Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 100
Phần 100

“Sát!”

“Giết!”

“Diệt hết bọn chúng!”

Từ trên Phá Nham Chiến Thuyền, vô số tu sĩ bạo phát khí thế, toàn thân mặc Nham Giáp, sắc mặt dữ tợn, điên cuồng lao xuống.

Tứ Kiếm Các Chủ – Kiếm Viễn cười nhạt, phất tay triệu hoán một kiện không gian pháp bảo.

KENG KENG KENG KENG…

Kiếm khí ngang trời xuất thế, hàng triệu luồng bắn lên thiên không, cả một đại quân Kiếm tu từ trong pháp bảo xông ra, hóa thành vô biên kiếm ảnh.

Hiển nhiên cả Phá Nham Bang và Tứ Kiếm Các đều tổng lực tấn công, từ đệ tử, hộ pháp cho đến trưởng lão, tất cả đều đằng đằng sát khí, thề phải diệt Huyền Âm Đảo.

Trong mắt các thành viên dưới trướng, mệnh lệnh và ý chí của Bất Hủ Thần đứng đầu thế lực chính là Thần Chỉ, tuyệt đối chấp hành dù phải trả giá bằng cả tính mạng.

“Kẻ dám xâm phạm, tru di cửu tộc!” Cực Âm Thần Chủ đứng trên Cực Âm Thần Giới gằn giọng quát:

“Để chúng hiểu Huyền Âm Đảo tồn tại từng ấy năm tháng, không phải quả hồng mềm!”

“Tuân lệnh!”

Từ dưới Âm Cực Hải, trong hàng nghìn kiến trúc, hàng trăm hòn đảo… toàn thể tu sĩ Âm hệ mang theo Âm Sát ngập trời, phô thiên cái địa nghênh chiến.

Tuy rằng số lượng tu sĩ ít hơn, phải lấy một chiến hai nhưng tu sĩ Huyền Âm Đảo có ưu thế sân nhà là Âm Cực Hải, có thể hấp thụ cuồn cuộn Âm khí tăng cường chiến lực một cách toàn diện.

Trong lúc nhất thời, đại chiến nổ ra vô cùng kịch liệt…

Đây là chiến đấu giữa các thế lực đỉnh cấp, không chỉ riêng Bất Hủ chiến Bất Hủ, mà ngay cả tu sĩ cấp thấp hơn cũng muốn kéo kẻ thù chôn cùng.

Ngươi không chết, chính là ta vong.

Rõ ràng cả ba thế lực đều cho thấy quyết tâm không khoan nhượng của mình.

Cực Âm Thần Chủ xông thẳng lên thiên không, Cực Âm Thần Giới thu nhỏ lại, tiến vào đan điền của bà ta.

Cực Âm Thần Giới như cái đan điền thứ hai của Cực Âm Thần Chủ, Âm Khí – Âm Lực – Quy Tắc của nó chứa đựng không thua gì 3000 Cực Giới.

Dù sao thì nó chính là một kiện Bất Hủ Thần Vật, đâu thể xem thường.

Cực Âm Thần Giới mãnh liệt xoay tròn trong thể nội Cực Âm Thần Chủ, cường hóa chiến lực của bà ta, khí thế nhảy vọt.

“Cực Âm Thần Thế!”

Cực Âm Thần Chủ gầm lên, lấy bà ta làm trung tâm, một phương thế giới nghiền ép thẳng đến Phá Nham Chiến Thuyền.

Lạc Nam âm thầm quan sát, vuốt cằm gật gù: “Không hổ là lão tổ, vừa xuất động đã có ý đồ!”

Chiến ở sân nhà có ưu điểm, nhưng cũng có nhược điểm.

Tu sĩ của Huyền Âm Đảo có thể tận dụng ưu thế từ Cực Âm Hải phía dưới, nhưng trận chiến của Bất Hủ Thần một khi đã nổ ra, sẽ huỷ diệt tất cả địa bàn, ngay cả Cực Âm Hải cũng không ngoại lệ.

