Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 147
Phần 147

– Hả…

Trần Viên Viên kinh hô, một bên A Kha sắc mặt cũng khó coi…

– Bọn họ làm xằng làm bậy như vậy, chẳng lẽ sẽ không có người trừng phạt bọn họ hay sao?
– Đương nhiên là có rất nhiều người muốn thay trời hành đạo đấy…

Hai mẫu tử nghe qua vừa thở dài một hơi, Lý Nguyên Chỉ kế tiếp một câu lại làm cho lòng của các nàng nhấc lên…

– Bất quá những người này có khinh công cao cường, mỗi lần tới lui đều vô ảnh đi vô tung, cho dù là ngẫu nhiên bị phát hiện, bọn họ cũng có thể dùng lấy khinh công đứng đầu chạy trốn biến mất, đã nhiều năm như vậy, bọn họ vẫn là nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

A Kha khuôn mặt càng thêm trắng bệch, thanh âm run rẩy hỏi:

– Nếu như thủ vệ sâm nghiêm, những tên hái hoa đạo tặc kia có vào được hay không?
– Đương nhiên là vẫn vào được…

Cảm nhận được nội tâm của các nàng đang sợ hãi, Lý Nguyên Chỉ càng mặt mày hớn hở…

– Bởi vì mấy tên hái hoa đạo tặc này đều sở hữu dâm tặc khinh công đệ nhất thiên hạ a…

Nhìn xem Trần Viên Viên cùng A Kha bị hù đến sững sờ, trên xà ngang Tống Thanh Thư cười khổ không thôi, Lý Nguyên Chỉ nha đầu kia thật đúng là ý đồ xấu có rất nhiều, chỉ sợ mẫu tử các nàng sẽ bị một thời gian rất dài ngủ không yên rồi.

A Kha đang sợ hãi mất mật, nhưng nhìn thấy Lý Nguyên Chỉ cười cười nói nói thản nhiên như thế, trong lòng bực bội, hừ lạnh:

– Ngươi thấy được chúng ta trạng thái không tốt, thì thật cao hứng phải không?

Dáng tươi cười cứng ngắc trên mặt, Lý Nguyên Chỉ vội vàng giải thích:

– Không có a.

A Kha hừ nói:

– Không biết vì cái gì, ta có cảm thấy ngươi đang ở đây rất là hả hê, lúc trước ta đã nói muốn vả vào miệng ngươi rồi, lúc ấy bị chậm trễ, bây giờ ngươi lại vừa vặn tự đưa tới cửa, người đâu…

Nhìn xem Lý Nguyên Chỉ trợn tròn mắt, Tống Thanh Thư lắc đầu, giác quan thứ sáu của nữ nhân thật sự là đáng sợ, A Kha rõ ràng không biết chân tướng sự tình, thế nhưng là nàng đang cho thấy đã có cảm giác tìm đúng đầu sỏ gây nên.

Một bên cảm thán, một bên lấy ra một cái mặt nạ bạc mang tại trên mặt, Tống Thanh Thư cũng không thể nhìn thấy Lý Nguyên Chỉ bị người khi dễ.

Đúng lúc này một bàn tay gầy như que củi giống như quỷ u linh âm thầm xuất hiện tại sau lưng của hắn, cho dù bàn tay này gầy đến xương bọc da, gió lớn thổi cũng có thể bị gãy đoạn, nhưng năm ngón tay hiện ra ánh sáng âm băng lãnh, không ai hoài nghi ẩn chứa trong đó là sức công phá hủy thiên diệt địa…

Tống Thanh Thư bỗng nhiên huyết dịch dâng trào, nhanh chóng một quyền quá ngược trở lại đánh tới, quyền với móng vuốt chạm nhau, phát ra một tiếng “bụp…” trầm đục, cả đại điện rung lên một cái, bụi bặm trên xà ngang tuôn rơi thẳng xuống dưới sàn…

Nương nhờ lực phản chấn Tống Thanh Thư kích xạ thoát ra, trong nháy mắt cùng đối phương kéo giãn ra khoảng cách mấy trượng.

