân tại chỗ âm ảnh.

Cũng không lâu lắm, cửa gian phòng mở ra, mấy nha hoàn nối đuôi nhau mà vào:

– Phu nhân cẩn thận…
– Ừ…

Một thanh âm dễ nghe vang lên, từ trên xà nhà Tống Thanh Thư toàn thân chấn động: “Thanh âm này như thế nào lại quen tai như vậy chứ?”

Trong lòng của hắn có một loại xúc động, rất muốn nhô đầu ra nhìn một cái, bất quá bên ngoài nhiều người, hắn lo lắng bị người phát hiện, đành phải cố nén hiếu kỳ, đồng thời trong lòng âm thầm kêu khổ: “Hỏng bét, người này hiển nhiên không phải Thích Phương, chẳng lẽ mình tìm nhầm địa phương…”

Tống Thanh Thư đang vì vận mệnh Thích Phương lo lắng, vừa đúng phía dưới nha hoàn đang nghị luận:

– Phu nhân thật đúng là xinh đẹp a…
– Đúng vậy, kỳ thật hôm nay, bọn họ còn mang về một vị nữ nhân khác, cũng là mỹ nhân, thế nhưng là cùng phu nhân so với, vẫn còn là kém hơn…
– Công tử âm thầm quan sát hai người, cuối cùng không chút do dự lựa chọn phu nhân đến thị tẩm đấy.
– Công tử tầm mắt cao như vậy, phu nhân có thể làm cho hắn vừa thấy liền kinh diễm, thật sự là khó được.

Mấy nha hoàn bảy mồm tám lưỡi thảo luận, Tống Thanh Thư nghe qua thở phào, trong miệng các nàng thấy yêu tiếc mỹ nhân kia, phải là Thích Phương rồi. Nếu như tên công tử đầu tiên chọn trúng nữ nhân này, chắc hẳn Thích Phương tạm thời an toàn…

– Các người trong miệng nhắc tới vị công tử kia, vậy đó tột cùng là người nào vậy?

Vị mỹ nhân tuyệt sắc kia lần mở miệng ra nói…

“Quá giống… quá giống… chẳng lẽ là nàng, thế nhưng là lại làm sao có thể…”

Tống Thanh Thư tâm ngứa khó nhịn, bất quá hắn phân được rõ ràng nặng nhẹ, từ trên xuống dưới ở Hiệp Khách đảo, cho dù là một nô bộc cũng biết võ công, bởi vì cái gọi là nhỏ mà không nhẫn sẽ bị loạn đại mưu, sau khi chờ những nha hoàn này đi ra ngoài, thì mình từ từ nhìn xem…

– Công tử… thì chính là công tử a, còn có thể là ai.

Một đám nha hoàn cười hì hì nói ra.

– Phu nhân không cần quá lo lắng, công tử là một nhân vật thân phận vô cùng tôn quý, tuyệt đối so với trượng phu của phu nhân thì tốt hơn nhiều, nếu như phu nhân có thể hầu hạ lấy được niềm vui của công tử, nửa đời sau sẽ hưởng vinh hoa phú quý vô cùng.
– Quan trọng nhất, coi như là dứt bỏ thân phận hiển hách, chính công tử cũng là một nhân vật ưu tú trong thời đại hỗn loạn này, là tình lang trong mộng của biết bao cô nương…

Tống Thanh Thư vừa rồi được chứng kiến mấy nha hoàn đem vị phu nhân ca tụng khuynh quốc khuynh thành, không nghĩ tới lúc nói đến vị công tử kia, càng là khoe khoang ba hoa chích chòe nhiều hơn…

– Hừ, hắn cho dù tốt đến đâu, so ra cũng kém tướng công của ta.

Chỉ nghe vị phu nhân kia lành lạnh hừ một tiếng, Tống Thanh Thư kìm lòng không được có một loại khoái ý, nhịn không được nữa lặng lẽ duỗi đầu ra nhìn…

Chỉ thấy một nữ nhân ngồi ở trước gương trang điểm, dáng người yểu điệu động lòng người, bộ váy áo xiêm y màu xanh dắt đấy, mái tóc đen như thác nước giống dưới ánh sáng tuôn xuống, trong phòng ánh lửa nến chiếu rọi, chỉ thấy trên mặt nàng trắng nõn mơ hồ lộ ra hai mảnh đỏ ửng, thanh nhã tú lệ, chung quanh mỗi nha hoàn cũng là dung mạo mỹ lệ, đáng tiếc tại trước mặt nàng, lập tức liền ảm đạm thua kém…

Ánh sáng đom đóm, làm sao có thể cùng trăng sáng tranh nhau phát sáng…

“Chỉ Nhược quả nhiên là nàng…” Tống Thanh Thư vừa mừng vừa sợ, mừng là phu phụ gặp lại, hoảng sợ là nàng làm sao lại xuất hiện ở Hiệp Khách đảo…

Chẳng lẽ là nàng bị bắt tới đây? Tống Thanh Thư trong lòng kinh nghi bất định, thế nhưng là hắn rõ ràng phát giác được Chu Chỉ Nhược trên thân tựa hồ không có bị quản thúc, xem ra trong chuyện này có hơn phân nửa có ẩn tình khác.

Nếu là đổi lại mấy năm trước, hắn có lẽ sẽ hoài nghi, thế nhưng là những năm qua, hắn hôm nay lòng dạ trở nên rộng rãi vô cùng, có sự tự tin đồng thời cũng vô điều kiện tin tưởng một số người, Chu Chỉ Nhược thân là thê tử của hắn, hắn không tin nàng thì còn có thể tin tưởng người nào nữa đây?

Bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến động tĩnh, những nha hoàn lập tức vui vẻ đi ra ngoài đón:

– Công tử đã đến…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198