Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 181
Phần 181

“Lời này của ngài là sao?”

Tại Cấm Khu, Quan Phó Cấm cố nén cảm giác muốn đập đến Bá Việt Tông, nghiêm nghị hỏi Cấm Chủ.

Ở xung quanh, chư vị Cấm Lão và Cấm Thần cũng vừa theo dõi toàn bộ quá trình Lạc Nam luyện khí bên trong ngọc bội.

Không hiểu nổi, vì sao Cấm Chủ lại hài lòng với kết quả này, thậm chí cho rằng cái giá bỏ ra là xứng đáng.

“Tiếu Lệ, ngươi giải thích đi!” Cấm Chủ nhàn nhạt tựa lưng trên bảo tọa, tư thái bình thản, không có vẻ gì là tức giận.

Trước ánh mắt căm tức của chúng thần, Tiếu Lệ Phó Cấm ung dung nói:

“Thứ nhất, Trấn Cực Liên Minh tổn thất nhiều hơn cho tin tức này!”

“Thứ hai, việc cần đến Ý Chí Thế Giới để rèn đúc không hề tệ, ngược lại càng khiến ta an tâm hơn, không cần lo lắng Bất Hủ Thần Vật nhiều đến mức khiến tu chân giới mất cân bằng, đến mức Chung Cực Giới gánh vác không nổi…”

“Cuối cùng, chúng ta có thể tận dụng phương pháp này để đúc ra những Bất Hủ Thần Vật phù hợp nhất với bản thân, thực lực đại tiến.”

Nghe đến đây, một lão tổ luyện khí đã tiếc hận nói: “Nhưng Cấm Khu không có Khai Thần Đỉnh, làm sao tạo ra được nguyên liệu?”

Điểm mấu chốt của phương pháp nằm ở Khai Thần Đỉnh, chính nó là thứ có thể khiến các nguyên liệu cấp Siêu Thần lột xác sau khi dung hợp, trở thành nguyên liệu không bị giới hạn đẳng cấp.

“Khai Thần Đỉnh kia có công năng từ Lưỡng Cực Thạch của Vô Ưu ngày trước, đã được Lạc Nam dùng Quy Tắc tạo ra.” Cấm Chủ hờ hững nói:

“Chỉ cần các ngươi tìm được loại Bất Hủ Thần Vật có năng lực thăng cấp nguyên liệu luyện khí hoặc dung hợp như Lưỡng Cực Thạch, bổn tọa cũng có thể tạo ra được thứ giống Khai Thần Đỉnh.”

“Chúng ta sẽ nỗ lực!” Toàn bộ Cấm Lão, Cấm Thần cao giọng ứng tiếng.

Quả thật trong số bọn hắn, có không ít người chưa hài lòng lắm với Bất Hủ Thần Vật của mình.

Cơ hội để đúc ra một kiện mới phù hợp hơn kiện đang dùng, không ai muốn bỏ qua.

Đương nhiên quan trọng nhất vẫn phải là tìm được thứ tương tự Khai Thần Đỉnh, bằng không tất cả chỉ là viển vông.

“Tên họ Lạc này, hắn từ đâu thu được Ý Chí của Thế Giới chứ?” Quan Phó Cấm nghiến răng nghiến lợi vì ghen ghét.

“Thưa Quan đại nhân…” Vô Ưu biểu lộ u oán:

“Là đến từ Âm Dương Tu La Trượng của mỗ a.”

Vì Vô Ưu đã lập công, được đúc lại cơ thể và hồi sinh, hơn nữa còn được ban thưởng một kiện Thần Vật khác.

Lão hiện tại tuy rằng yếu hơn so với ngày trước, nhưng vẫn đủ ánh mắt để nhìn ra Ý Chí Chung Cực mà Lạc Nam sử dụng đúc Cung Đình Thụ đến từ Âm Dương Tu La Trượng của mình.

“Tên khốn kiếp đó!” Cấm Chủ hít sâu một hơi, thanh âm lạnh buốt như hàn băng:

“Đầu tiên là mượn đại cục lớn như vậy chỉ để cầu hôn nữ nhân, sau đó âm thầm lặng lẽ chôm đi Ý Chí Thế Giới, bây giờ lại đem phương pháp như vậy bán cho chúng ta với giá trên trời.”

“Chỗ tốt đều bị hắn hốt sạch rồi!”