Thế nên Cực Âm Thần Chủ cố ý tấn công chủ động từ trên cao, kéo giãn khoảng cách với Huyền Âm Đảo bên dưới nhằm bảo vệ tối đa các tu sĩ đẳng cấp thấp hơn.

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!” Kiếm Viễn lạnh lùng nói.

KENG!

Bất Hủ Thần Binh – Phi Thiên Tứ Kiếm bùng nổ.

Từ một thanh kiếm tách thành bốn thanh kiếm giống y như đúc, hơn nữa sức mạnh không hề yếu đi, chúng nó từ bốn hướng Đông – Tây – Nam – Bắc, phóng thích Kiếm Thế kinh thiên động địa, bên trong mỗi một Kiếm Thế chứa đựng hàng tỷ Kiếm Vực chém thẳng đến Cực Âm Thần Thế.

“Đồ tốt!” Hai mắt Lạc Nam sáng ngời, vô thức nhớ lại bốn nàng Kiếp Nhược, Kiếp Thiền, Kiếp Linh, Kiếp Tâm.

Bốn thanh kiếm này có thể giúp các nàng đột phá, đương nhiên chiến lực sẽ không mạnh như Bất Hủ Thần độc lập, ngược lại phải hợp lực với nhau mới có thể phát huy được.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Tứ phương Kiếm Thế ầm ầm nghiền ép vào Cực Âm Thần Thế, ma sát dữ dội gia tăng, không gian xung quanh vặn vẹo…

“Âm Bạo!” Cực Âm Thần Chủ gầm lên.

ĐÙNG!

Cực Âm Thần Thể nổ tung, Cực Âm Thần Lực nghiền nát cả bốn luồng Kiếm Thế.

Cực Âm Thần Chủ biến mất trong trời đen, một lần nữa xuất hiện đã tiếp cận Kiếm Viễn, bàn tay duỗi ra vồ thẳng vào cổ hắn:

“Cực Âm Sát Trảo!”

BÙM BÙM BÙM…

Đúng lúc này, vô số viên nham pháo từ chiến thuyền bắn phá, chúng nó vậy mà có thể dồn nén đến cực điểm, chỉ nhắm vào cơ thể Cực Âm Thần Chủ, không hề tác động đến Kiếm Viễn ở gần.

“Hừ!” Cực Âm Thần Chủ thi triển thân pháp, hóa thành vô vàn Âm khí tan rã, né tránh một đợt công kích huỷ diệt.

Một lần nữa hiện thân, sắc mặt bà ta lăng lệ quát:

“Nham Kiêu, ngươi là rùa rút đầu trốn bên trong mai không ra sao?”

“Hahaha, lão tử không thích ra thì sao? Ở trong thuyền bắn phá, diệt sát ngươi!” Nham Kiêu ngửa đầu cười dài:

“Kiếm huynh cứ an tâm chiến đấu, có ta ở phía sau toàn lực tương trợ!”

Phá Nham Chiến Thuyền là loại Bất Hủ Thần Vật vừa có khả năng phòng ngự cao, vừa có năng lực công phá dữ dội quy mô lớn.

Nhưng Nham Kiêu phải ở trong Phá Nham Chiến Thuyền tu luyện và phát động chiến đấu, Phá Nham Chiến Thuyền khi thu nhỏ lại sẽ trở nên vô dụng.

Dù là vậy, Nham Kiêu vẫn là nhân vật rất khó đối phó, trừ phi phá được chiến thuyền của hắn, bằng không hắn chính là bất khả xâm phạm.

Cực Âm Thần Chủ hừ lạnh, nhìn lấy Kiếm Viễn, mắt lóe sát khí:

“Nếu đã như thế, trước tiên giải quyết ngươi!”

“Thật nực cười!” Kiếm Viễn nhếch mép:

“Bằng vào ngươi sao?”

Cực Âm Thần Chủ không nói thêm lời nào, hai tay giang rộng:

“Cực Âm Huyền Lâu Thể!”

