Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 103
Phần 103

Lạc Nam đến Tây Nam không phải để gây sự, nhưng hắn đã nhận Thiên Địa Thất Đạo Xá Lợi của Cực Âm Thần Chủ, phải có trách nhiệm thực hiện yêu cầu của bà ta.

Hơn nữa hắn cũng muốn từ Cực Âm Thần Chủ hiểu thêm về Giới Bích, không thể để bà ta xảy ra chuyện.

Nhân cơ hội này, tiện tay giải quyết mấy tên Bất Hủ Thần, mang Thần Vật về nhà cũng không tệ.

Thế giới như tĩnh lặng, không có bất cứ nhân vật nào hiện thân, rõ ràng các cường giả hàng đầu ở Tây Nam không có ý định cứu viện.

Mà dù muốn cứu, ngoại trừ vị Tây Hổ đã biệt tích hơn mười vạn năm qua sợ rằng không ai cứu nổi.

“Xem ra chỉ có thể hạ mình…”

Kim Vũ Đạo Chủ cắn cắn cánh môi, sóng mắt luân chuyển, yểu điệu nâng lên bầu sữa cao vút, nhấc đôi chân dài bước đến trước mặt nam nhân, ôn nhu nói:

“Thiếp thân nhũ danh Kim Vũ, nguyện ý làm một tiểu thị nữ bên cạnh hầu hạ Bá Chủ đại nhân, mong ngài giơ cao đánh khẽ!”

KENG!

Đáp lại ả, ánh kiếm đỏ ngập trời, Bá Hồng thô bạo trảm xuống.

Kim Vũ Đạo Chủ biến sắc, toàn thân bắn ra vô vàn Phệ Đạo Kim Châm như một con nhím.

Bá Kiếm Thần Thế cùng Bá Chủ Thần Thế vẫn thô bạo quét ngang, nghiền nát toàn bộ Kim Châm cuồng loạn, trảm thẳng vào.

Phốc!

Thần huyết phun trào, bả vai Kim Vũ Đạo Chủ bị rọc xuống một nửa, lộ ra cả Kim Thần Chi Cốt bên trong.

Rõ ràng nhờ vào Kim Thần Chi Cốt này nên ả mới có thể giữ mạng sau một kiếm vừa rồi.

“Ngươi… ngươi chẳng phải nổi tiếng phong lưu, thương hoa tiếc ngọc sao?” Kim Vũ Đạo Chủ vừa sợ vừa giận, sắc mặt trắng nhợt quát:

“Lão nương đường đường nữ Bất Hủ Thần, làm thị nữ bên cạnh ngươi còn không được à?”

“Bên cạnh?” Lạc Nam cười nhạt:

“Ta ngại bẩn!”

“Là ngươi ép ta!” Kim Vũ Đạo Chủ như lệ quỷ gào lên:

“Nghịch Thế Thần Thông – Kim Quang Giải tỏa – Kiếp Sát Diệt Hồn!”

BÙM…

Cơ thể ả bỗng nhiên nổ tung, biến thành hàng tỷ thanh Kim Châm bắn thẳng lên thiên không.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Mỗi một tia kim châm vậy mà có thể triệu hoán Thần Kiếp, hấp thụ Thần Kiếp, sau đó như lưu tinh đầy trời, huỷ diệt giáng xuống Lạc Nam.

Nhân cơ hội đó, Kim Vũ Đạo Chủ hiện ra bản thể, hướng về nơi khác ba chân bốn cẳng bỏ trốn.

Tứ Kiếm Các Chủ – Kiếm Viễn thấy cảnh này cũng lập tức tập hợp Tứ Kiếm hóa Dực, Kiếm Thế như cánh vỗ mạnh mà đi.

Cả hai phân tách ra, chỉ hận không thể chạy càng xa càng tốt.

Lạc Nam nâng Bá Hồng Kiếm chém lên không trung, Đại Chinh Phạt ngưng tụ vô vàn hư ảnh cự kiếm khổng lồ như thiên thạch, ầm ầm trảm diệt Sát Kiếp Kim Châm đầy trời…

Xích Tà Ma Kích hiện ra trong tay, Lạc Thần Cung lơ lửng trên đỉnh đầu…

Lùi một bước lấy đà, Bất Hủ Thần Khu dồn nén sức mạnh, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ nơi bắp tay, Lạc Nam xem Xích Tà Ma Kích như một ngọn giáo, thô bạo phóng ra.