“Tự xưng là Bá Chủ, hành vi lại như phường vô lại lưu manh!”

Tiếu Lệ Phó Cấm rùng mình, chưa bao giờ thấy Cấm Chủ dùng lời lẽ căm giận nói về một người nhiều như vậy.

Tất cả Cấm Thần, Cấm Lão đều im hơi lặng tiếng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

“Nhưng như vậy mới càng thú vị!” Cấm Chủ thì thầm:

“Thiên phú, ngộ tính, thông minh, khả năng sáng tạo của kẻ này là độc nhất vô nhị.”

Rõ ràng năm xưa Lưỡng Cực Thạch thuộc về Cấm Khu, mình lại chưa từng nghĩ đến nó có thể tạo ra đồ vật như Khai Thần Đỉnh nhằm phục vụ cho việc thăng cấp, đúc ra Bất Hủ Thần Vật.

Về điểm này, Cấm Chủ thật sự tâm phục khẩu phục.

Ngay khi mình vì truy cầu thực lực mà xâm nhập Âm Gian, tiêu tốn 3 vạn năm thì đối phương đã có thể ở Dương Gian làm ra được những thành tựu vô tiền khoáng hậu.

Phạt Tây Cấm Lão cúi thấp đầu, siết chặt nắm tay, thân thể run rẩy, nội tâm đố kỵ thét gào:

“Dựa vào cái gì? Bách Thế Thư chọn ngươi, nam nhân xuất chúng như thế lại cầu hôn ngươi? Diệp Đài Trang, ngươi dựa vào cái gì?”

“Nếu các ngươi là Lạc Nam, chuyện kế tiếp ngươi làm sẽ là gì?” Cấm Chủ hỏi hai vị Phó Cấm.

“Thưa đại nhân, ta sẽ điên cuồng săn lùng Bất Hủ Thần Vật, dùng mọi thủ đoạn bất kể giá nào, không tiếc khai chiến toàn diện cùng Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh để đoạt Thần Vật.” Quan Phó Cấm hưng phấn bừng bừng, đã tưởng tượng ra mình là Lạc Nam.

“Vậy nếu Giới Linh ngăn chặn, dịch chuyển ngươi đi như lần trước, ngươi làm được gì?” Cấm Chủ hỏi.

“Chuyện này…” Quan Phó Cấm nhất thời á khẩu.

Quên mất chướng ngại vật lớn nhất ngăn chặn bọn họ kịch chiến đến mức cuối cùng chính là Chung Cực Giới Linh.

Trước quyền năng của Giới Linh, không ai chống nổi.

Giới Linh như thần thủ hộ thế giới, sẽ không để những trận chiến khốc liệt ảnh hưởng đến sự an toàn của thế giới.

Trừ phi ngươi có thể mạnh hơn Giới Linh, bằng không thì nên ngoan ngoãn vì đại cục.

“Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng vị Bá Chủ kia đã đứng trên đỉnh thế gian này, khi bị Giới Linh ngăn cản…” Tiếu Lệ Phó Cấm trịnh trọng nói:

“Nếu ta là hắn, ánh mắt sẽ hướng về Âm Gian!”

“Vẫn là ngươi thông minh!” Cấm Chủ khóe môi nhếch lên, đưa mắt nhìn Quan Phó Cấm nói:

“Ngươi nên học tập Tiếu Lệ, dùng cái đầu nhiều lên!”

“Vâng!” Quan Phó Cấm chỉ có thể cam chịu.

“Hắt xì!”

Trên tầng mây cao nhất, Lạc Nam vuốt vuốt mũi, khóe môi treo nụ cười xấu xa:

“Xem ra không ít kẻ đang chửi sau lưng ta!”

Chúng nữ dở khóc dở cười, Bạch Tố Mai vui vẻ nói:

“Chàng và Nhã Trâm ăn sạch bọn họ, làm sao có thể không tức giận chàng?”

“Bỏ ra cái giá như vậy để có thể triệt để yên tâm, đổi lại là ta ta cũng nguyện ý.” Tuế Nguyệt mỉm cười:

“Bây giờ cả Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh đều biết, dù là phu quân muốn luyện Thần Vật cũng cần Ý Chí Thế Giới, bọn hắn không cần lo sợ chàng có thể tạo ra chúng nó một cách vô hạn.”

