Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 6 - Dịch giả Meode

Phần 164
Phần 164

– Um…

Vạn Sĩ Tiết trợn tròn mắt, vừa rồi trong nháy mắt đó, thật sự là trong đầu lão hiện lên một ít hình ảnh hương diễm không chịu nổi, chú ý tới ánh mắt Triệu Cấu bất thiện đang nhìn qua, lão gấp gáp nói…

– Nói bậy, ta loạn nghĩ đến cái gì dơ bẩn chứ?
– Vậy là tốt rồi.

Tống Thanh Thư mỉm cười.

Cách đó không xa Hoàng Sam Nữ Tử đôi mi thanh tú cau lại, thanh âm có chút rét run:

– Tống công tử không khỏi quá hồ đồ rồi, nương nương thân là quý phi, làm sao có thể cùng nam nhân khác nhảy múa chứ?

Triệu Cấu mở miệng:

– Nếu Tống công tử thật có thể hô phong hoán vũ, coi như đây là một điềm lành của triều đình, để cho Ngô phi múa một khúc vũ cũng không sao.

Trong lòng của hắn chắc chắc Tống Thanh Thư không có cách nào làm được, nên ra vẻ hào phóng, lộ ra hắn khoan dung độ lượng khí độ vua của một nước.

– Hoàng thượng thánh minh, nếu như đã lên tiếng, văn võ bá quan tự nhiên không nói cái gì nữa.

Triệu Cấu âm thầm cười lạnh, Tống Thanh Thư này mặc dù có chút bản lĩnh, nhưng đúng là tuổi trẻ khinh cuồng, ngang ngược càn rỡ, đã định trước không phả là một kẻ làm được chuyện đại sự, xem ra mình trước đây có nhiều lo lắng không đúng.

Tống Thanh Thư sở dĩ một mực biểu hiện ngang ngược càn rỡ, là thừa hiểu, địch nhân càng mạnh cứng rắn, Nam Tống sẽ càng mềm yếu, hắn làm như bất chấp ngông cuồng, bất quá là vì đang tranh thủ thêm một ít lợi ích cho mình, nào ngờ rõ ràng đã làm cho Triệu Cấu cảnh giác giảm nhiều, thật sự là có thu hoạch ngoài ý muốn.

Nếu như Tống Thanh Thư biết rõ điểm ấy, chỉ sợ cho là Triệu Cấu thực chất bên trong quả nhiên là người có thuộc tính thích ngược đãi, người ta đối với Triệu Cấu càng hung, thì Triệu Cấu ngược lại càng thoải mái, còn như Nhạc Phi đối với hắn trung thành tận tâm, hắn ngược lại nghi thần nghi quỷ.

– Tống công tử, xin mời…

Triệu Cấu ở chỗ sâu trong ánh mắt mang theo một tia lãnh ý.

Tống Thanh Thư gật đầu:

– Kính xin chư vị dời bước ra ngoài điện.

Một đám người nối đuôi nhau mà ra, Hoàng Sam Nữ Tử lúc đi ngang qua bên người Tống Thanh Thư cố ý dừng bước, thần sắc lo lắng nói:

– Ngươi có ý định kết thúc như thế nào đây.

Tống Thanh Thư nhún nhún vai:

– Gọi gió đưa tới, làm mưa không được sao…
– Ta đang nói nghiêm chỉnh với ngươi…

Hoàng Sam Nữ Tử gấp đến độ thiếu chút nữa dậm chân.

Tống Thanh Thư giật mình:

– Ta cũng nghiêm chỉnh mà nói a.
– Ta mặc kệ ngươi đây…

Hoàng Sam Nữ Tử sắc mặt phát lạnh, quay người rời đi.

Tống Thanh Thư cười khổ…

– Vì cái gì lúc ta nói thật thì các ngươi đều không tin.

Triệu Cấu đầu lĩnh, văn võ bá quan tại phía ngoài trên quảng trường Tụ Anh điện làm thành một vòng, nhao nhao nhìn xem Tống Thanh Thư chính giữa, trong ánh mắt ẩn chứa không giống nhau.

Có ánh nhìn có chút hả hê, ví như đám người Trương Tuấn…

Xem như không liên quan đến mình, chỉ thuần túy nhìn xem cuộc vui, ví như đám người Cổ Tự Đạo…

Còn có thay hắn âm thầm lo lắng, ví như Hàn Thác Trụ…

Tống Thanh Thư đứng ở giữa sân, lẳng lặng nhắm hai mắt lại, dường như đang cảm thụ cái gì, một đám người thấy hắn hồi lâu không có động tĩnh, có người không nhịn được, Vạn Sĩ Tiết đang muốn mở miệng mỉa mai, bỗng nhiên nghĩ đến vạn nhất hắn đem nồi đen thất bại đập đến trên đầu mình vậy thì nguy, cho nên vừa hé miệng liền đem lời nói nuốt trở vào, ở một bên cười lạnh nhìn hắn đang muốn giở trò gì…

Tống Thanh Thư hít vào một hơi thật sâu, bỗng nhiên mở hai mắt ra, đang tới ranh giới muốn xuất thủ, bỗng nhiên từ xa xa truyền đến tiếng la bén nhọn:

– Có thích khách…

Văn võ bá quan giật mình, hướng phía thanh âm truyền đến nhìn lại, chỉ thấy một đám thị vệ một hồi rối loạn, liên tục có người ngã xuống, theo lấy một bóng trắng bằng tốc độ kinh người hướng bên này lao đến.

Vẻn vẹn trong thời gian mấy hơi thở, bóng trắng đã vọt tới trước Tụ Anh điện rồi, lúc này mọi người mới nhìn rõ bộ dạng thích khách.

