Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 50
Phần 50

“Bá Chủ sao?”

Thanh âm lười biếng tiếp tục vang lên.

Chẳng có hiện tượng gì xảy ra, một lão nhân đã đột ngột hiện ra trước mắt các Bất Hủ Thần khiến bọn hắn thầm kinh hãi.

Đã nhiều năm như vậy rồi, vị này vẫn luôn xuất quỷ nhập thần, dù là Bất Hủ Thần cũng không thể phản ứng kịp.

Chỉ thấy lão nhân một thân đồ vải màu nâu sậm, đầu quấn khăn, diện mạo bình phàm nhưng thân thể tráng kiện, khí sắc khỏe mạnh.

Nhìn qua chẳng khác nào một lão nhân chuyên tập dưỡng sinh, không có dấu hiệu của lực lượng ba động hay khí tức bất thường nào.

“Có thể xưng Bá, lại khiến tất cả các vị tìm đến lão phu, xem ra thế hệ này lại xuất hiện một nhân vật thú vị.” Lão nhân chắp tay phía sau, híp mắt nói:

“Đông Bắc vì sao trêu vào hắn?”

“Chuyện này…” Nội tâm các Bất Hủ Thần hơi trầm xuống, có chút do dự.

“Ở trước mặt lão phu, các vị đừng nghĩ đến chuyện nói dối.” Lão nhân nhàn nhạt mở miệng.

Đám người rùng mình, một vị Tề Địa Thần Chủ đành phải đem mọi chuyện kể lại đầu đuôi.

Không thêm không bớt nửa lời, từ việc Lạc Nam cùng hai vị thê tử đến Xà Cảnh, xung đột cùng Lăng Thiên Các, bị Xà Cảnh Chủ và Cấm Thần vây công…

Cho đến cuối cùng khi ngay cả Cấm Lão cũng xuất hiện, đám Bất Hủ Đông Bắc muốn thừa cơ bỏ đá xuống giếng, cướp đoạt Bất Hủ Thần Vật dẫn đến đắc tội đối phương.

“Hừ!” Nghe xong mọi chuyện, râu tóc lão nhân đều dựng đứng lên.

ẦM!

Một cỗ áp lực đè nặng lên cơ thể tất cả Bất Hủ Thần, khiến bọn hắn cảm giác như đang bị Thái Sơn áp đỉnh.

Đáng sợ ở chỗ, không khí xung quanh vẫn bình yên vô cùng, ngay cả một tia khí tức cũng không có.

Nhưng toàn thân các Bất Hủ Thần đều đổ đầy mồ hôi, xương cốt kêu răng rắc liên hồi.

“Rõ ràng là các ngươi sai, Đông Bắc sai ngay từ đầu…” Lão nhân giận dữ mắng:

“Sai từ Lăng Thiên Các đến Xà Cảnh, trong khi người ta chưa từng có ý muốn gây chuyện.”

“Mà các ngươi lại còn hồ đồ, không ức chế nổi tham niệm để trêu vào kẻ như vậy.”

“Tiền bối bớt giận!” Một mỹ phụ mềm giọng nói:

“Chúng ta chỉ vì muốn giúp Đông Bắc có thêm Bất Hủ Thần Vật, gia tăng nội tình mà thôi, nào phải do tham niệm cá nhân.”

“Còn dám xảo biện!” Lão nhân nhướn mày.

“PHỐC!” Mỹ phụ toàn thân như bị trọng kích, phun ra một ngụm máu tươi.

“Tiền bối xin thứ tội!” Các Bất Hủ Thần vội vàng xin tha thứ.

Trong quá khứ, bọn hắn đã từng liên thủ và bị lão nhân này đánh cho nhừ tử một lần rồi, không dám bất kính với hắn.

“Nếu các ngươi thật sự vì lợi ích chung của Đông Bắc, các ngươi đã sớm ra tay cứu Lăng Thiên Thần Tôn rồi, sao lại nhìn hắn bị tiêu diệt rồi mới nhảy ra ngư ông đắc lợi?” Lão nhân lạnh như băng hỏi.

Cả đám im thin thít, không thể nguỵ biện.

“Nhân vật có thể chiến thắng cả Cấm Lão, quả thật hơi phiền một chút.” Lão nhân vuốt cằm:

“Nhưng lão phu vẫn giải quyết được.”

“Tiền bối, thật ra là có chuyện này.” Hàng chục vị Bất Hủ Thần cùng nuốt nước miếng.

“Chuyện gì nữa?” Lão nhân cảm thấy có điềm không lành.