“Không sai, lão công của các nàng tiêu hao nhiều tâm huyết như vậy mới sáng tạo ra phương pháp, bán ra như thế vẫn còn rất rẻ.” Lạc Nam rung đùi đắc ý.

“Xem chàng được tiện nghi còn khoe mẽ!” Chúng nữ liếc xéo mắt.

“Kiểm tra xem nào, bốn kiện Bất Hủ Thần Vật kia là đồ chơi gì?” Lạc Nam hứng thú.

Trương Nhã Trâm gật đầu, từ Túi Trữ Vật đem tất cả lấy ra.

Kiện đầu tiên là một sợi trường tiên, có hình dạng như chiếc roi màu đỏ, bên trên roi mọc gai nhọn như răng nanh sắc lẹm…

Hai mắt Lạc Nam sáng rực: “Ta có nên đem đồ chơi này thăng cấp Đằng Vân Tiên không nhỉ?”

“Không cho phép!”

“Lưu manh!”

“Sắc lang!”

“Vô sỉ!”

Chúng nữ nhất thời nhao nhao phản đối, từng người sắc mặt đỏ bừng, đặc biệt là Vân Tiêu từng bị các tỷ muội trói lại quất roi, gò má như sắp rỉ máu.

Khó khăn lắm đột phá Bất Hủ, tỷ muội liên thủ có thể lấy lại thế cân bằng trên giường.

Nếu để hắn có Đằng Vân Tiên cấp Bất Hủ trong tay, e rằng từ đây đến cuối đời các nàng chỉ có thể cầu xin tha thứ.

“Đùa các nàng chơi thôi, rén như vậy làm gì?” Lạc Nam khoái trá cười rộ lên.

Võ Tam Nương nhịn không được đạp cho hắn một cước.

Nói đến chính sự, cái roi này gọi là Huyết Thực Tiên, là một loại Bất Hủ Thần Vật có khả năng rút huyết mạch của đối thủ chuyển về cho mình.

Nó phù hợp nhất với Huyết Dị Yêu Hoàng – Dị Nữ, Lạc Nam liền giao nó cho nàng.

Năng lực của Dị Nữ vốn đã nghịch thiên, nếu có thêm Huyết Thực Tiên tương trợ, sẽ phát huy được mọi thủ đoạn.

Chúng nữ thấy Dị Nữ tiếp nhận, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, thật sự lo lắng hắn sẽ đem Đằng Vân Tiên thăng cấp.

“Huyền Huân, tỷ phải tìm cơ hội đem Đằng Vân Tiêu huỷ đi!” Không ít nàng truyền âm.

Thần Huyền Huân nhoẻn miệng cười, với bản tính nửa chính nửa tà của nàng, cũng rất thích xem phu quân dùng roi mà.

Đồ vật thứ hai là một thanh cổ cầm dài hơn bình thường, thân đàn như hồn ngọc kết thành, dây đàn trong suốt như thần hồn tinh khiết… có tên là Diệu Hồn Cầm.

Thứ này là Bất Hủ Thần Vật mang tính phụ trợ, chủ yếu là đề thăng tốc độ tu luyện của Hồn tu, phòng ngự linh hồn, chữa trị linh hồn bị trọng thương.

Thậm chí dù chỉ còn một luồng tàn hồn, cũng có thể phục sinh nguyên vẹn.

Diệu Hồn Cầm cần có hai người cùng tấu…

Đồ vật như vậy, rõ ràng là được tạo ra giành cho Hải U Quỳnh và Hải Linh Lung, các nàng cũng hạnh phúc tiếp nhận.

Hai thứ còn lại, lần lượt là Vĩnh Cực Băng Trâm và Huyễn Yêu Mộng Y.

Vĩnh Cực Băng Trâm là một chiếc trâm cài tóc chứa đựng tất cả mọi thủ đoạn liên quan đến Băng Đạo chí cao, từ Đạo Băng Thuộc Tính, thể chất và huyết mạch hỗ trợ cho Băng tu, cho đến Băng Hồn… thuộc về Tuyết Mộng.

Huyễn Yêu Mộng Y là bộ y phục yêu dị, lộng lẫy thích ứng cùng Huyễn Thuật, Huyễn Cảnh, Mộng Cảnh và các thủ đoạn mê hoặc, khống chế tinh thần, dành cho Huyễn Ảnh Mộng Long – Long Uyển Ước.

Thu hoạch lần này vừa vặn, không cần cải tiến hay thăng cấp gì…

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192