Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 61
Phần 61

Mã Càn lắc đầu, chậm rãi bước về phía trước, nhìn Lạc Nam sảng khoái nói:

“Đông Bắc đã sai lầm một lần, sao có thể sai thêm lần thứ hai, không biết xấu hổ mà lấy mười vây một?”

“Một chiến một, lão phu sẽ đấu với Bá Chủ!”

“Nếu lão nhân khiêu chiến, bổn tọa đương nhiên sẽ chấp nhận.” Lạc Nam thoải mái nói:

“Nhưng đây là trận chiến riêng giữa chúng ta, không liên quan gì đến mười kẻ kia.”

“Nếu ta bại trận mà ngã xuống, Bá Việt Tông vẫn sẽ truy cùng diệt tận bọn chúng.”

Mã Càn biểu lộ lạnh lùng: “Lão phu muốn đại diện cho bọn họ!”

“Có thể đại diện hay không là do bổn tọa quyết định.” Lạc Nam cười gằn:

“Muốn ra mặt thay kẻ thù của ta? Lão chưa đủ tư cách đâu!”

Hắn có nguyên tắc rõ ràng, không vì thực lực của đối phương mà bị lay động.

Khi kẻ hắn muốn diệt là Lãnh Tàn, lại có một Bất Hủ Thần khác tìm đến xin được chết thay cho Lãnh Tàn vậy hắn sẽ vì kẻ đó mà buông tha cho Lãnh Tàn sao?

Đáp án hiển nhiên là không!

Trường hợp này cũng giống như thế, bất kể Mã Càn có thân phận gì, ân oán giữa hắn và mười tôn Bất Hủ Thần kia lão không thể gánh vác.

“Họ Lạc kia, ngươi đừng khinh người quá đáng!” Một vị Bất Hủ Thần danh xưng Phật Ma Lão Tổ giận dữ la lớn.

“Một chiến mười là khinh người quá đáng sao?” Tần Mộng Ảnh cười khanh khách:

“Đông Bắc nhát như chuột, lão nương thấy các ngươi nên cút về bú sữa mẹ hết đi!”

“Ngươi…” Phật Ma Lão Tổ toàn thân run rẩy.

Tiếng cười mỉa mai của nàng khiến toàn cõi Đông Bắc sắc mặt tái nhợt.

Mười vị Bất Hủ Thần không dám ứng chiến một vị, chuyện này quả thật xấu hổ đến cùng cực mà.

Sau ngày hôm nay, e rằng tu sĩ của Đông Bắc vĩnh viễn không dám ngẩng cao đầu.

Mã Càn hít sâu một hơi, hiện tại chỉ còn cách duy nhất…

Đó là dùng chiến lực của mình để Lạc Nam biết khó mà lui, chuyện sau đó lại tìm hướng giải quyết khác.

“Ân oán gác lại, lão phu vừa tỉnh giấc ngàn thu muốn thử một chút chiến lực của Bá Chủ đại danh đỉnh đỉnh!” Mã Càn thả người bay lên:

“Đừng để lão phu thất vọng!”

“Đông Bắc Thủ Hộ Thần sao?” Lạc Nam xuất hiện ngay trên thiên không, hư ảnh Bất Hủ Thần Tháp phóng đại sau lưng hắn, uy nghiêm nói:

“Bổn tọa cũng muốn nhìn, lão thật sự đủ tư cách thủ hộ nơi này hay không?”

“Chiến!” Mã Càn nâng tay, một quyền hướng Lạc Nam đấm thẳng.

Quyền này không dùng đến vũ kỹ, không dùng đến công pháp, cũng không có Quyền Thế tỏa ra.

Nhưng mà ngay khi Mã Càn tung quyền, Nguyên khí và Quy tắc của Đông Bắc lại hội tụ vào cánh tay lão.

Cả thiên địa đứng về phía lão, khiến quyền kình bành trướng đến mức khổng lồ.

Mà Lạc Nam, lại đang bị thiên địa áp chế, đất trời đang cố gắng cướp đi lực lượng của hắn, không gian đang siết chặt hắn, thời gian đang vây khốn hắn.

Đối mặt với một quyền này, Lạc Nam nhận thấy mình không phải chiến đấu với Mã Càn, mà là đang chiến với trời, đất, thiên nhiên của hàng tỷ dặm lãnh thổ Đông Bắc.

“Chẳng lẽ lão thật sự là Khí Vận Chi Tử?” Lạc Nam kinh ngạc, đã hiểu vì sao Mã Càn vô đối ở nơi này.

