Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 166
Phần 166

Cùng lúc đó, Yến Linh, Vân Tiêu và Diệp Đài Trang đang ở cùng một chỗ.

Thiên Cơ Lâu, Vạn Đạo Lưu Ly Bình cùng Bách Thế Thư dung hợp.

Mạng lưới thiên cơ bao phủ càn khôn, thẩm thấu xuống cả hỗn độn, điên cuồng truy tìm.

Các nàng biết trong đan điền của Lạc Nam có mấy cái phôi chưa hoàn chỉnh.

Quỷ Đỉnh, Thần Đỉnh, Phật Đỉnh, Địa Ngục Đỉnh…

Đều là phôi, chưa hoàn toàn thành đỉnh.

Mà muốn tụ đỉnh hoàn chỉnh cần có Bất Hủ Thần Vật chuyên dụng, ứng với cả bốn loại đạo này.

Quỷ Đạo – Thần Đạo – Phật Đạo và Địa Ngục Đạo.

Biết Âm Gian khó lường, mà Bá Việt Tông đã đắc tội với Sát Giới ở Âm Gian nên chúng nữ cũng muốn hỗ trợ nam nhân của mình tiếp tục tăng cường thực lực, càng mạnh càng tốt.

Hoàn thiện tứ đại đỉnh là cách tốt nhất.

Đương nhiên, Bất Hủ Thần Vật vốn là thứ chỉ có thể ngộ, không thể cầu.

Dù là tinh thông Bất Hủ Thiên Cơ Đạo, muốn tìm kiếm tung tích của những Bất Hủ Thần Vật còn vô chủ không phải chuyện đơn giản, nhất là khi các Bất Hủ Thần Vật có khả năng che đậy thiên cơ.

Tuy nhiên còn phải xem những nhân vật xuất thủ dò xét thiên cơ là ai.

Bất kể là Yến Linh, Vân Tiêu hay Diệp Đài Trang đều là nữ Bất Hủ chấp chưởng thiên cơ hàng đầu, ba nàng cùng nhau liên thủ, phát động ba kiện Thần Vật cường đại, lại thêm Vân Tiêu và Yến Linh có được Tình Đỉnh, kết hợp với Bá Chủ Quy Tắc điều động từ nó.

Trừ phi là loại Bất Hủ Thần Vật mạnh đến mức nghịch thiên, bằng không đừng hòng ẩn giấu khi bị mạng lưới thiên cơ của các nàng quét trúng.

Lúc Lạc Nam tìm đến, hắn đã phát hiện tin tức về một loại đã được khảm vào ngọc bội.

“Tiểu vũ trụ?” Biểu lộ trở nên kỳ quái.

Vạn phần không nghĩ đến, lại có Bất Hủ Thần Vật đang trốn ở một cái tiểu vũ trụ, muốn thông qua khảo nghiệm do chính nó lập ra, tìm kiếm chủ nhân, cùng nhau phát triển và trưởng thành.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, mỗi loại Thần Vật đều có linh tính của riêng mình.

Có những Thần Vật muốn tìm cường giả hoặc thiên tài đỉnh cấp nhất Chung Cực mà nhận chủ, cũng sẽ có những Thần Vật muốn tìm nhân vật chưa có danh, chưa có tiếng giữa hỗn độn vô tận chỉ cần phù hợp để bồi dưỡng, từng bước leo đến đỉnh phong.

Lẽ ra, Lạc Nam chỉ cần ra lệnh một tiếng, Hư Không Lão Tổ có thể giáng lâm tiểu vũ trụ kia, cưỡng ép đoạt Bất Hủ Thần Vật đó về cho hắn.

Nhưng hắn không làm như vậy, bởi vì Thần Vật đó không gây thù chuốc oán với hắn.

Đối với Thần Vật của kẻ thù, từng công kích mình Lạc Nam mới cường thế trấn áp và thu phục, thậm chí không ngại gạt đi linh trí của nó.

Nhưng đối với các Thần Vật chưa từng quen biết, hắn vẫn dành cho nó sự tôn trọng như một vị “đạo hữu”.

Nếu đã thích chơi khảo nghiệm, vậy thì cứ thông qua khảo nghiệm chinh phục nó là được rồi.

Lạc Nam đem tin tức này truyền đến chỗ Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm, để các nàng đi một chuyến.

Bởi lẽ nó là Bất Hủ Thần Vật tương xứng với người chủ tu nhiều loại Thuộc Tính Nguyên Tố, mà hai nữ đều phù hợp điều kiện.

Sau khi mang về, thông qua Khai Thần Đỉnh cải biến, sao cho phù hợp với hai vị nữ chủ nhân là được.

Linh Nhất được lệnh trốn vào cái bóng của Thần Hiên Hiên, đi cùng với các nàng.

Cảm ứng được hành động của Lạc Nam, Yến Linh tam nữ bên cạnh mở mắt ra, u oán nhìn lấy hắn:

“Bọn thiếp muốn tìm cho chàng!”