“Kiếp Thuấn Sát!”

ĐÙNG…

Một bước này đạp vỡ vạn dặm không gian, Xích Tà Ma Kích gào thét mà đến, xuyên thủng tầng tầng Kiếm Thế, cắm thẳng vào đan điền Kiếm Viễn từ phía sau.

“Phốc!” Kiếm Viễn thổ huyết, đang định dùng Tứ Phương Kiếm Thế bức Xích Tà Ma Kích ra khỏi cơ thể mình.

Vù vù vù…

Mũi kích bỗng nhiên như một cái vực sâu không đáy, mãnh liệt thôn phệ tu vi nơi đan điền hắn.

“Làm sao… có thể?” Kiếm Viễn chỉ kịp rú lên một tiếng bất lực, sinh cơ dần dần trôi đi.

KENG!

Phi Thiên Tứ Kiếm cuồng nộ ngân vang, tứ kiếm quy nhất, hung hăng trảm lên Xích Tà Ma Kích.

ROẸT ROẸT ROẸT…

Nhưng từ trên thân kích, Ma Tà Xích quấn quanh bỗng nhiên bắn ra, kết thành Ma Võng, nhanh chóng khóa chặt bốn thanh kiếm, đem chúng nó phong tỏa gắt gao.

Cùng lúc đó, Lạc Nam thi vận chuyển hóa Cực Thần Công, biến Vô Cực Bá Thủ trong tay thành Bá Cực Tiễn gắn vào dây cung Lạc Thần.

Bá Cực Tiễn điên cuồng bắn ra!

Một tiễn xuyên thủng càn khôn, băng cắt vạn lý, khóa chặt lấy Kim Vũ Đạo Chủ.

“Vũ Ảnh Bộ Pháp!”

Kim Vũ Đạo Chủ da đầu tê dại, lại một lần nữa phất lên áo bào, thân thể hóa thành vô số kim châm bắn về các phương hướng khác nhau.

Trong những kim châm này, chỉ có một là bản thể…

Đáng tiếc, Bá Cực Tiễn đã khóa chặt mục tiêu ngay từ đầu, nó bỏ qua toàn bộ kim ảnh, chỉ nhắm ngay bản thể mà truy sát.

“Hoang đường!” Kim Vũ Đạo Chủ sợ hãi hét thảm:

“Tại sao ngươi có thể phát hiện?”

“Hự!”

Bá Cực Tiễn vô tình xuyên qua, Bá Thần Lực kích nổ.

BÙM!

Tứ phân ngũ liệt, một bộ Kim Thần Chi Cốt rơi xuống mặt đất…

Bên trên xương cốt, một thanh kim châm rất nhỏ muốn xuyên vào lòng đất mà chuồn đi.

Đáng tiếc, trước Cấm Kỵ Bá Nhãn quan sát, chút tâm tư của nó không thoát khỏi ánh mắt Lạc Nam.

Hắn vung tay, Hiểm Thâu Bá Thủ cưỡng ép đem nó tóm trở về.

Giải trừ Bá Chủ Thần Thế, Lạc Nam chắp tay sau lưng, chậm rãi quay người, ánh sáng nơi Cấm Kỵ Bá Nhãn tan biến.

Khoảnh khắc đó, khí thế đáng sợ của hắn tan biến như chưa từng tồn tại.

Bất Hủ Thần Tháp thu nhỏ lại trở về đan điền, Bá Cực Đỉnh dọn dẹp chiến trường, Bá Hồng Kiếm, Xích Tà Ma Kích, Lạc Thần Cung cũng cùng lúc biến mất dạng.

Cực Âm Thần Chủ ngồi bệt trên đất, đôi mắt chỉ có màu đen ngơ ngác nhìn lấy cảnh tượng này.

Nếu không phải hoàn cảnh xung quanh chỉ còn lại đống hoang tàn, không gian sụp đổ còn chưa kịp khôi phục, hơi thở tử vong vẫn còn chưa tan… bà ta thật sự cho rằng mọi chuyện vừa diễn ra chỉ là ảo giác.

