Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 16
Phần 16

Các Luyện Khí Sư dư âm chưa tan, tiếc nuối được tiễn rời khỏi Bá Việt Tông…

Nhưng trong đó có mấy người vốn là tán tu, vì quá nể phục Lạc Nam mà xin được gia nhập tông môn, cam nguyện cống hiến để trở thành Nghệ Lão.

Đối với chuyện này, Lạc Nam giao cho bốn vị Phó Tông Chủ và Tiêu Tài Lão Tổ tự quyết định, hắn cũng lười xen vào.

Ra hiệu cho chúng nữ vào Bá Chủ Chi Thành chờ mình, hắn lại đi gặp người đã chờ tại phía sau đình viện.

“Đạo hữu luôn biết cách khiến người khác bất ngờ.” Áo choàng lay động, Thái Cổ Viện Trưởng than thở:

“Bổn viện sống vô số năm, tiếp xúc không ít đại nhân vật, lần đầu tiên bội phục một người.”

“Viện trưởng quá lời, tại hạ còn rất yếu.” Lạc Nam lắc đầu.

“Lần này muốn gặp bổn viện, không biết đạo hữu có muốn lấy tin tức gì? Bổn viện còn thiếu ngươi một lần.” Thái Cổ Viện Trưởng đi thẳng vào vấn đề.

“Đúng là có việc muốn thỉnh giáo đạo hữu.” Lạc Nam phất tay, hai mảnh vỡ của khối đá xanh xuất hiện.

“Ồ? Đây là một trong hai khối Lưỡng Từ Thạch.” Thái Cổ Viện Trưởng giật mình.

“Quả nhiên!” Lạc Nam âm thầm mừng rỡ, mình tìm đúng người kiến thức uyên bác rồi.

“Từ đâu đạo hữu có được nó?” Thái Cổ Viện Trưởng nói:

“Theo như ta được biết, Lưỡng Từ Thạch trước đây từng là Bất Hủ Thần Vật vô chủ ở trung tâm Chung Cực Giới, rất nhiều người muốn thu phục nhưng bất thành.”

“Sau này vùng trung tâm bị Cấm Khu phong tỏa, ta cũng không còn thông tin gì về nó.”

“Đụng độ một vị cường giả của Cấm Khu, chém nát khối đá này.” Lạc Nam giải thích:

“Khi đó tên kia còn có một khối khác màu đỏ, muốn dùng hai khối đá dung hợp ta và người khác thành một thể.”

“Xem ra không sai, tương truyền công dụng của Lưỡng Từ Thạch cực kỳ đặc biệt và quái dị.” Thái Cổ Viện Trưởng hít sâu một hơi:

“Năng lực của nó là dung hợp hai thứ thành một thể, bất cứ là thứ gì, dù là vật chết hay vật sống, mà ngay cả hai kiện Bất Hủ Thần Vật cũng có thể dung hợp thành một kiện mạnh hơn.”

“Càng đáng nói ở chỗ, sau khi dung hợp hoàn tất, đối tượng bị dung hợp sẽ phải chịu sự thao túng của Lưỡng Từ Thạch.”

“Hít…” Lạc Nam rùng mình.

Tưởng tượng nếu lúc đó mình và Diệt Quy Thần Chủ hòa thành một người, sau đó lại bị Vô Ưu thao túng.

Hắn vỗ trán, ném suy nghĩ kinh tởm đó ra khỏi đầu.

May mắn Bá Hồng Kiếm đủ mạnh để giải quyết, bằng không thật sự là ác mộng.

“Nếu như ta khôi phục khối đá này về như cũ, chuyện gì sẽ xảy ra?” Lạc Nam hỏi.

“Khối đá màu đỏ còn lại sẽ cảm nhận được vị trí của đạo hữu, dù ở bất cứ nơi nào nó cũng có thể tìm đến.” Thái Cổ Viện Trưởng không do dự trả lời:

“Lưỡng Từ Thạch khi hoàn chỉnh sẽ không chấp nhận tách rời nhau, chúng nó luôn gắn chặt, vốn là một thể.”

Lạc Nam nhíu mày, tự nhiên đi tiết lộ vị trí cho tên biến thái Vô Ưu kia không phải lựa chọn tốt.

