Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 24
Phần 24

“Ngươi… có gì đó không đúng.”

Chứng kiến Loạn Chiến trở về, ánh mắt Vô Ưu híp lại.

Mà không chỉ hắn, ngay cả hai vị Cấm Lão khác là Đồng Thương và Yêu Linh cũng nhận ra sự bất thường của Loạn Chiến.

Bọn hắn đều là cao tầng của Cấm Khu, bình thường đối với thực lực của nhau rất là quen thuộc nên khi Loạn Chiến vừa biến hóa, cả ba đều bén nhạy cảm ứng được một tia nguy hiểm.

Ở cách đó không xa, Lãnh Hồng cũng hơi nhíu mày, hắn từ trên người Loạn Chiến cảm giác được khí tức quen thuộc nhưng không biết là quen thuộc ở chỗ nào, rất khó diễn tả.

“Hừ!” Loạn Chiến không đáp, nội tâm lại thầm nghĩ:

“Chờ giải quyết xong Bá Việt Tông, ta sẽ khiến súc sinh Vô Ưu sống không bằng chết, rửa sạch mối nhục.”

Hắn không dám đoạt mạng Cấm Lão tại Cấm Khu, nhưng có nhiều thứ đôi khi đáng sợ hơn cả cái chết.

Hiển nhiên hiện tại, y vô cùng tự tin đối với thực lực của mình.

ẦM ẦM ẦM…

Mà lúc này, Bất Hủ Thần Kiếp trên bầu trời đã đến thời khắc cuối cùng.

Chúng nữ không có chút dấu hiệu tổn thất nào trong Thần Kiếp, ngược lại khí thế đã ngày càng mạnh.

“Mau chuẩn bị!” Lạc Nam đem Bá Cực Đỉnh ném lên không trung.

“Hắn muốn làm gì?” Nhìn hành động của hắn, các phương tu sĩ không hiểu nổi.

Rất nhanh, tất cả đã có câu trả lời.

Khi cửa ải cuối cùng là Tâm Kiếp vượt qua, mây đen dữ dội bắt đầu tán đi, từng cột lôi đình khổng lồ tan biến, các tôn Chung Cực Phán Quan hóa thành hư vô.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Thiên địa Nguyên khí như vũ bão kéo về, chất lượng Nguyên khí sánh ngang hàng trăm vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm phủ xuống.

Bất Hủ Hiển Thế – Thiên Địa Cuồng Hoan.

Nguyên khí số lượng như biển lớn tạo nên khung cảnh chưa từng có từ trước đến nay, như trên bầu trời của Đông Nam xuất hiện hải dương vô tận.

Những Nguyên khí này có thể củng cố tu vi Bất Hủ Thần, đồng thời cũng là tài nguyên quý giá đối với bất cứ sinh linh Siêu Thần nào trở xuống.

“Thu!”

Lạc Nam quát lên.

ONG!

Bá Cực Đỉnh tách thành 3000 tôn, kích thước biến hóa thành khổng lồ bắn ra bốn phương tám hướng xung quanh chúng nữ, ra sức hấp thụ lượng Nguyên khí thất thoát, không để rơi mất dù chỉ một giọt.

“Cái này…” Rất nhiều tu sĩ, thế lực khác ở xung quanh đang định quay về hưởng ké gặp phải tình huống này, tiếc nuối nuốt nước bọt, suýt chút khóc lên.

Biết bao nhiêu năm mới được nhìn thấy đại cơ duyên như vậy, Bá Việt Tông Chủ lại không cho chúng ta sử dụng.

Cả đám giận dữ và u oán nhưng không dám mở miệng ý kiến.

“Hừ!” Lạc Nam nhếch mép:

“Lúc tông ta gặp nạn, các ngươi không ai đứng ra hỗ trợ, giờ lại muốn hưởng thụ phúc lợi à? Mơ tưởng!”

Hắn cuốn lấy Nguyên khí phân tán vào trong 3000 Bá Cực Đỉnh, sau đó điều động chúng nó bay về Bá Việt Tông, trực tiếp phóng ra toàn bộ.

“AAAAA!!!”

Khoảnh khắc đó, vô số đệ tử, yêu thú, đại quân, sinh linh trong phạm vi tông môn hưng phấn cuồng hỉ, mừng rỡ như điên.

Trong vài hơi thở ngắn ngủi, các sinh linh, đệ tử, yêu thú tu vi thấp nhảy vọt một đại cảnh giới, từ Đại Đạo vào thẳng Thiên Đạo, từ Thiên Đạo vào đến Thần Đạo, mà từ Thần Đạo cũng tìm thấy bình cảnh Siêu Thần.

Yêu thú của Vạn Yêu tộc lột xác, thanh tẩy huyết mạch, sinh ra giác tỉnh, biến dị.

Ngô Đồng Thụ, Bất Tử Thụ, Tre Cổ Việt, Kiến Mộc Thần Thụ, Bàn Đạo Thụ… tất cả Mệnh Thiên Nguyên Chủng đều cùng nhau đơm hoa kết quả, liên tục sinh ra tài nguyên quý hiếm.

