Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 189
Phần 189

Giống như cách hồng y nữ tử lựa chọn dùng song chưởng chống đỡ, Tống Thanh Thư cũng vươn tay đẩy ra, vừa cùng đám người này tiếp xúc, trong nháy mắt cảm thấy một cỗ đại lực truyền đến.

Tống Thanh Thư âm thầm gật đầu, Cái Bang rõ ràng không có nhiều cao thủ, lại có thể sừng sững trong giang hồ nhiều năm như vậy, trở thành một đại bang, quả nhiên có môn đạo, trận pháp Kiên Bích này cùng trận pháp Hợp Kích của Mật Tông có cách đánh tuy khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau kỳ diệu.

Mật Tông dùng để bí pháp đem tất cả công lực mọi người chồng lên tại trên thân một người, Cái Bang trận pháp Kiên Bích tuy rằng không có chồng lên nội lực như vậy, thế nhưng lợi dụng thể trọng cùng công kích một lượt để bù đắp, bởi vậy hiệu quả cũng không kém là bao nhiêu.

Đương nhiên lấy tu vi Tống Thanh Thư, hơn mười người hảo thủ Cái Bang hợp lực cũng không thắng được hắn, chỉ cần kình lực tung ra, thì những người này nếu không gãy xương thì chính là trọng thương, bất quá cân nhắc đến chuyện lần này hoàn toàn là do hồng y nữ tử gieo gió gặt bão, hắn cũng là không muốn đả thương người, bởi vậy dùng Niêm Tự Quyết, dựa theo thế công kích của Cái Bang từ phía sau lưng giật lại, đám người kia trong nháy mắt trọng tâm bất ổn, mà lúc này sau lưng Tống Thanh Thư lại có mặt khác đám người công kích tới, thu lại chân không kịp, hai nhóm liền đụng vào nhau, lập tức người ngã ngựa đổ.

Thời gian trong nháy mắt tên trưởng lão kiến thức rộng rãi, vội vàng ngăn lại đám người còn dư lại dưới tay:

– Nguyên lai hôm nay gặp cao thủ, các hạ có thể lưu lại cho một con đường…

Tống Thanh Thư cười khẽ:

– Như thế nào, còn muốn đi tìm thêm cao thủ đến tràng tử này sao?

Tên trưởng lão mặt mo màu đỏ:

– Không dám.

Tống Thanh Thư phất phất tay:

– Các ngươi đi thôi, ta cùng Cái Bang cũng coi như có chút nguồn gốc, sẽ không làm khó các ngươi.

Hắn lúc này trong đầu lại xuất hiện Hoàng Dung kiều mị dung nhan ôm chặt thân hắn rên rỉ, lúc hắn bế nàng trong tư thế đối diện vừa đi vừa giao cấu, nghĩ thầm nàng nếu biết mình vì một nữ nhân xa lạ mà làm khó xử đồ tử đồ tôn của nàng, cũng không biết nàng có tức giận hay không…

Tên trưởng lão gặp võ công của hắn mặc dù cực cao, nhưng khách sáo hữu lễ, tự nhiên hiểu được thấy tốt thì lấy, cùng hắn chắp tay hành lễ, sau đó liền dẫn các đệ tử lẫn nhau dắt díu lấy lui xuống.

Chờ người Cái Bang lui đi, Tống Thanh Thư giải huyệt đạo cho hồng y nữ tử, còn chưa kịp nói cái gì, đối phương lại chất vấn:

– Ai bảo ngươi xen vào việc của người khác…

Tống Thanh Thư giật mình, thấy nàng thở phì phì trừng tròng mắt, dường như bị hắn làm hỏng mất chuyện gì tốt vậy…

Sau khi hừ lạnh, nàng liền quay người rời đi.

– Đứng lại…

Tống Thanh Thư nhàn nhạt nói.

– Như thế nào, còn muốn ta phải quỳ xuống tạ ơn sao?

Hồng y nữ tử lạnh lùng nói ra.

Tống Thanh Thư lắc đầu, nữ nhân này nhất định là từ nhỏ được nuông chiều, khiến cho hỉ nộ vô thường:

– Không cần, bất quá chuyện hôm nay bởi vì cô nương tạo dựng ra, trong tửu điếm này hư hao nhiều đồ vật như vậy, dù sao cũng phải bồi thường tổn thất cho lão bản mới phải.

Nghe hắn nói, cô nương kia sắc mặt màu xanh màu đỏ, từ trong lòng móc ra đĩnh vàng ném tới trên mặt đất:

– Những thứ này bồi thường cho bọn họ cũng đủ rồi.

Nói xong liền nhảy ra ngoài cửa sổ, rất nhanh biến mất tại góc đường.

– Cảm ơn công tử.