“Gần nhất, tông môn của Bất Hủ Bá Chủ là Bá Việt Tông vừa có chiến tích…” Cả đám nuốt nước bọt khô khốc, hoảng hốt nói ra:

“Chống lại 20 vị Cấm Thần, 4 vị Cấm Lão đến từ Cấm Khu. Kết quả còn không đến 10 vị giữ mạng trốn được, 3 vị Cấm Lão phải nằm lại.”

“Ngươi vừa nói gì?” Lão nhân lỗ tai lùng bùng, cảm giác mình nghe lầm.

Bầu không khí nhất thời trở nên tĩnh lặng.

Các vị Bất Hủ Thần ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, vẫn là mỹ phụ kia lau vết máu nơi khóe miệng, cúi thấp đầu:

“Chúng ta vừa nói thật, chính vì như vậy mới mạo muội quấy rầy tiền bối ngủ say.”

“Hự!” Lão nhân suýt chút phun ra một ngụm máu, cố gắng nhẫn nhịn.

“Càng đáng nói hơn, Bá Việt Tông không ngã xuống một vị Bất Hủ Thần nào, chỉ tiêu hao vài tôn Cương thi cấp Bất Hủ.” Lại có người bồi thêm.

“PHỐC!” Lão nhân rốt cuộc nhịn không nổi nữa, một ngụm lão huyết phun ra.

Phẹt phẹt phẹt…

Lão phun đầy đầu mười vị Bất Hủ, không ai dám thở mạnh.

“Rắm chó!” Lão nhân thở hổn hển, hai mắt trừng trừng, nộ hống:

“Các ngươi là heo sao? Đặc tội với quái vật khủng bố như vậy?”

Lần này không còn thao túng lực lượng đến mức đăng phong tạo cực nữa.

Một tiếng hống san bằng vạn dặm xung quanh, chấn đến toàn bộ thiên địa Đông Bắc đều run rẩy.

Sắc mặt các vị Bất Hủ Thần tái nhợt.

Vào thời điểm đó, cả Lạc Nam và Loạn Chiến đều trọng thương trong khi bọn hắn có hàng chục người, rất dễ dàng sát nhân đoạt bảo.

Chỉ là ai có thể tưởng tượng, Lạc Nam và Loạn Chiến đều thoát thân, đổi lại là hận thù khó mà cứu vãn.

Với hiểu biết sau khi điều tra về Lạc Nam của bọn hắn, ngày vị Bất Hủ Bá Chủ này quay lại Đông Bắc trả thù sẽ không xa.

Trước đó bọn hắn còn tự tin, dù Lạc Nam lợi hại đến đâu thì mười người bọn họ liên thủ, hắn cũng phải nể mặt ba phần, nhượng bộ lui binh.

Nào ngờ Bá Việt Tông lại đáng sợ đến mức đó, chiến tích dữ dội kia đã đi vào trang sử hào hùng nhất tại Chung Cực Giới.

Cả đám đứng ngồi không yên, đành phải đến đây cầu cứu lão nhân.

Mà lão nhân nghe xong tất cả, chỉ hận không thể một tay đập chết mấy kẻ này.

Lão ngủ say, an hưởng tuổi già cũng không yên với bọn chúng…

“Các ngươi thật sự nghĩ lão phu là thiên hạ vô địch sao? Có thể thắng Bá Việt Tông thanh thế như hồng?” Lão nhân nghiến răng nghiến lợi:

“Nếu lão phu lợi hại đến mức đó, đã sớm san bằng Cấm Khu rồi, còn cố thủ ở đây sao?”

“Chúng ta biết sai thưa tiền bối, nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi.” Đám người chỉ có thể thành khẩn nhận lỗi:

“Ngài cũng không thể nhìn họ Lạc kia tính sổ, xóa sạch Bất Hủ Thần ở Đông Bắc chứ?”

Lão nhân sắc mặt khó coi vô cùng, bộ xương già của mình phải gánh kèo này thật sự quá khoai.

Nhưng đúng là không thể nhìn các Bất Hủ Thần ở Đông Bắc bị làm thịt sạch sẽ được.

Bọn họ đã vào thế không thể lùi bước nữa rồi…

“Chuẩn bị lễ vật quý giá, chờ đối phương đến, ta sẽ thử hòa giải!” Lão nhân hít sâu một hơi:

“Nếu không đến mức cuối cùng, không nên liều mạng với nhân vật như vậy.”

“Sao chúng ta không đến Bá Việt Tông thể hiện thành ý?” Một vị cẩn thận hỏi.

“Đông Bắc là sân nhà.” Lão nhân đáp:

“Ở đây lão phu chiếm ưu thế hơn!”

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192