Chỉ thấy thích khách khoác một bộ bạch y khinh sa lụa mỏng, như sương mù đang ở trong khói lửa, ngoại trừ một mái tóc đen, toàn thân trắng như tuyết, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần thoát tục, chỉ là da thịt thiếu đi một tầng huyết sắc, lộ ra trắng bệch dị thường.

Dưới ánh trăng chiếu chói lọi xuống, mọi người nhìn thấy nàng thanh lệ tú nhã, tập trung nhìn dung mạo không chút nào phía dưới Ngô quý phi, bất đồng duy nhất chính là nữ thích khách sắc mặt băng lãnh đạm mạc, quả thực giống như băng tuyết hàn bang…

– Tiểu Long Nữ…

Tống Thanh Thư vừa mừng vừa kinh hãi, lần trước Dương Châu từ biệt, rõ ràng lại lần nữa lại gặp nàng, kinh hãi là nàng vì sao lẻ loi một mình vào cung hành thích, chẳng phải là cửu tử nhất sinh sao?

Tiểu Long Nữ hiển nhiên cũng không có ngờ tới ở chỗ này sẽ đụng phải Tống Thanh Thư, cũng là hơi sững sờ, không biết nghĩ đến cái gì, trên da thịt băng tuyết có chút hiện ra một vòng ửng hồng, thật đúng giống như mỹ ngọc sinh vựng, xinh đẹp vô luân.

Bất quá điều này cũng chỉ là trong nháy mắt, nàng rất nhanh liền khôi phục băng lãnh chi ý, đôi đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào nơi xa Triệu Cấu, quát một tiếng:

– Hôn quân nhận lấy cái chết đi…

Thân người giống như lồng lên, hướng phía Triệu Cấu kích bắn đến.

– Bảo hộ hoàng thượng…

Lúc này Hoàng Sam Nữ Tử cũng kịp phản ứng, thân hình lóe lên liền ngăn cản trước người Tiểu Long Nữ, mười ngón thon dài hiện ra hào quang bạch ngọc, nàng thấy Tiểu Long Nữ thân pháp nhẹ nhàng, biết rõ võ công của nàng rất cao, bởi vậy không dám lơi là, vừa ra tay sử dụng chính là tuyệt kỹ Cửu Âm Bạch Cốt Trảo.

– Ngươi tránh ra…

Tiểu Long Nữ đôi mi thanh tú nhăn lại, thanh âm lành lạnh, vừa ra tay thì liền kiếm ảnh đầy trời.

Hoàng Sam Nữ Tử không có ngờ tới Tiểu Long Nữ xuất kiếm nhanh như vậy, mười ngón tay Cửu Âm Bạch Cốt Trảo tung bay, mấy chục tiếng loảng xoảng giòn vang, đã tránh thoát được kiếm ảnh, nhưng phải sử dụng ra thân pháp Xà Hình Phiên Ly mới né sang một bên được, nâng lên hai tay thủ ở trước mắt, có chút kinh nghi bất định, Hoàng Sam Nữ Tử bởi vì tu luyện Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, móng tay giữ được rất dài, nói là móng tay, kỳ thật mỗi một móng đều cứng cỏi sắc bén, không thua kém gì những thanh chủy thủ không khác, trong chớp nhoáng giao phong này, lại có hai móng tay bị tước mất…

Thật ra Hoàng Sam Nữ Tử cực kỳ tự phụ, nàng cho là cùng lứa niên kỷ với nàng thì không ai là đối thủ của mình, thế nhưng vừa rồi Tiểu Long Nữ xuất kiếm quá nhanh, trong khoảnh khắc song kiếm đâm gọt điểm trảm, tổng cộng xuất ra hơn ba mươi chiêu, Hoàng Sam Nữ Tử nếu không từ nhỏ tu luyện Cửu Âm Chân Kinh, nội công so với Tiểu Long Nữ thì thâm hậu hơn, thì vừa rồi giao thủ bị đứt đoạn không phải là móng tay mà là ngón tay rồi.

Tiểu Long Nữ bức mở Hoàng Sam Nữ Tử, cũng không truy kích Hoàng Sam Nữ Tử, mà tiếp tục hướng chỗ phương hướng Triệu Cấu vọt tới…

Bất quá Hoàng Sam Nữ Tử vừa rồi mặc dù không có ngăn cản được Tiểu Long Nữ, nhưng trong thời gian nháy mắt như vậy, đã kịp có vài bóng người đem Triệu Cấu bao quanh bảo hộ cho hắn, đương nhiên đó là những người thuộc lực lượng Đái Ngự Khí thần bí trong hoàng cung, trong đó hai người cầm đầu chính là Đinh Điển và Lệnh Hồ Xung đang ngụy trang là Ngô Thiên Đức.

– Vô Ảnh Thần Quyền…

Mắt thấy Tiểu Long Nữ lao đến, Đinh Điển phẫn nộ quát lên, một quyền công tới, Đinh Điển đã tu luyện Thần Chiếu Công đại thành, một quyền này thì hạng gì uy thế, trong giang hồ chỉ sợ không có mấy người có thể cứng rắn tiếp được.

Tiểu Long Nữ đôi mi thanh tú cau lại, tay trái kiếm đưa ra, nhanh như thiểm điện, hướng cổ tay Đinh Điển đâm tới, nắm đấm Đinh Điển trong nháy mắt trầm xuống, ý định đánh gãy kiếm trong tay nàng, nào bên tai truyền đến “á…” một tiếng, thì ra Triệu Cấu đứng tại sau lưng hắn đã bị trúng kiếm.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198