Lão bản tửu điếm chạy đến đối với Tống Thanh Thư mang ơn…

– Tiểu nhị, nhanh mang cho công tử vò rượu ngon.
– Không cần đâu…

Tống Thanh Thư mỉm cười, chuyện cho tới bây giờ hắn đâu còn có tâm tình uống rượu nữa, lưu lại thỏi bạc liền bồng bềnh đi xa.

“Mình thật đúng là giả nhân giả nghĩa a” đi tại trên đường phố, Tống Thanh Thư âm thầm cảm thán, hắn những năm qua đêm gõ cửa quả phụ lừa gạt nam bá nữ chủ các loại cũng không ít, như thế nào cũng không phải là người tốt, chính mình bây giờ lại điển hình trở thành kỹ nữ còn muốn dựng đền thờ a.

“Mặc kệ nó, ta cứ tâm an là được.” Bất tri bất giác Tống Thanh Thư đi tới Thị Ngự Sử Tiền phủ.

Lúc trước vắt hết óc cũng chưa nghĩ ra nói như thế nào thế thuyết phục Sử Di Viễn hỗ trợ phát động vạch tội Vạn Sĩ Tiết, nghĩ tới nghĩ lui ý thức được chủ yếu là hắn thiếu khuyết tin tức, bản thân Sử Di Viễn là người như thế nào thì cũng không biết, thật sự là có chút khó xử.

Lần lượt bái thiếp không bao lâu, người gác cổng liền đường chạy chậm quay trở lại:

– Tống công tử, lão gia mời công tử đi vào.

“Xem ra vận khí không tệ, không giống như lúc trước tại phủ Lý Thủ Trung phải đợi lâu như vậy.”

Tống Thanh Thư khẽ cười, bất quá làm cho hắn lưu tâm chính là, lúc người gác cổng mời hắn vào nhà gặp lão gia, thời điểm đó biểu lộ có chút kỳ quái, hắn định hỏi rõ ràng một chút, bất quá rất nhanh có gã sai vặt đi ra dẫn đường, nên không có cơ hội hỏi.

“Cũng được, coi như là đầm rồng hang hổ thì như thế nào.” Tống Thanh Thư nhún vai, đem sự nghi ngờ ném qua sau đầu.

Đem Tống Thanh Thư dẫn tới trước một cái thư phòng, gã sai vặt nói cho hắn biết lão gia ở bên trong đang chờ liền cáo lui.

Lúc đẩy cửa thì hắn liền giật mình, lúc trước tại trên triều đình hắn và Sử Di Viễn có gặp mặt qua, nên nhớ kỹ tướng mạo của lão, mà trong thư phòng đang đứng đấy đó là hồng y nữ tử lúc trước tại trong tửu điếm…

– Là ngươi?
– Là cô nương?

Hai người đều đồng thanh nói.

– Ngươi chính là Tống Thanh Thư?

Hồng y nữ tử dường như không có chút nào nhớ đến chuyện phát sinh lúc trước tại trong tửu điếm, chạy tới đi quanh người hắn dò xét, vừa quan sát vừa gật đầu…

– Khó trách võ công cao như vậy…
– Cô nương là…

Tống Thanh Thư trong lòng đã có suy đoán.

– Sử Di Viễn là phụ thân của ta…

Hồng y nữ tử trả lời làm cho Tống Thanh Thư đầu hắc tuyến, nào có nữ nhi nào lại gọi thẳng tính danh của phụ thân ra như vậy, bất quá cân nhắc đến tính tình nàng tùy tiện, thì cũng là bình thường trở lại.

– Thì ra cô nương chính là Tương Vân tiểu thư.

Sử Di Viễn chỉ có một nhi nữ, cho nên mới trở thành hòn ngọc quý trên tay, đây là sự tình mà trong Lâm An thành mọi người đều biết, bởi vậy nàng mặc dù không có giới thiệu tính danh, Tống Thanh Thư cũng đã biết rõ.

– Nghe nói ngươi tối hôm qua lên trời cầu mưa, có thể hay không nói cho ta biết ngươi làm sao làm được như vậy?

Sử Tương Vân nháy mắt to, tò mò nhìn qua Tống Thanh Thư.

– Đây chẳng qua là trùng hợp mà thôi, ta là người có vận khí tốt mà.

Cho dù dùng để phủ lên sắc thái thần bí vẫn là rất hữu dụng, Tống Thanh Thư không có ngu ngốc đối với người xa lạ không thân thiết mà nói ra…

– Ta cũng đoán là như thế…

Sử Tương Vân nghe qua như có tảng đá trong lòng rơi xuống đất, trên mặt thậm chí bằng thêm thêm vài phần kiều mị vui vẻ.

Tống Thanh Thư nhịn không được cười lên, nha đầu này chắc là vì tình lang của mình lo lắng, sợ có người so với ý trung nhân của nàng ưu tú hơn đây…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198