RỐNG, GÀO, LỆ, KHIẾU…

Thể chất kích hoạt, cơ thể già nua bỗng nhiên bùng phát vô số Cực Âm Thần Lực, hiển hóa thành hàng triệu cái đầu lâu gào thét mà ra…

Những cái đầu lâu này có được linh tính, chúng nó cất giọng gào rú, mang theo Âm Ba Công nguy hiểm, vừa nhắm vào cơ thể, vừa nhắm vào tâm cảnh và linh hồn.

“Âm Lâu Vạn Thủ Chưởng!”

Cực Âm Thần Chủ chắp tay trước ngực, hư ảnh một bộ xương cốt khổng lồ với vạn cánh tay hiện ra phía sau, hung hăng tung chưởng.

Theo chưởng ấn của chúng nó, đầu lâu gầm rú bắn ra, liên miên bất tuyệt…

“Tung Hoành Kiếm Pháp – Tứ Phương Phong Ảnh!”

KENG KENG KENG…

Kiếm khí ngút trời, tứ kiếm như lưu tinh, diễn hóa ra tầng tầng lớp lớp kiếm ảnh loạn trảm xung quanh Kiếm Viễn, hình thành bão kiếm…

Bão kiếm xoáy đến hàng vạn khô lâu, Bất Hủ Kiếm Pháp và Bất Hủ Thần Kỹ va chạm điên cuồng.

Mắt thấy cảnh này, Nham Kiêu lại điều khiển Phá Nham Chiến Thuyền bắn lên cao.

ẦM ẦM ẦM…

Những viên đạo pháo hóa thành thiên thạch sắc nhọn, hừng hực thiêu đốt bởi Bất Hủ Dung Nham, nặng nề rơi xuống vị trí mục tiêu…

Cực Âm Thần Chủ vội vàng né tránh, nhưng bộ xương âm tà và vô vàn đầu lâu mà bà ta tạo ra đã bị huỷ diệt sạch sẽ trước sức công phá kinh người của Bất Hủ Thần Vật.

Kiếm Viễn chỉ chờ có thế, bão kiếm áp sát, tứ kiếm cùng lúc trảm xuống.

Cực Âm Thần Chủ nâng lên song Cốt Trảo, thành công chấn bay hai thanh kiếm, nhưng vẫn bị hai thanh kiếm còn lại chém thẳng vào lưng…

Phốc!

Máu tươi phun trào, sắc mặt Cực Âm Thần Chủ hơi tái đi.

“Nếu cứ tiếp tục, bà ta nhất định sẽ bại!” Lạc Nam vuốt cằm.

Với kinh nghiệm và tầm nhìn độc đáo của hắn, có thể nhìn ra nếu chiến đấu đơn lẻ, Cực Âm Thần Chủ mạnh hơn Kiếm Viễn và Nham Kiêu kia một chút.

Nhưng nếu một chọi hai thì có phần quá sức, khó mà chống lại.

“Trừ phi có át chủ bài!” Lạc Nam ánh mắt lóe lên:

“Hoặc bỏ trốn khỏi Huyền Âm Đảo, từ bỏ tất cả.”

Nếu chiến đấu đến cùng, Cực Âm Thần Chủ chắc chắn vẫn lạc nhưng nếu bà ta bất chấp chạy trốn, hai kẻ kia cũng không ngăn được.

Đương nhiên khi làm như vậy, hàng triệu tu sĩ của Huyền Âm Đảo đều táng thân.

“Giao thứ đó ra!” Nham Kiêu từ trong thuyền gầm thét:

“Bổn tọa cũng không muốn Tây Nam sẽ vẫn lạc một vị Bất Hủ Thần, mất đi một nội tình Bất Hủ!”

“Nói rất hay!” Kiếm Viễn chắp tay, thở dài lên tiếng:

“Cực Âm Thần Chủ, bà không muốn nhìn thấy toàn bộ người theo mình đều ngã xuống chứ?”