“Nếu như đạo hữu có được thứ này, đạo hữu sẽ dùng làm gì để phát huy tối đa lợi ích?” Hắn vuốt cằm, đùa nghịch hai phiến đá trong tay hỏi.

“Nó là một nửa của Bất Hủ Thần Thạch, đương nhiên là nguyên liệu luyện khí cao cấp nhất trong trời đất.” Thái Cổ Viện Trưởng nói thẳng:

“Đem cho Binh Nhân Tộc ăn vào theo công thức của ngươi, khả năng sẽ đạt được một kiện Bán Bất Hủ Thần Binh.”

Lạc Nam nhún vai, hắn đã nghĩ đến phương pháp này nhưng chỉ một Bán Bất Hủ làm sao thỏa mãn được hắn trong khi đã chấp chưởng những tồn tại hàng đầu trong tay?

“Ta có một ý tưởng.” Thái Cổ Viện Trưởng chợt nói.

“Xin rửa tay lắng nghe.” Lạc Nam chắp tay.

“Đạo hữu nghĩ sao về việc cải tiến, cường hóa Bất Hủ Thần Vật sẵn có của mình?” Thái Cổ Viện Trưởng ra vẻ bí hiểm.

Lạc Nam vừa nghe, linh cơ chợt động.

Hắn cũng là kẻ dám nghĩ dám làm, nhất là đối với các ý tưởng táo bạo càng là không ngại thử nghiệm.

Nếu là bình thường, sẽ không ai nghĩ đến việc cải tiến Bất Hủ Thần Vật, để Bất Hủ Thần Vật trở nên mạnh hơn.

Thứ nhất vì không đủ năng lực, thứ hai vì không có tài nguyên.

Muốn cải tiến Bất Hủ Thần Vật, buộc phải có tài nguyên đẳng cấp Bất Hủ, đây là thứ chỉ có thể ngộ không thể cầu.

Người khác không có, nhưng giờ Lạc Nam lại có sẵn trong tay.

Hai phiến đá của một nửa Lưỡng Từ Thạch? Đây chẳng phải nguyên liệu luyện khí cấp Bất Hủ thì là gì?

Giao lại cho Vô Ưu thì không được, mà khôi phục cũng chẳng xong, giữ lại càng vô dụng.

Vậy chi bằng đem nó làm nguyên liệu, giúp Bất Hủ Thần Vật của mình trở nên mạnh hơn?

“Viện trưởng thật sự là kỳ nhân, một câu soi sáng người trong bóng tối.” Lạc Nam chắp tay cảm kích, chân thành nói:

“Ba lần tin tức đã xong, đạo hữu không còn nợ ta… ngược lại ta nợ đạo hữu lần trước đã ra tay tương trợ.”

“Đạo hữu quả nhiên dám thực hiện.” Thái Cổ Viện Trưởng cười khổ.

Ý tưởng là mình nghĩ ra, nhưng có dám làm hay không là chuyện khác…

Bởi lẽ nếu không cẩn thận cũng như thủ đoạn, sẽ chỉ tổ làm hỏng bét, khiến Bất Hủ Thần Vật tổn hại chứ chẳng được lợi lộc gì.

“Haha, ta ngay cả việc thăng cấp Siêu Thần Binh thành Bất Hủ Thần Binh cũng dám làm rồi, sao lại không dám chứ?” Lạc Nam cười sảng khoái.

“Đúc ta đi chủ nhân!” Kim Thần Nhi kích động truyền âm:

“Ta muốn có thêm quyền năng!”

“Yên tâm, chính là ngươi!” Lạc Nam gật đầu đáp ứng.

Quả thật nghĩ đến việc cải tiến, Bất Hủ Thần Tháp là mục tiêu ưu tiên.

Hắn hiểu bản chất của Bất Hủ Thần Tháp nhất, nó chẳng khác nào một bộ phận cơ thể của hắn, khiến hắn tự tin trong việc cường hóa nó.

Trong khi đó Bá Hồng Kiếm và Xích Tà đã đủ mạnh, cũng không quá thích hợp với phiến đá Lưỡng Từ Thạch.

“Có vẻ đạo hữu chọn toà tháp?” Thái Cổ Viện Trưởng dò hỏi.

“Chính xác, thứ ta muốn chính là…” Lạc Nam hai mắt hừng hực nhiệt hoả, bá khí nói:

“Tầng tháp thứ mười!”

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192