Nhưng hắn không sợ chút nào, ngược lại càng thêm hưng phấn.

“Trời đất không đứng về phía ta, vậy ta đành nghịch thiên mà chiến!” Hắn ngạo nghễ tuyên bố.

ẦM!

Bất Hủ Bá Cực Thể ầm ầm chuyển động, cả một tiểu hỗn độn khắp toàn thân bùng phát…

Không cần Nguyên khí và Quy tắc từ bên ngoài, hắn có thể vận dụng lực lượng có sẵn của chính mình.

Ngay khi một quyền khủng khiếp vừa đến, 3000 Cực Giới đã bùng nổ, bá đạo đấm ra.

ĐÙNG!

Trong ánh mắt kịch biến của Mã Càn, trời đất vặn vẹo, không gian sụp đổ, sức mạnh hội tụ từ Đông Bắc không thể giúp lão chiếm ưu thế.

Ngược lại quyền kình của lão đang vỡ vụn, nắm đấm của Lạc Nam nghiền nát tất cả, hung hăng đấm thẳng vào cơ thể lão.

Nhưng cũng ngay lập tức, lực lượng tự nhiên xung quanh tự động hình thành màn chắn, bảo vệ lấy thân thể của Mã Càn.

Sức mạnh kinh khủng của Lạc Nam chỉ khiến lão lùi ba bước, toàn thân không một vết thương.

“Hít!”

Song phương đều rùng mình trước cảnh tượng này.

Chúng nữ cảm thấy khó tin khi nam nhân của mình không thể chiếm nhiều ưu thế, trong khi đó các sinh linh ở Đông Bắc càng là hãi hùng khiếp vía khi Mã Càn lâm vào thế hạ phong.

“Không hổ là Bất Hủ Bá Chủ, thực lực khiến lão phu mở mang tầm mắt!” Mã Càn ngoài mặt tỏ vẻ bình thản, trong lòng lại khiếp sợ vô cùng.

Bản thân mình có được sự hậu thuẫn của càn khôn, nhưng đối thủ lại như có được thứ nào đó càng lợi hại hơn bên trong cơ thể.

Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, thầm nghĩ cũng may đã thăng cấp 3000 Cực Giới trước khi đến đây.

Nếu không phải 3000 Cực Giới từ Đạo Cảnh đạt đến giới hạn Thiên Đạo đỉnh phong, một quyền tưởng chừng bình thường vừa rồi của Mã Càn vẫn khó lòng chống lại.

Quả thật là Đông Bắc Thủ Hộ Thần, được cả Đông Bắc hậu thuẫn sao?

Nghĩ đến đây, Lạc Nam nâng tay.

KENG!

Kiếm khiếu cửu thiên, trời hóa đỏ, địa hóa ma…

Một thế giới đỏ đen bao trùm vạn lý.

Bá Hồng Kiếm kiệt ngạo giáng lâm, trực tiếp khiến toàn bộ vũ khí khắp Đông Bắc mất đi chiến ý, kinh sợ mà run rẩy.

“Bá bên trong Binh, đó là Bá Hồng Kiếm đã đoạt mạng cả Cấm Lão!” Một vị Bất Hủ Thần lạnh buốt sống lưng, cảm nhận được Bất Hủ Thần Vật của mình tràn đầy kiêng kỵ.

“Bất Hủ Kiếm Kỹ – Đại Chinh Phạt!” Lạc Nam nâng kiếm lên thiên không.

VÙ VÙ VÙ…

Mây đen hội tụ, hư ảnh hàng vạn thanh kiếm khổng lồ như từng khoả thiên thạch hiện lên giữa trời, sẵn sàng chinh phạt.

Mã Càn trịnh trọng đến cực điểm, không dám xem thường, một tay điểm lên không trung:

“Kiếp Hiện!”

Càn khôn rung chuyển vào thời khắc này, mây đen tụ hội, vô tận Bất Hủ Thần Kiếp giáng lâm, ngưng kết thành từng cột sấm động mang tính huỷ diệt.

Vô số Bất Hủ Thần Kiếp như nhận lệnh của Mã Càn, phô thiên cái địa lao thẳng đến hư ảnh của những thanh Bá Hồng Kiếm mà oanh tạc.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Chỉ trong nháy mắt, Đại Chinh Phạt chưa kịp giáng xuống đã bị huỷ diệt.

Tốc Biến triển khai, Lạc Nam xuất hiện trước mặt Mã Càn, 3000 Cực Giới gia trì vào thân kiếm, Bá Thần Lực nổ ra, nhất kiếm trảm xuống.