“Đảo Chủ đừng nghe bọn chúng uy hiếp!” Các vị trưởng lão của Huyền Âm Đảo đỏ mắt gào lên:

“Chúng ta thà chết, cũng không để tiểu nhân được lợi!”

“Vậy ngươi có thể đi chết!” Nham Kiêu phẫn nộ, lập tức điều động Phá Nham Chiến Thuyền oanh tạc đến các thành viên Huyền Âm Đảo.

“Dừng lại cho lão thân!” Cực Âm Đảo Chủ hận ý thôn thiên, cấp tốc xuất hiện ngay các họng pháo, triệu hoán Cực Âm Thần Tướng ngăn chặn.

BÙM!

Đạn pháo oanh tạc, Cực Âm Thần Tướng liên tục bị đẩy lùi…

“Hahaha, xem ra diệt đám kiến hôi sẽ khiến bà ta bị động hơn!” Kiếm Viễn ánh mắt lóe lên.

Hóa thành bão kiếm cuốn xuống đám tu sĩ Huyền Âm Đảo…

Vốn phải lấy ít địch nhiều đã tổn thất không ít, Cực Âm Hải bị máu tươi nhuộm đỏ, mùi vị huyết tinh bao phủ khắp nơi.

Nếu còn gánh lấy công kích của Bất Hủ Thần, sẽ là toàn quân bị diệt.

Cực Âm Thần Chủ chỉ có thể thi triển thân pháp, ngăn chặn vô vàn kiếm ảnh một lần nữa…

Mà nhân lúc đó, Phá Nham Chiến Thuyền trực tiếp hóa thành một khối thiên thạch cực đại sắc nhọn, cuồng bạo húc thẳng vào Cực Âm Thần Tướng.

PHỐC!

Cực Âm Thần Tướng nổ ra, Cực Âm Thần Chủ phản phệ thổ huyết, tóc trắng rối loạn, càng thêm già nua, suy yếu.

“Hahahaha!” Cực Âm Thần Chủ bỗng ngửa đầu cười dài, tiếng cười rất âm lệ và tràn đầy lãnh ý.

“Bà cười cái gì?” Nham Kiêu cùng Kiếm Viễn chau mày.

“Nếu lão thân đào tẩu, các ngươi ngăn được sao?” Cực Âm Thần Chủ lạnh lẽo hỏi.

“Chạy? Nếu bà dám chạy, chúng ta đem tất cả sinh mệnh liên quan đến bà tiêu diệt!” Kiếm Viễn âm trầm uy hiếp.

“Không sai, nghiền chúng thành tro tàn!” Nham Kiêu gầm lên.

Bọn hắn hiển nhiên không hề muốn Cực Âm Thần Chủ đào tẩu, như vậy quá mức phiền toái, chỉ có thể đem Huyền Âm Đảo ra uy hiếp.

“Chết hết thì sao? Lão thân rất nhanh sẽ trả thù cho bọn họ!” Cực Âm Thần Chủ quyết liệt nói.

“Đảo chủ nói rất hay, chúng ta nguyện ý chết, hãy báo thù cho chúng ta!” Huyền Âm Đảo sục sôi.

Có được tôn nghiêm của riêng mình, không một ai là sợ hãi cái chết…

“Trả thù? Thật là si tâm vọng tưởng!” Kiếm Viễn siết chặt nắm tay:

“Bà muốn luyện hóa đồ vật lấy được từ bí cảnh đó à? Đừng ảo tưởng nữa, nó không thích hợp với bà!”

“Ai nói lão thân luyện hóa nó?” Hai mắt của Cực Âm Thần Chủ sáng lên, lời nói khàn khàn nhưng tràn đầy quyết ý:

“Tây Nam ở ngay bên cạnh Đại Mạc, gần nhất Đại Mạc đã rơi vào tay Bất Hủ Bá Chủ, được Đôn Hoàng Kim Lâu dưới trướng hắn thống trị.”

“Nếu như lão thân mang đồ vật đó dâng lên Bất Hủ Bá Chủ với điều kiện nhờ hắn tiêu diệt các ngươi, các ngươi nghĩ hắn sẽ từ chối sao?”