“Ta đã không quá quan trọng.” Lạc Nam mỉm cười nói:

“Mục tiêu trước mắt vẫn là giúp tất cả tỷ muội của các nàng tiến vào Bất Hủ.”

Gần nhất ở Lập Minh Đại Lễ, hắn và chúng nữ không khó nhận thức được sự tồn tại của đám người Bùi Nhật Linh, Hỗn Thế Tứ Hầu, Thần Giới Chi Chủ hay Linh Giới Chi Chủ…

Nhưng Lạc Nam và các nàng cũng biết mục tiêu của bọn hắn đều là Bất Hủ, vì vậy cũng không chủ động đón về tông môn.

Dù có đón về, bọn họ cũng sẽ tiếp tục ra đi mà thôi…

Mỗi người có hành trình của riêng mình, ngẫu nhiên gặp nhau, biết rằng bọn hắn vẫn an toàn là quá đủ rồi.

“Hiểu!” Vân Tiêu ôn nhu nói:

“Vậy bọn thiếp sẽ đẩy mạnh tốc độ tìm kiếm, bất cứ Thần Vật nào đều không buông tha.”

“Đừng cố quá sức!” Lạc Nam quan tâm dặn dò.

“Có Tình Đỉnh, chúng thiếp nhẹ nhàng hơn nhiều.” Yến Linh tự tin nói.

Vân Tiêu nhìn Diệp Đài Trang bên cạnh, truyền âm cho phu quân:

“Chàng còn đợi gì mà không ra tay? Mau giúp Đài Trang tụ Tình Đỉnh!”

“Khụ!” Lạc Nam ho khan một tiếng:

“Nước chảy thành sông, không vội!”

Tuy rằng hắn cùng Diệp Đài Trang đã là lưỡng tình tương duyệt, quan hệ cũng đã xác lập, nhưng cảm thấy vẫn còn khá nhanh.

Nghĩ đến đây, liền kéo tay nàng đứng dậy.

“Chàng muốn làm gì?” Diệp Đài Trang giật mình, vành tai đỏ ửng lên, nhịp tim nhịn không được đập nhanh một chút.

“Nàng đã là vị hôn thê của ta, đương nhiên phải dẫn về ra mắt mẫu thân của ta.” Lạc Nam nghiêm mặt nói:

“Nhân tiện muốn nàng đi xem một chút thế giới của vi phu.”

Vân Tiêu cùng Yến Linh hiểu ý mỉm cười, biết rằng hắn muốn cùng Diệp Đài Trang bồi dưỡng tình cảm.

“Đi đi, sớm ngày tụ đỉnh còn hỗ trợ chúng ta.” Vân Tiêu khích lệ.

“Đúng đó Diệp tỷ tỷ, Nguyên Giới của phu quân rất đặc sắc.” Yến Linh cũng nói.

Diệp Đài Trang tràn ngập hiếu kỳ, quả thật nàng rất muốn biết rốt cuộc là một thế giới như thế nào, lại có thể cho ra nhân vật xuất chúng như Lạc Nam.

Huống hồ được ra mắt mẫu phu danh chính ngôn thuận, sao lại không thích chứ?

Nàng muốn khoác vào áo choàng và mặt nạ, lại bị Lạc Nam khoát tay ngăn cản:

“Ta muốn khoe nàng với cả thế giới, sao lại che đậy dung mạo?”

Diệp Đài Trang hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn cắn nhẹ bờ môi: “Được rồi, tất cả nghe chàng.”

Lạc Nam hài lòng, cúi đầu hôn Vân Tiêu cùng Yến Linh một chút, lúc này mới nắm tay Diệp Đài Trang rời đi.

Thế Giới Thụ – cũng là hạch tâm của hệ thống Truyền Tống Trận xuyên thế giới.

“Thần kỳ thật!” Diệp Đài Trang cảm khái:

“Có lẽ chàng là người đầu tiên lập xuống được Truyền Tống Trận quy mô như thế này, không ngờ có thể xuyên qua cả bình chướng Chung Cực Giới, để các đại thế giới trong hỗn độn trực tiếp đến Bá Việt Tông.”

“Không phải công lao của ta, chủ yếu là nhờ vào Mộc Nhi, Hoa Ngọc Phượng, Thái Diễm các nàng ấy…” Lạc Nam nở nụ cười tự hào.

Đồng thời trước khi bước vào trận pháp, hắn điều động quyền hạn của Giới Chủ, hướng về phía Nguyên Giới Chi Linh truyền âm:

“Lần này ta về chỉ để gặp một số người, không cần rêu rao, cứ xem như không biết ta về là được.”

Hắn không muốn cả Nguyên Giới vì sự xuất hiện của mình mà kinh động.

“Tuân lệnh chủ nhân!” Thanh âm non nớt của Nguyên Giới Chi Linh hồi đáp.

Lạc Nam gật gù, nắm tay Diệp Đài Trang bước vào.

Hàng tỷ Trận Văn bừng sáng, bao phủ thân ảnh hai người từng chút tan biến.

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192