Nếu Kiếm Kỹ không thể thi triển, vậy thì cận chiến.

XOẸT!

Nào ngờ một kiếm của hắn trảm vào khoảng không, Mã Càn đã được không gian dịch chuyển sang nơi khác.

Lão đứng giữa hư không như một vị thần, trên đầu là từng tôn từng tôn Chung Cực Phán Quan hiện thế.

Chỉ thoáng chốc, đã có năm vị Chung Cực Phán Quan tay cầm đại đao.

Bọn chúng như được Mã Càn hiệu lệnh, vung Sát Kiếp Đao chém xuống Lạc Nam.

“Hãm Quân Xa Luân Kiếm!”

Lạc Nam cười gằn, sức mạnh bùng nổ, Bá Hồng liên miên bất tuyệt trảm ra.

Kiếm sau chồng lên kiếm trước, kiếm sau mạnh hơn kiếm trước, tầng tầng lớp lớp kiếm ảnh như đại hồng thuỷ dung hợp.

Đất trời phẫn nộ, không gian ép vào kiếm khí của hắn, thiên nhiên cướp đoạt lực lượng của hắn, cố gắng làm suy yếu Hãm Quân Xa Luân.

Nhưng mặc kệ chúng nó làm suy yếu thế công, tiểu hỗn độn và Bá Đỉnh của Lạc Nam vẫn tuôn trào lực lượng bù đắp tất cả.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Sóng kiếm đỏ rực nghiền nát lưỡi đao của những Chung Cực Phán Quan, Lạc Nam lạnh lùng trảm diệt:

“Nhất Kiếm Độc Tôn!”

Bá Kiếm Thế ngạo thế tung hoành, cắt ngang hắc vân, một kiếm chém năm vị Chung Cực Phán Quan thành hai nửa.

Càng đáng sợ chính là, ngay cả các Chung Cực Phán Quan bị huỷ diệt, lực lượng của chúng lại hóa thành dòng thác, cuồn cuộn chảy vào cơ thể của Mã Càn.

Thực lực Mã Càn tăng mạnh, một bước đạp thẳng xuống đầu đối thủ.

Lạc Nam ngẩng đầu, Bất Hủ Thần Tháp gào thét, sức mạnh từ chín tầng tháp gia thân.

Vạn Cổ Biến kích hoạt, hắn thô bạo tung ra một cước:

“Phân Chia Thiên Hạ!”

ĐÙNG!

Song cược chạm nhau, thiên địa rung chuyển…

Lạc Nam và Mã Càn đều liên tục lùi bước.

“Hiệu Triệu Phán Quan!” Mã Càn hừ lạnh, mây đen rợp trời, sau lưng lại hiện ra mười vị Chung Cực Phán Quan khiến tất cả kinh sợ.

Chung Cực Phán Quan là hiện thân của Giới Linh, Mã Càn chẳng lẽ là chủ nhân của thế giới, bằng không tại sao lão có thể liên tục triệu hoán?

“Phu quân, thiếp đoán Mã Càn có một Bất Hủ Thần Vật nào đó có khả năng liên kết với thiên địa, thao túng càn khôn.” Thần Huyền Huân sau một phen suy nghĩ, trong trẻo truyền âm:

“Lão đã liên kết chặt chẽ với toàn bộ Đông Bắc, thao túng quy tắc và lực lượng trong khu vực này đến mức triệu hoán được cả Thần Kiếp.”

“Nàng nói có lý!” Lạc Nam âm thầm gật đầu.

Đây cũng là lý do Mã Càn chưa từng rời khỏi Đông Bắc bằng không nếu lão có thể thao túng mọi thứ ở bất cứ đâu, đã sớm xưng hùng xưng bá toàn thế giới rồi, đâu cần thiết ở yên một chỗ?

“Bá Chủ rất mạnh, nhưng ở Đông Bắc này lão phu là vô địch!” Mã Càn tự tin nói:

“Nhận lấy lễ vật và bỏ qua ân oán, chúng ta cùng hợp tác chống lại Cấm Khu!”

“Bổn tọa sẽ không hợp tác với lũ chuột.” Lạc Nam ngửa đầu cười dài:

“Ngươi có cả thiên địa tương trợ, vậy ta huỷ thiên diệt địa!”

Nghe thấy lời này của phu quân, Vân Tiêu, Lạc Long Nhi, Tần Mộng Ảnh và Phiêu Tử Hàm không quan chiến nữa.

Phá không mà lên, sát khí bùng nổ:

“Giết!”

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192