Lạc Nam động ý niệm, nhẹ nâng bàn tay, một tôn đại đỉnh màu trắng như ngọc, tỏa ra hơi thở của sự Vĩnh Sinh xoay tròn chậm rãi.

Sinh Mệnh Đỉnh!

Hắn đem Sinh Mệnh Đỉnh ném cho Cực Âm Thần Chủ mượn, thản nhiên nói:

“Huyền Âm Đảo vẫn còn cứu được nếu dùng Vĩnh Sinh Thần Lực của ta, giải quyết luôn bốn thế lực kia đi!”

Cực Âm Thần Chủ lấy lại tinh thần, nghe thấy Huyền Âm Đảo được cứu, nội tâm mừng rỡ, cung kính khom lưng:

“Đội ơn Bá Chủ!”

“Giao dịch công bằng, ta đã thu Thất Đạo Xá Lợi, đương nhiên sẽ báo đáp xứng đáng.” Lạc Nam nói:

“Xong chuyện đến gặp ta!”

“Nhất định!” Cực Âm Thần Chủ tiếp nhận Sinh Mệnh Đỉnh, hóa thành âm phong bay đi.

Nhìn theo bóng dáng Cực Âm Thần Chủ biến mất, thanh âm trong trẻo của Hà Mộng Tâm vang lên:

“Chủ công, bà ta cố ý dùng túi da che đậy diện mạo thật, thủ đoạn rất cao minh.”

Tuy Lạc Nam không cố tình quan sát, nhưng thân là Khí linh của Cấm Kỵ Bá Nhãn, Hà Mộng Tâm có thể nhận ra Cực Âm Thần Chủ nguỵ trang bề ngoài.

Một Bất Hủ Thần trừ phi tâm cảnh đã cằn cỗi, già nua, trải qua thương tổn nặng nề mới có thể ảnh hưởng đến vẻ ngoài.

Bằng không chính là tồn tại bất tử, làm sao có thể già yếu như vậy?

“Sao cũng được!” Lạc Nam tùy ý nói:

“Không đẹp bằng nàng, ta cũng lười xem!”

“Chàng thật là…” Hà Mộng Tâm nhịn không được phi một tiếng.

“Sau này đừng có chủ công này chủ công nọ, cứ gọi ta là Tiểu Nam được rồi.” Hắn căn dặn.

“Vâng.” Hà Mộng Tâm ôn nhu gật đầu.

“Hì hì, vậy ta cũng gọi ngươi là Tiểu Nam!” Kim Thần Nhi bên trong tháp cười thích thú.

“Mơ đi!” Lạc Nam nâng lên ngón tay giữa:

“Tiểu nha đầu, phải gọi baba!”

“Xú nam nhân, chủ nhân chết tiệt, ngươi dám ức hiếp ta!” Kim Thần Nhi nổi giận mắng, hướng Thần Huyền Huân kháng nghị:

“Huyền Huân, ngươi xem hắn!”

“Khanh khách, ngươi nhỏ như vậy, gọi baba đúng rồi.” Thần Huyền Huân cười đến run rẩy cả người.

“Phu thê các ngươi cùng một giuộc, hừ!” Kim Thần Nhi uỷ khuất, không thèm để ý đến bọn hắn nữa.

Lạc Nam nhún nhún vai, đang định mang theo chúng nữ ngắm nhìn cảnh sắc Tây Nam một chút.

XOẸT XOẸT…

Bất chợt có hai cỗ khí tức Bất Hủ hạ xuống.

“Hửm?” Lạc Nam híp mắt, không cảm nhận được địch ý.

Ánh sáng lóe lên, hiện ra hai thân ảnh…

Một lão nhân thấp lùn chỉ đứng ngang hông Lạc Nam, làn da đỏ, râu ria bặm trợn, đầu có sừng dê – chính là Ải Nhân Thuỷ Tổ.

Người còn lại là một mỹ phụ nhân tóc trắng, khí độ cao quý phi phàm, da trắng hơn tuyết – chính là Tinh Linh Thần Mẫu.