Lời này vừa ra, sắc mặt Kiếm Viễn cùng Nham Kiêu đại biến.

Bọn hắn đương nhiên biết rõ Bất Hủ Bá Chủ là ai, đây chính là hung nhân với chiến tích oanh tạc mọi sử sách, hành sự bá đạo đến cực điểm nhưng cũng có nguyên tắc cực rõ ràng.

Nếu để Cực Âm Thần Chủ tìm thấy đối phương và giao dịch, khả năng rất cao bọn hắn sẽ gặp đại họa.

Người khác sợ Tây Nam liên thủ đối địch nhưng Bất Hủ Bá Chủ không sợ đâu.

Đã từng Tây Cực phải cúi đầu hạ mình trước hắn, đã từng Đông Bắc và Đại Mạc… không ai dám khinh nhờn.

Càng đáng nói hơn, tương truyền Bất Hủ Bá Chủ tu luyện rất nhiều trường phái khác nhau, cái thứ trong tay của Cực Âm Thần Chủ nhất định phù hợp với y.

Nham Kiêu cùng Kiếm Viễn tự ngẫm, đổi lại nếu mình là Bất Hủ Bá Chủ, nhất định không từ chối đề nghị giao dịch.

Thậm chí nếu Cực Âm Thần Chủ không gặp được Bất Hủ Bá Chủ, bà ta cũng có thể gặp Đôn Hoàng Lâu Chủ – Sa Lệ Ti.

Với chiến lực của hai người, cũng không thể chống lại Sa Lệ Ti ở Đại Mạc được.

“Không thể để bà ta đạt được ý đồ!” Kiếm Viễn bùng sát khí thành thực chất:

“Phi Thiên Kiếm Tướng – ra!”

Hắn triệu hoán một Pháp Tướng như thiên thần bốn cánh, xung quanh có Bất Hủ Thần Lực hiển hóa thành bốn thanh Phi Kiếm khổng lồ.

Hiển nhiên là muốn ngăn chặn Cực Âm Thần Chủ bay vào Đại Mạc.

“Sợ rồi sao?” Cực Âm Thần Chủ quát lớn:

“Là các ngươi ép lão thân, lão thân sẽ rời khỏi Tây Nam, xin gia nhập Bá Việt Tông, trả thù các ngươi gấp ngàn vạn lần!”

Nói xong, cuốn lấy Âm khí đầy trời, điên cuồng lao về hướng Đại Mạc.

“Đứng lại!” Kiếm Viễn cùng Nham Kiêu nộ hống, toàn lực truy sát.

Ẩn trong bóng đêm quan sát, sắc mặt Lạc Nam trở nên đặc sắc vô cùng, khóe miệng giật giật:

“Ta muốn đi tìm bà ta, bà ta vậy mà cũng muốn tìm ta?”

“Là bị ép phải đi tìm chàng!” Hà Mộng Tâm đính chính:

“Có lẽ là thế cục ở Đại Mạc đã truyền vào Tây Nam, khoảng cách địa lí rất gần.”

“Khanh khách, danh tiếng của chàng hiện tại đã ghê tởm đến mức dọa sợ Bất Hủ Thần rồi!” Hương Trà cười thích thú.

“Không biết vật mà Cực Âm Thần Chủ lấy được là thứ gì nhỉ?” Vân Tiêu suy đoán:

“Chẳng lẽ là tài nguyên đỉnh cấp thích hợp cho Tam Đạo Bất Hủ?”

“Trước hết cứ theo sau quan sát!” Thần Huyền Huân thúc giục.

Lạc Nam gật đầu, xé rách không gian, khóe môi nhếch lên…

Ngon lành cành đào, Cực Âm Thần Chủ càng muốn cầu cạnh hắn, vậy hắn càng chiếm quyền chủ động trong chuyện lần này.

Cũng nên cảm tạ hai con hàng Kiếm Viễn và Nham Kiêu kiến tạo.

Rất tuyệt vời…

Hảo đồng đội!

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192