Trong phòng chúng nữ không ngờ rằng lại lật ra biến cố, nhìn xem bỗng nhiên xuất hiện một nam nhân mang mặt nạ, còn có trên xà ngang một người thần bí toàn thân giấu ở bên trong cái áo choàng màu đen, A Kha kinh hô:

– Có thích khách…

Bất quá nàng một đôi mắt hạnh trong nháy mắt tròn xoe, bởi vì chung quanh phảng phất có một bức tường khí vô hình chặn lại, thanh âm của nàng phát ra đụng vào, nổi lên một gợn sóng mà mắt thường cũng nhìn thấy được, cuối cùng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Tống Thanh Thư nhìn thoáng qua, trong ánh mắt xuất hiện một tia ngưng trọng:

– Khí tràng thật là lợi hại, khó trách đến gần tại hạ như vậy, mà tại hạ cũng không có phát hiện được…

Người áo choàng màu đen phát ra một thanh âm khàn khàn:

– Đáng tiếc vẫn bị ngươi tránh thoát, phóng nhãn trong thiên hạ, có thể tránh qua một kích vừa rồi kia, đếm trên đầu ngón tay không có mấy người, rút cuộc ngươi là ai?

Nhân vật thần bí này dĩ nhiên là Hoàng Thường trước kia đã gặp rồi.

Tống Thanh Thư cũng không trả lời, ngược lại cười nói:

– Tiền bối đức cao vọng trọng, vốn là thần thoại trong chốn võ lâm, rõ ràng lại ra tay đánh lén một võ lâm hậu bối, nếu lan truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ có tổn hại đến thanh danh tiền bối.
– Trong tâm trí người giang hồ, lão phu sớm đã là một người chết, một người chết thì còn cái gì thanh danh chứ?

Thanh âm lãnh đạm theo từ trong áo choàng truyền đến…

– Huống chi đối phó với cái loại hái hoa dâm tặc như ngươi, thì cần gì phải nói đến quy củ giang hồ, lần trước ta đã lơ là để cho ngươi chạy thoát, hôm nay ta muốn nhìn xem ngươi có thể chạy trốn đến nơi đâu.

Nếu là nơi trống trải chi địa, lão nhập lại không có nắm chắc giữ lại được đối phương, nhưng lúc này đối phó ở trong điện, cho dù có một thân khinh công kinh thế hãi tục cũng không thể triển khai ra được, cho nên Hoàng Thường thừa sức nói ra lời này.

Thời điểm này trong phòng, chúng nữ rốt cuộc kịp phản ứng, trong nháy mắt Lý Nguyên Chỉ liền biết thân phận của Tống Thanh Thư, thấy được hắn mang theo mặt nạ, biết rõ hắn không muốn thân phận bị bại lộ, vì vậy nàng chỉ cần chờ ở một bên tùy thời mà động.

– Đêm đó… là ngươi?

A Kha cùng Trần Viên Viên lập tức vừa sợ vừa giận, hai đội đôi mắt đẹp dường như muốn phun như lửa nhìn Tống Thanh Thư, nếu như ánh mắt có thể giết người mà nói, Tống Thanh Thư chỉ sợ đã vạn tiễn xuyên tâm mà chết ngay tức khắc rồi…

Tống Thanh Thư cười khổ, bất quá chuyện cho tới bây giờ thật cũng không cần phải phủ nhận, khẽ cười nói:

– Chính là tại hạ…

Chứng kiến ánh mắt hắn thanh tịnh như nước, A Kha đột nhiên cảm giác được lúc hắn cười rộ lên tựa hồ có vài phần mê người, những ngày qua ở trong tâm trí của nàng, đêm đó người nọ sẽ có gương mặt hèn mọn bỉ ổi buồn nôn, lúc này bỗng nhiên biết được đối phương là một công tử ngọc thụ lâm phong như vậy, nàng lại có cảm giác được đêm đó, tựa hồ cũng không phải là khó chịu nỗi như những ngày vừa qua, cái hình ảnh khuôn mặt hèn mọn kia nằm trong tâm trí nàng…

“Hừ… hừ, ta đến cùng đang suy nghĩ cái gì a…” A Kha khuôn mặt trong nháy mắt đỏ lên, phối hợp với dung nhan tuyệt sắc của nàng, hòa lẫn hết sức mê người.