“Bá Chủ hàng lâm, không kịp tiếp đón, thật thất lễ quá!” Hai người hướng Lạc Nam chắp tay chào hỏi, ánh mắt tràn ngập kính nể.

“Hóa ra là nhị vị đạo hữu!” Lạc Nam lập tức hoàn lễ.

Hai người này từng vì phương pháp thăng cấp Bất Hủ Thần Binh mà theo Thái Cực Viện Trưởng đến bái phỏng hắn, không ngờ lại là nhân vật ở Tây Nam.

“Chuyện vừa rồi chúng ta đã thấy!” Tinh Linh Thần Mẫu nói:

“Tây Nam không có ý đối nghịch cùng Bá Việt Tông.”

“Ta hiểu!” Lạc Nam mỉm cười:

“Vừa rồi bổn tọa cũng là nhận lễ của người thì làm việc cho người mà thôi, không có địch ý với nơi này.”

Lời này khiến hai vị lão tổ thở phào trong lòng, bọn họ cũng không muốn rơi vào kết cục như Đông Bắc.

“Bá Chủ đã đến, hay để chúng ta chủ trì, tổ chức đại lễ long trọng để cả Tây Nam tiếp đón ngài?” Ải Nhân Thuỷ Tổ vuốt râu hỏi.

Lão sùng bái Lạc Nam không phải vì chiến lực của hắn, mà là ở thành tựu luyện khí kinh khủng, quỷ khốc thần sầu.

Ngoại trừ Bá Hồng Kiếm, gần nhất còn có Xích Tà Ma Kích, Lạc Thần Cung, Phu Thê Chi Nhãn… rồi cả Thần Binh của Thái Cổ Viện Trưởng cũng thăng cấp ở chỗ hắn.

Tuy rằng Lạc Nam chưa từng khoe khoang hay kiêu ngạo về vấn đề này, nhưng ở trong lĩnh vực Luyện Khí Đại Đạo, hắn đã được các Luyện Khí Sư ngầm thừa nhận là người đứng đầu.

Chỉ bất quá hắn không bận tâm đến thành tựu này mà thôi…

“Không cần đâu!” Lạc Nam lắc đầu từ chối:

“Ta chỉ muốn điệu thấp hành sự, dẫn theo mấy vị hồng nhan dạo chơi, ngắm nhìn phồn hoa trong thiên hạ!”

“Nếu đã vậy, Bá Chủ có nguyện ý đến Tinh Linh Sơn Mạch của ta không?” Tinh Linh Thần Mẫu mời gọi:

“Nơi đó có quang cảnh rất đẹp.”

“Chúng ta chỉ muốn riêng tư.” Lạc Nam thành thật nói:

“Hơn nữa ở bất cứ nơi nào, ta chủ yếu là ngắm mỹ nhân, ngắm cảnh chỉ là phụ!”

Đường đường Tinh Linh Thần Mẫu và Ải Nhân Thuỷ Tổ, nhân vật đứng đầu trong lĩnh vực của mình, ngày thường người khác muốn diện kiến bọn hắn còn không được, hôm nay đến tận nơi mời người khác nhưng đều bị từ chối.

“Vậy được rồi, không làm phiền ngài!” Hai vị lão tổ chỉ có thể bất đắc dĩ, chắp tay cáo từ.

Một số Bất Hủ Thần khác vốn có ý định lên kết giao với Lạc Nam, nhưng thấy ngay cả Ải Nhân Thuỷ Tổ và Tinh Linh Thần Mẫu đã có quen biết từ trước vẫn bị từ chối, chỉ đành gác lại suy nghĩ.

Cũng ngay lúc này, có tin tức từ tất cả Đạo Thống, gia tộc, thế lực từ lớn đến nhỏ ở Tây Nam đều đưa ra một thông báo quan trọng:

“Bá Chủ dạo chơi Tây Nam, toàn bộ thành viên từ thấp đến cao đều phải khiêm tốn hành sự, lập tức trở về trong tộc tránh đui mù chọc vào đối phương, dẫn đến đại họa!”

Nhất thời, tất cả tu sĩ, chủng tộc, sinh linh nhao nhao trốn về trong động phủ, không dám tùy tiện ra ngoài.

Cầu nguyện cho tên sát tinh kia nhanh chóng rời đi…

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192