Ngay cả các Trưởng lão cấp bậc Siêu Thần cũng được hưởng thụ lợi ích to lớn, lĩnh ngộ thêm Quy tắc cao cấp, chiến lực đề thăng.

Chỉ trong một lần biết cách tận dụng nguồn lợi mà thiên địa ban thưởng, Lạc Nam đã giúp cho Bá Việt Tông nội tình tăng mạnh, rút ngắn được hàng vạn năm phát triển.

Địa vị của hắn giờ đây ở trong lòng mỗi sinh linh Bá Việt Tông là chí cao vô thượng, không thể lay chuyển.

Mà các thế lực xung quanh nhìn thấy lại đỏ cả mắt, thèm chảy nước bọt nhưng chẳng thể làm gì.

Chỉ có thể nhìn Bá Việt Tông đang ngày càng vượt xa phần còn lại.

“Lạc đạo hữu thật cao minh!” Thái Cổ Viện Trưởng không thể không cảm thán, đồng thời càng hiểu thêm về tính cách của đối phương.

“Không tệ!” Lạc Nam hài lòng gật gù, chỉ Bá Việt Tông mới xứng đáng với thành quả này, đây chính là phần thưởng mà hắn dành cho tinh thần quyết sống chết, đồng cam cộng khổ cùng tông môn của các thành viên dưới trướng.

“Hừ, toan tính thật giỏi!” Loạn Chiến lạnh lùng nói:

“Bất quá sắp bị diệt đến nơi rồi, phát triển thêm một chút như vậy có ý nghĩa gì?”

VỤT VỤT VỤT VỤT…

Theo thanh âm của hắn, hai mươi vị Cấm Thần và bốn vị Cấm Lão đã tập trung trở lại.

Hiển nhiên khi Bất Hủ Thần Kiếp tán đi, nguy cơ không còn, bọn hắn vẫn muốn tiếp tục tiêu diệt Bá Việt Tông.

“Bại tướng dưới tay ta, ngươi lấy tư cách gì lên tiếng?” Lạc Nam hờ hững hỏi, thả người bay lên đối diện với bọn chúng.

Phần phật…

Tay áo tung bay, hơn hai mươi vị Bất Hủ Thần đã tập trung phía sau hắn.

OÀNH!

Khí thế song phương cùng lúc bùng nổ, kịch liệt va chạm, càn khôn sụp đổ.

“Tông chủ và các phu nhân uy vũ!” Đệ tử Bá Việt Tông kích động mặt mũi đỏ bừng cất tiếng rống lên.

Mọi thứ như đi từ địa ngục đến thiên đàng, vốn nghĩ rằng với trận hình kia của Cấm Khu, Bá Việt Tông dữ nhiều lành ít.

Vậy mà vào thời khắc quan trọng, lại có mười bảy vị Bá Phi và Đại Sư Tỷ cùng nhau đột phá Bất Hủ.

“Ta cũng muốn…” Lạc Thiên Ý ngồi trên Cung Đình Thụ đung đưa hai chân, sắc mặt phụng phịu nhìn tỷ tỷ Lạc Kỳ Nam đang có thể tham chiến cấp độ cao nhất.

Nàng phất tay, một khối lệnh bài có hình tam giác, tỏa ra chiến ý bức người hiện ra trong tay.

“Nhị tỷ, đó là gì nha?” Lạc Yêu Nhi ngồi bên cạnh chớp chớp mắt hỏi.

“Là lệnh bài để tham gia Chung Cực Chi Chiến bên trong cái toà đấu trường kia.” Lạc Thiên Ý giải thích, động ý niệm.

Chỉ thấy trong lệnh bài, số 99 nổi lên.

“Chỉ còn thiếu một điểm là ta đạt 100 điểm, sẽ đủ tư cách trở thành chủ nhân của nó.” Lạc Thiên Ý nói.

“Vậy tại sao không đánh thắng luôn?” Lạc Yêu Nhi hiếu kỳ.

“Vì cái tên kia cũng đang có 99 điểm, ta và hắn chỉ có một người thắng chung cuộc.” Lạc Thiên Ý bất đắc dĩ:

“Chúng ta đã đánh mấy trận liền, đều bất phân thắng bại.”

“Không ngờ trên đời còn có người cùng cấp đánh ngang tay nhị tỷ.” Lạc Yêu Nhi thán phục.

“Hì hì, nhưng mà hắn sắp thua rồi!” Lạc Thiên Ý tự tin cười:

“Chờ phụ thân, đại tỷ các nàng giải quyết xong phiền toái lần này, ta sẽ nhờ họ truyền thụ Quy tắc mạnh hơn, không tin không giải quyết được cái tên kia.”

“Vậy quá tốt rồi!” Lạc Yêu Nhi hai mắt tỏa sáng:

“Muội cũng phải cố gắng mới được.”

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192