Bởi vì cái gọi là mẫu tử liên tâm, Trần Viên Viên cũng có cảm giác không sai biệt lắm, bất quá nàng dù sao đã trải qua quá nhiều sóng gió, rất nhanh khôi phục lại tâm tình, cả giận nói:

– Các hạ tuy rằng đeo mặt nạ, thế nhưng cũng nhìn ra được là người nhất biếu nhân tài, vì sao phải làm cái loại hoạt động bỉ ổi này?

“Nếu như đã già rồi, thì phải giả cho giống như một chút…” Tống Thanh ha ha nở nụ cười:

– Nam nhân nào gặp phải mẫu tử sắc nước hương trời như vậy, thì không có cách nào khác, ai cũng muốn chiếm đoạt được thân thể hai mẫu tử của phu nhân, cho nên tại hạ đành phải ra hạ sách như thế này.

Nói xong còn dùng ánh mắt cực nóng quét mắt qua toàn thân của Trần Viên Viên.

Đối phương ánh mắt phảng phất có lửa, làm cho Trần Viên Viên run lên, trong lúc nhất thời nổi giận đến cực cùng, nói không ra lời.

Hoàng Thường bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng:

– Nguyên lai đêm đó là ngươi chiếm được tiện nghi…
– Không…

Trần Viên Viên muốn giải thích, nói cũng không có phát sinh ra cái gì, bất quá lại nghĩ đến lúc mình tỉnh lại thì trong miệng có nuốt lấy cái đồ vật kia của nam nhân, nếu vậy thì so với chưa phát sinh ra cái gì thì có cái gì khác nhau đâu…

Bất quá Hoàng Thường rất nhanh liền lắc đầu:

– Ồ, không đúng… Ngô phi vẫn còn là chi thân hoàn mỹ cho dù là đã không còn nguyên vẹn, Tịch Tĩnh tán nhân cũng nhìn ra được đã lâu rồi không có trải qua chuyện nam nữ, thật sự là kỳ quái thay… kỳ quái thay…

Hoàng Thường thân là nhân vật cấp bậc Đại Tông Sư đạo gia, đối với đạo âm dương đương nhiên thập phần nhạy bén, huống chi lão đã sống lâu trải qua biết bao nhiêu năm tháng, nhãn lực là bực nào cao minh, liếc cái liền nhìn ra tình huống mẫu tử của Trần Viên Viên lúc này…

Bất quá Trần Viên Viên cùng A Kha thì xấu hổ toàn thân đều ửng đỏ, hận không thể trên đất có khe hở để chui xuống…

– Ta hiểu được rồi…

Hoàng Thường ngẩng đầu lên nhìn qua Tống Thanh Thư, tuổi còn trẻ mà có tu vi như vậy, lại có một thân khinh công kinh thế hãi tục, lại không thể làm được cái chuyện nam nữ, nguyên lai các hạ là Đông Phương Bất Bại của Nhật Nguyệt thần giáo.

Hoàng Thường mặc dù có niên kỷ rất lớn, nhưng dù sao cũng là nam nhân, cũng đã từng có qua huyết khí phương cương, lão rất rõ ràng không có bất kỳ tên hái hoa đạo tặc nào, mà có thể nhẫn nhịn được dụ hoặc mê hồn của mẫu tử Trần Viên Viên, như vậy cách giải thích duy nhất chính là tên hái hoa đạo tặc kia không phải là nam nhân chân chính.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198